Cô D, cô chạy đi đâu vậy. Xuống ở cùng với chúng cháu cho vui…Xuống ở với chúng cháu….Xuống ở với chúng cháu ….hé hé….hức hức…
Chạy tới đầu làng thì cô D ngã vật ra, tiếng nói, tiếng cười the thé vẫn vang trên đầu..Xuống ở với chúng cháu…Xuống ở với chúng cháu….hé hé hức hức….
Cô D hét toáng luôn rồi bất tỉnh nhân sự….
Sáng có người đi làm đồng về, thấy cô nằm bên lề đường, bên cạnh là thúng rau đắng….Họ đưa cô về nhà….
1 chuyện kì lạ là cái thúng rau đắng, lúc cô D hái vẫn xanh mơn mởn, nhưng sau khi gặp vong 2 đứa nhỏ thì thúng rau bỗng nhiên vàng úa,, nhày nhụa , bị cày xe nát bét…..
Cô D ốm liệt giường gần cả tháng mới khỏi, từ đó trở đi cô bỏ luôn cái nghề đi hái rau Đắng.
4. Ma xô xe ở đèo Hải Vân
Nói đến Đèo Hải Vân – Thiên Hạ Đệ Nhát Hùng Quan thì có lẽ ai cũng biết . Đây là con đèo thuộc dãy Trường Sơn ở miền Trung, là ranh giới tự nhiên giữa Huế và thành phố Đà Nẵng.
Đèo Hải Vân có chiều dài 21km, đỉnh cao nhất là 496m so với mực nước biển. Hải Vân là con đèo hiểm trở bậc nhất trên con đường thiên lý Bắc- Nam từ xưa. Hồi chưa xây dựng hầm Đường Bộ thì Đèo Hải Vân luôn là ác mộng với cánh xe tải và xe khách Bắc Nam. Con đèo này nổi tiếng với những vụ tai nạn kinh hoàng, những vụ lật xe khủng khiếp, rùng rợn.
Minh chứng cho những vụ tai nạn khủng khiếp đó là vô số những ngôi miếu oan hồn nằm rãi rác khắp con đèo này.
Nếu đề cập đến những ngôi miếu oan hồn ở đèo Hải vân mà không đề cập đến những câu chuyện huyễn hoặc gắn liền với ngôi miếu , thì xem như chưa biết gì về miếu . Bởi nếu không có những câu chuyện tâm linh thì chẳng ai cất công xây dựng miếu làm gì.
Những ngôi miếu oan hồn ở đèo HẢi vân. Hương khói luôn nghi ngút quanh năm
Chuyện tôi sắp kể ra đây liên quan đến những ngôi miếu oan hồn này…
……………………
Bác tư là một tiều phu sống dưới chân đèo Hải vân thuộc phía huyện Phú Lôc Huế. Bác góa vợ nên sống thui thủi 1 mình, sớm hoomn đốn củi , đốt than, bẫy thú đem ra chợ đổi gạo sống lay lắt qua ngày.
Ngày nào cũng vậy, Sáng sớm là bác cơm đùm gạo gói lên đường, rồi chiều tối mịt mới về. Hôm sau sẽ nghỉ 1 bữa để mang củi ra chợ bán.
Một ngày cuối đông trời mưa phùn rả rích, cái giá lạnh bao trùm khắp không gian. Gần tết rồi, mà bác chẳng có 1 đồng nào trong túi, gạo cũng sắp hết . Mấy hôm nay trời cứ mưa to vs lạnh suốt nên bác chẳng làm ăn được gì cả, cứ nằm ru rú ở nhà thì có gạo núi ăn cũng hết.
Cũng may hôm nay trời bớt mưa, nên bác quyết đinh lên núi kiếm mớ củi về để dành đun nấu và đổi gạo. Sáng sớm là bác xách rìu lên đường ngay.
Dọc ngang khắp ngọn núi Hải vân đến gần trưa thì bác kiếm được rất nhiều củi, lại đánh bẫy được 1 con kì đà rất to. Mừng như mở cờ trong bụng, bác quyết định về ngay. Định bụng chỗ củi với con kì đà to thế này, thì mình sẽ có 1 cái Tết khá là thoải mái đây.
Bác nhanh chóng tìm đường xuống núi.Ngọn núi Hải vân này bác thuộc lòng từng cành cây, ngọn cỏ ,vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay bác lại bị lạc đường. Cứ đi tới đi lui mà vẫn chưa tìm thấy những con đường mòn quen thuộc.
Về chiều ,Mưa càng lúc càng nặng hạt, Lò dò đi dưới cơn mưa hối hả, quanh quẩn tới lui vẫn chưa tìm thấy đường xuống núi. Rét cóng cả tay, bác nghĩ tới việc tìm chỗ trú ngụ qua cơn mưa này.
Xẩm tối , mưa càng dữ dội hơn. Thật may lúc này bác tìm thấy một ngôi miếu sơn thần khá to, nhưng hoang tàn phế tích từ lâu lắm rồi . Chẳng cần nghĩ ngợi Bác bước vội vào trong.
Bên trong ngôi miếu tối đen như mực, châm vội bó đuốc nhìn lên thì thấy cơ man nào là mạn nhện, bụi thời gian phủ dày mấy lớp. Ngôi tượng sơn thần bằng đất sét cũng đã bể đi gần một nữa. Chứng tỏ ngôi miếu này lâu lắm rồi không có người qua lại, nhan khói .
-Quái lạ, sao hôm nay mình bị lạc nhỉ, mà ngôi miếu hoang phế này mình cũng chưa thấy bao h…Hay là ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi….???? Bác thầm nghĩ..
Rút vội mấy thanh củi, bác đốt một đống lửa to để sưởi ấm, rồi lấy cơm nắm ra ăn lót lòng. Ăn uống xong, bác đi quan sát một hồi rồi bắt đầu kiếm chỗ ngủ lại qua đêm, mưa to gió lớn thế này làm sao mà xuống núi được..
Lòng cảm thấy bất an, trong đầu bác hiện lên một dự cảm không lành,. Ngôi miếu này có một điều gì đó mờ ám, ma mị đến khó tả. Thôi đành chấp nhận đối đầu với nó, chứ biết làm sao bây h.
Dập vội đống lửa, rồi xóa luôn dấu của tro tàn. Bác thu dọn đống củi, cùng mọi thứ rồi ra sau lưng bức tượng nằm . Tay bác lăm lăm cây Rìu thủ thế.
Vừa mệt lại vừa lạnh, Bác ngủ thiếp đi lúc nào khong hay. Chẳng biết ngủ được bao lâu, bác bỗng giật mình tĩnh giấc bởi những tiếng cãi cọ to tiếng.
Lắng tai nge thì bác biết răng tiếng động đó xuất phát từ phía trước bức tượng sơn thần này. Hé mắt nhìn ra phía trước bức tượng thì trời đất quỷ thần ơi, đập vào mắt bác 1 cảnh tượng rùng rợn đến sởn cả tóc gáy:
Mấy chục cái thi thể: Đứt đầu, cụt tay, cụt chân, có cái măt mũi chân tay dập nát ,có cái thì chỉ còn nửa người phía trên di chuyển kéo theo 1 mớ lòng ruột lùm lùm…. Bọn nó đang xếp hai hàng dọc trước một cái xác đã bị nứt toác 1 nửa hộ sọ.
Chạy tới đầu làng thì cô D ngã vật ra, tiếng nói, tiếng cười the thé vẫn vang trên đầu..Xuống ở với chúng cháu…Xuống ở với chúng cháu….hé hé hức hức….
Cô D hét toáng luôn rồi bất tỉnh nhân sự….
Sáng có người đi làm đồng về, thấy cô nằm bên lề đường, bên cạnh là thúng rau đắng….Họ đưa cô về nhà….
1 chuyện kì lạ là cái thúng rau đắng, lúc cô D hái vẫn xanh mơn mởn, nhưng sau khi gặp vong 2 đứa nhỏ thì thúng rau bỗng nhiên vàng úa,, nhày nhụa , bị cày xe nát bét…..
Cô D ốm liệt giường gần cả tháng mới khỏi, từ đó trở đi cô bỏ luôn cái nghề đi hái rau Đắng.
4. Ma xô xe ở đèo Hải Vân
Nói đến Đèo Hải Vân – Thiên Hạ Đệ Nhát Hùng Quan thì có lẽ ai cũng biết . Đây là con đèo thuộc dãy Trường Sơn ở miền Trung, là ranh giới tự nhiên giữa Huế và thành phố Đà Nẵng.
Đèo Hải Vân có chiều dài 21km, đỉnh cao nhất là 496m so với mực nước biển. Hải Vân là con đèo hiểm trở bậc nhất trên con đường thiên lý Bắc- Nam từ xưa. Hồi chưa xây dựng hầm Đường Bộ thì Đèo Hải Vân luôn là ác mộng với cánh xe tải và xe khách Bắc Nam. Con đèo này nổi tiếng với những vụ tai nạn kinh hoàng, những vụ lật xe khủng khiếp, rùng rợn.
Minh chứng cho những vụ tai nạn khủng khiếp đó là vô số những ngôi miếu oan hồn nằm rãi rác khắp con đèo này.
Nếu đề cập đến những ngôi miếu oan hồn ở đèo Hải vân mà không đề cập đến những câu chuyện huyễn hoặc gắn liền với ngôi miếu , thì xem như chưa biết gì về miếu . Bởi nếu không có những câu chuyện tâm linh thì chẳng ai cất công xây dựng miếu làm gì.
Những ngôi miếu oan hồn ở đèo HẢi vân. Hương khói luôn nghi ngút quanh năm
Chuyện tôi sắp kể ra đây liên quan đến những ngôi miếu oan hồn này…
……………………
Bác tư là một tiều phu sống dưới chân đèo Hải vân thuộc phía huyện Phú Lôc Huế. Bác góa vợ nên sống thui thủi 1 mình, sớm hoomn đốn củi , đốt than, bẫy thú đem ra chợ đổi gạo sống lay lắt qua ngày.
Ngày nào cũng vậy, Sáng sớm là bác cơm đùm gạo gói lên đường, rồi chiều tối mịt mới về. Hôm sau sẽ nghỉ 1 bữa để mang củi ra chợ bán.
Một ngày cuối đông trời mưa phùn rả rích, cái giá lạnh bao trùm khắp không gian. Gần tết rồi, mà bác chẳng có 1 đồng nào trong túi, gạo cũng sắp hết . Mấy hôm nay trời cứ mưa to vs lạnh suốt nên bác chẳng làm ăn được gì cả, cứ nằm ru rú ở nhà thì có gạo núi ăn cũng hết.
Cũng may hôm nay trời bớt mưa, nên bác quyết đinh lên núi kiếm mớ củi về để dành đun nấu và đổi gạo. Sáng sớm là bác xách rìu lên đường ngay.
Dọc ngang khắp ngọn núi Hải vân đến gần trưa thì bác kiếm được rất nhiều củi, lại đánh bẫy được 1 con kì đà rất to. Mừng như mở cờ trong bụng, bác quyết định về ngay. Định bụng chỗ củi với con kì đà to thế này, thì mình sẽ có 1 cái Tết khá là thoải mái đây.
Bác nhanh chóng tìm đường xuống núi.Ngọn núi Hải vân này bác thuộc lòng từng cành cây, ngọn cỏ ,vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay bác lại bị lạc đường. Cứ đi tới đi lui mà vẫn chưa tìm thấy những con đường mòn quen thuộc.
Về chiều ,Mưa càng lúc càng nặng hạt, Lò dò đi dưới cơn mưa hối hả, quanh quẩn tới lui vẫn chưa tìm thấy đường xuống núi. Rét cóng cả tay, bác nghĩ tới việc tìm chỗ trú ngụ qua cơn mưa này.
Xẩm tối , mưa càng dữ dội hơn. Thật may lúc này bác tìm thấy một ngôi miếu sơn thần khá to, nhưng hoang tàn phế tích từ lâu lắm rồi . Chẳng cần nghĩ ngợi Bác bước vội vào trong.
Bên trong ngôi miếu tối đen như mực, châm vội bó đuốc nhìn lên thì thấy cơ man nào là mạn nhện, bụi thời gian phủ dày mấy lớp. Ngôi tượng sơn thần bằng đất sét cũng đã bể đi gần một nữa. Chứng tỏ ngôi miếu này lâu lắm rồi không có người qua lại, nhan khói .
-Quái lạ, sao hôm nay mình bị lạc nhỉ, mà ngôi miếu hoang phế này mình cũng chưa thấy bao h…Hay là ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi….???? Bác thầm nghĩ..
Rút vội mấy thanh củi, bác đốt một đống lửa to để sưởi ấm, rồi lấy cơm nắm ra ăn lót lòng. Ăn uống xong, bác đi quan sát một hồi rồi bắt đầu kiếm chỗ ngủ lại qua đêm, mưa to gió lớn thế này làm sao mà xuống núi được..
Lòng cảm thấy bất an, trong đầu bác hiện lên một dự cảm không lành,. Ngôi miếu này có một điều gì đó mờ ám, ma mị đến khó tả. Thôi đành chấp nhận đối đầu với nó, chứ biết làm sao bây h.
Dập vội đống lửa, rồi xóa luôn dấu của tro tàn. Bác thu dọn đống củi, cùng mọi thứ rồi ra sau lưng bức tượng nằm . Tay bác lăm lăm cây Rìu thủ thế.
Vừa mệt lại vừa lạnh, Bác ngủ thiếp đi lúc nào khong hay. Chẳng biết ngủ được bao lâu, bác bỗng giật mình tĩnh giấc bởi những tiếng cãi cọ to tiếng.
Lắng tai nge thì bác biết răng tiếng động đó xuất phát từ phía trước bức tượng sơn thần này. Hé mắt nhìn ra phía trước bức tượng thì trời đất quỷ thần ơi, đập vào mắt bác 1 cảnh tượng rùng rợn đến sởn cả tóc gáy:
Mấy chục cái thi thể: Đứt đầu, cụt tay, cụt chân, có cái măt mũi chân tay dập nát ,có cái thì chỉ còn nửa người phía trên di chuyển kéo theo 1 mớ lòng ruột lùm lùm…. Bọn nó đang xếp hai hàng dọc trước một cái xác đã bị nứt toác 1 nửa hộ sọ.

