“Chúa ơi, thật khó tin, Tạ cũng có người yêu!”
Cô nhìn Việt Tuyên.
Việt Tuyên không nhìn cô, chỉ lặng lẽ vòng khuỷu tay phải, chìa về phía cô. Cô ngẩn người, vội khoác tay anh như phản xạ.
Vừa khoác tay anh.
Cô đã cảm thấy vô số ánh mắt trong phòng tiệc nhìn vào cánh tay cô, hàm ý của mỗi ánh mắt đó không giống nhau. Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt thơm trong tay, khẽ mỉm cười, còn người đàn ông Mỹ lúc đầu hơi ngẩn ra, sau đó cười ha hả, nói:
“Tạ, chẳng lẽ anh định chưa đánh đã chuồn?”
Chưa đánh đã chuồn…
Suy nghĩ ý nghĩa câu nói này, trong đầu Diệp Anh lập tức soát lại toàn bộ tư liệu cô đã thu thập, đột nhiên một ánh mắt sắc chiếu vào cô.
“Vị tiểu thư này, bộ váy trên người cô, từ đâu mà có?”
Một người đàn ông tóc bạc đi đến trước mặt cô, ông ta có vẻ là người Đức, khoảng ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc được chải hất về sau gáy một cách công phu, đôi mắt xám, vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn cô.
Diệp Anh nhíu mày.
Mỉm cười nói: “Có gì không ổn sao ạ?”.
“James, ông hồ đồ rồi, chiếc váy này do chính ông thiết kế, chẳng phải kiểu đầm dạ hội mới nhất do Janin tung ramùa này sao! Cô gái này mặc rất đẹp, lần sau nên thuyết phục cô ấy làm người mẫu cho ông”, người đàn ông Mỹ cười nói.
“Xin hỏi, chiếc đầm này có phải là cô mua ở Janin không?”, người đàn ông Đức - James chăm chú nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt không vui.
“Phải”, Diệp Anh trả lời.
“Vậy là cô không vừa ý, nên mới sửa như thế này?”, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống phần chân váy. Phần đó vốn là một đường viền mềm mại buông thõngtheo cơ thể, giờ bị sửa thành hình nụ hoa, tạo cảm giác mạnh mẽ, cứng rắn.
Cô lại nhìn Việt Tuyên.
Khuôn mặt anh vẫn thản nhiên, không có bất kỳ biểu cảm nào.
“Tôi cảm thấy như thế này đẹp hơn”, cô mỉm cười trả lời.
“Không hiểu gì! Như thế này hoàn toàn làm mất phong cách của Janin, là coi thường Janin!”, James giận dữ.
“Nhưng đó là phong cách của tôi.”
Cô mỉm cười thản nhiên, dường như đó chỉ là vấn đề nhỏ không đáng kể, chỉ có sở thích của cô mới là quan trọng.
“Thời trang là để phục vụ khách hàng, chứ không phải yêu cầu khách hàng phối hợp thiết kế thời trang, không phải sao?”, cô cười, nói tiếp: “Bất luận thế nào, đây cũng là một chiếc váy rất đẹp, tôi rất ngưỡng mộ thiết kế của ngài”.
“Quả thực rất đẹp.”
Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt, mỉm cười nói:
“James, rất lâu về trước, tôi từng nói với ông, ông quá coi thường phụ nữ, trang phục thiết kế thường quá mềm mại, đáng yêu và thiếu sự mạnh mẽ. Ông xem, chiếc váy này sau khi sửa lại, kiểu dáng đẹp hơn rất nhiều, trong vẻđẹp mềm mại lại có nét cứng cáp và sức mạnh vươn lên,còn để lộ đôi chân rất đẹp của cô gái. Tất nhiên, dùng hoa bách hợp làm trang sức cũng là một điểm nhấn, cô gái này sử dụng phụ trangkết hợp hết sức độc đáo.”
Sắc mặt James đột ngột thay đổi.
Mặt rắn đanh, sau khi gật đầu chào nữ hoàng Veka và Việt Tuyên, ông ta lách qua đám đông, đi đến phía khác của phòng tiệc.
“Đừng để ý, James là người bảo thủ”, nữ hoàng Veka nháy mắt, rồi giơ tay vuốt veđường chân váy của cô, nói giọng ôn hòa: “Nếu có cơ hội, có thể giới thiệu người thiết kế thời trang của cô cho tôi không, chiếc váy này sửa lại rất đẹp”.
“Cảm ơn bà, chiếc váy này do tôi tự sửa, tôi tên là Diệp Anh.”
Diệp Anh chìa tay ra.
“Ồ?”, nữ hoàng Vekagập chiếc quạt trong tay, khẽ liếc Việt Tuyên, đoạn bắt tay cô, “Diệp, rất hân hạnh được làm quen với cô”.
Ánh đèn tối dần.
Một luồngánh sáng trắng chiếu lên bục cao trên sân khấu.
Việt Tuyên với bộ lễ phục màu đen đứng trong luồngánh sáng trắng đó, vẻ trang nghiêm, khí chất trầm lạnh, dù sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng giọng nói trầm ấm, âm sắc rõ ràng, mang một vẻ xa gần có chừng mực, khiến toàn thể quan khách trong phòng đều im lặng lắng nghe bài phát biểu của anh.
Brila là thương hiệu cao cấp hàng đầu thế giới có lịch sử sáu mươi năm, được tập đoàn Tạ thị châu Á mua lại, đã tạo được ảnh hưởng lớn trong ngành công nghiệp thời trang quốc tế. Lễ kỷ niệm tròn sáu mươi năm thành lập lần này cũng là lần đầu tiên Tạ thị công khai xuất hiện tại Paris kể từ khi tiếp quản Brila.
Ban đầu trong giới làm ăn có tin đồn, bữa tiệc chiêu đãi sẽ do Đại công tử của tập đoàn Tạ thị đích thân chủ trì.
Chưa từng nghĩ đó lại là Nhị công tử.
Chiếc micro bạc đế cao.
Chàng trai trẻ trầm lạnh khác thường.
Trong ánh sáng trắng chói mắt, dáng tao nhã lãnh đạmmà kiêu hãnh, ánh mắt tĩnh lặngnhư nước giếng sâu, vừa khiến người ta khao khát tiếp cận, lại xa vời như ngăn sông cách núi.
Trong khi phát biểu,Việt Tuyên khẽ ho một tiếng.
Diệp Anh ngay tức khắc nhìn lên.
Dường như anh không có gì bất thường, chỉ có màu môi tái hơn một chút, tiếp tục lấy lại vẻ điềm tĩnh để hoàn thành bài phát biểu. Cô rất khâm phục anh, thực ra trước khi phát biểu, cô đã nhận ra tình hình sức khoẻ của Nhị thiếu gia họ Tạ này rất xấu, anh di chuyển mỗi lúc thêm nặng nề, những cơn ho trong lồng ngực càng lúc càng khó kiểm soát.
Phòng tiệc tràn ngập tiếng vỗ tay.
Việt Tuyên đi xuống bục.
Cô nhìn Việt Tuyên.
Việt Tuyên không nhìn cô, chỉ lặng lẽ vòng khuỷu tay phải, chìa về phía cô. Cô ngẩn người, vội khoác tay anh như phản xạ.
Vừa khoác tay anh.
Cô đã cảm thấy vô số ánh mắt trong phòng tiệc nhìn vào cánh tay cô, hàm ý của mỗi ánh mắt đó không giống nhau. Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt thơm trong tay, khẽ mỉm cười, còn người đàn ông Mỹ lúc đầu hơi ngẩn ra, sau đó cười ha hả, nói:
“Tạ, chẳng lẽ anh định chưa đánh đã chuồn?”
Chưa đánh đã chuồn…
Suy nghĩ ý nghĩa câu nói này, trong đầu Diệp Anh lập tức soát lại toàn bộ tư liệu cô đã thu thập, đột nhiên một ánh mắt sắc chiếu vào cô.
“Vị tiểu thư này, bộ váy trên người cô, từ đâu mà có?”
Một người đàn ông tóc bạc đi đến trước mặt cô, ông ta có vẻ là người Đức, khoảng ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc được chải hất về sau gáy một cách công phu, đôi mắt xám, vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn cô.
Diệp Anh nhíu mày.
Mỉm cười nói: “Có gì không ổn sao ạ?”.
“James, ông hồ đồ rồi, chiếc váy này do chính ông thiết kế, chẳng phải kiểu đầm dạ hội mới nhất do Janin tung ramùa này sao! Cô gái này mặc rất đẹp, lần sau nên thuyết phục cô ấy làm người mẫu cho ông”, người đàn ông Mỹ cười nói.
“Xin hỏi, chiếc đầm này có phải là cô mua ở Janin không?”, người đàn ông Đức - James chăm chú nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt không vui.
“Phải”, Diệp Anh trả lời.
“Vậy là cô không vừa ý, nên mới sửa như thế này?”, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống phần chân váy. Phần đó vốn là một đường viền mềm mại buông thõngtheo cơ thể, giờ bị sửa thành hình nụ hoa, tạo cảm giác mạnh mẽ, cứng rắn.
Cô lại nhìn Việt Tuyên.
Khuôn mặt anh vẫn thản nhiên, không có bất kỳ biểu cảm nào.
“Tôi cảm thấy như thế này đẹp hơn”, cô mỉm cười trả lời.
“Không hiểu gì! Như thế này hoàn toàn làm mất phong cách của Janin, là coi thường Janin!”, James giận dữ.
“Nhưng đó là phong cách của tôi.”
Cô mỉm cười thản nhiên, dường như đó chỉ là vấn đề nhỏ không đáng kể, chỉ có sở thích của cô mới là quan trọng.
“Thời trang là để phục vụ khách hàng, chứ không phải yêu cầu khách hàng phối hợp thiết kế thời trang, không phải sao?”, cô cười, nói tiếp: “Bất luận thế nào, đây cũng là một chiếc váy rất đẹp, tôi rất ngưỡng mộ thiết kế của ngài”.
“Quả thực rất đẹp.”
Nữ hoàng Veka phe phẩy chiếc quạt, mỉm cười nói:
“James, rất lâu về trước, tôi từng nói với ông, ông quá coi thường phụ nữ, trang phục thiết kế thường quá mềm mại, đáng yêu và thiếu sự mạnh mẽ. Ông xem, chiếc váy này sau khi sửa lại, kiểu dáng đẹp hơn rất nhiều, trong vẻđẹp mềm mại lại có nét cứng cáp và sức mạnh vươn lên,còn để lộ đôi chân rất đẹp của cô gái. Tất nhiên, dùng hoa bách hợp làm trang sức cũng là một điểm nhấn, cô gái này sử dụng phụ trangkết hợp hết sức độc đáo.”
Sắc mặt James đột ngột thay đổi.
Mặt rắn đanh, sau khi gật đầu chào nữ hoàng Veka và Việt Tuyên, ông ta lách qua đám đông, đi đến phía khác của phòng tiệc.
“Đừng để ý, James là người bảo thủ”, nữ hoàng Veka nháy mắt, rồi giơ tay vuốt veđường chân váy của cô, nói giọng ôn hòa: “Nếu có cơ hội, có thể giới thiệu người thiết kế thời trang của cô cho tôi không, chiếc váy này sửa lại rất đẹp”.
“Cảm ơn bà, chiếc váy này do tôi tự sửa, tôi tên là Diệp Anh.”
Diệp Anh chìa tay ra.
“Ồ?”, nữ hoàng Vekagập chiếc quạt trong tay, khẽ liếc Việt Tuyên, đoạn bắt tay cô, “Diệp, rất hân hạnh được làm quen với cô”.
Ánh đèn tối dần.
Một luồngánh sáng trắng chiếu lên bục cao trên sân khấu.
Việt Tuyên với bộ lễ phục màu đen đứng trong luồngánh sáng trắng đó, vẻ trang nghiêm, khí chất trầm lạnh, dù sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng giọng nói trầm ấm, âm sắc rõ ràng, mang một vẻ xa gần có chừng mực, khiến toàn thể quan khách trong phòng đều im lặng lắng nghe bài phát biểu của anh.
Brila là thương hiệu cao cấp hàng đầu thế giới có lịch sử sáu mươi năm, được tập đoàn Tạ thị châu Á mua lại, đã tạo được ảnh hưởng lớn trong ngành công nghiệp thời trang quốc tế. Lễ kỷ niệm tròn sáu mươi năm thành lập lần này cũng là lần đầu tiên Tạ thị công khai xuất hiện tại Paris kể từ khi tiếp quản Brila.
Ban đầu trong giới làm ăn có tin đồn, bữa tiệc chiêu đãi sẽ do Đại công tử của tập đoàn Tạ thị đích thân chủ trì.
Chưa từng nghĩ đó lại là Nhị công tử.
Chiếc micro bạc đế cao.
Chàng trai trẻ trầm lạnh khác thường.
Trong ánh sáng trắng chói mắt, dáng tao nhã lãnh đạmmà kiêu hãnh, ánh mắt tĩnh lặngnhư nước giếng sâu, vừa khiến người ta khao khát tiếp cận, lại xa vời như ngăn sông cách núi.
Trong khi phát biểu,Việt Tuyên khẽ ho một tiếng.
Diệp Anh ngay tức khắc nhìn lên.
Dường như anh không có gì bất thường, chỉ có màu môi tái hơn một chút, tiếp tục lấy lại vẻ điềm tĩnh để hoàn thành bài phát biểu. Cô rất khâm phục anh, thực ra trước khi phát biểu, cô đã nhận ra tình hình sức khoẻ của Nhị thiếu gia họ Tạ này rất xấu, anh di chuyển mỗi lúc thêm nặng nề, những cơn ho trong lồng ngực càng lúc càng khó kiểm soát.
Phòng tiệc tràn ngập tiếng vỗ tay.
Việt Tuyên đi xuống bục.

