Chợ sáng ở quê em đông từ khoảng 6h, nên tầm khoảng 4h sáng cô D phải ra đồng hái rau đắng để tranh thủ về cho kịp buổi chợ.
Như thường lệ, cô D dậy từ rất sớm , gà gáy sáng là cô xách thúng lên đường. Tinh mơ trời mù sương lãng đãng, cô D đi ra cái chỗ vẫn hái rau cũ, nhưng kì lạ: Rau đắng ở đó héo úa hết cả, chẳng biết phải làm sao, cô đành xách thúng đi loanh quanh đồng kiếm chỗ để hái, và cũng thật kì lạ, chẳng có cọng rau nào hoặc gỉa chỉ lác đác vài cọng rau đắng già nua, còm cõi.
Đánh liều đi lên cái bờ mương dẫn nước , em xin nói thêm 1 tý về cái bờ mương này:
Dân đồng áng, ít ai dám bén mảng tới cái bờ mương này vào buổi tối, trưa đứng bóng hoặc sáng tinh mơ.,. cái bờ mương này nổi tiếng có ma, khối người đi đồng sớm thường gặp 2 đứa nhỏ ngồi gục đầu tóc tai rũ rưỡi trên bờ mương, miệng thì thầm than : lạnh quá, lạnh quá…Rồi cả 2 cất tiếng khóc tỉ tê , lúc gần lúc xa, như vọng về từ cõi xa xăm nào đó.
Lắm người gan dạ, cũng mạnh bạo đến gần để xem cho rõ, khi đến gần thì 2 đứa nhỏ ngẩng đầu lên: Trời ơi! 2 cái mặt chằm vầm, tím tái, 2 con mắt trắng dã… rồi bọn nó cất tiếng cười the thé hehehe….. hức hức…. Khối anh bất tỉnh nhân sự tại chỗ, lắm người ỉa đái trong quần dầm dề….
2 cái vong nhỏ này, là 1 câu chuyện thương tâm ở quê tôi hồi đó.
Nhà chú H thuộc hàng cùng đinh của làng, gia đình rất khó khăn. Chú đi phụ hồ , vợ chú cô M thì buôn bán cọc cạch kiếm tiền nuôi con. Cuộc sống gia đình chú càng ngày càng túng quẩn.
4 đứa con của chú , thằng anh cả 19t cũng bươn chải vào sài gòn làm thuê phụ giúp gia đình, con bé kế nó cũng đi ở cho nhà ngta.
Còn lại 2 đứa nhỏ là thằng C 10 tuổi và con T 8 tuổi , ở nhà với Bố mẹ. Tuy còn nhỏ nhưng chúng nó cũng đã hiểu đc cái khốn khổ của gia đình mình, thương ba mẹ 2 đứa cũng mò cua bắt ốc phụ gia đình.
Ngày định mệnh, thằng C cùng con T rủ nhau xách lưới đi kiếm ít cá về tăng gia bữa ăn . Ra đi với cái bụng đói, 2 đứa xách lưới đến chỗ cái mương rồi bắt đầu thả lưới. Cái mương này vào mùa mưa nước rất sâu, đáy mương nông sâu thất thường.
Thằng C giăng lưới dọc theo bờ mương, bất ngờ chân nó sụt vào cái chỗ nước sâu, nó thì ko biết bơi nên chơi với giữa dòng.
Tội nghiệp cho2 đứa, sáng hôm đó chẳng có người nào trên đồng cả. Con T thấy vậy liền chạy tới níu tay thằng C, và rồi thằng C lôi luôn con T xuống cùng nó .
Chú H đi làm về , cũng đã 12h trưa sao chưa thấy thằng C cùng con T về ăn cơm, hỏi vợ thì chú biết là 2 đứa đã xách lưới đi từ lúc 8h .
Linh tính mách bảo là có chuyện chẳng lành, chú H và cô M chạy ngay xuống chỗ cái mương, tìm mãi chẳng thấy 2 đứa đâu cả, chỉ thấy 2 đôi dép còn để trên bờ mương.
Chú nhảy ngay xuống mương lặn tìm con, Cô M thì Khóc òa lên rồi chạy về làng kêu mọi ng giúp đỡ. Thanh niên trai tráng ở làng, lặn ngụp từ 12h tới 5h chiều vẫn chẳng thấy xác của 2 đứa đâu cả.
Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng cho tới khi bà ngoại của 2 đứa tới, bà thắp 1 nén nhan rồi khán vái:
2 con sống khôn thác thiêng thì báo chỗ cho bà biết để tìm xác..huhu….
Rồi bỗng nhiên bà đi xăm xăm qua cái chỗ bụi cỏ rậm sát mép nươc, rồi bà nhảy xuống và la toáng lên:
Chúng nó đây rồi!
Ngoài sức tượng tượng của mọi người, cái chỗ bụi cỏ đó nươc cũng khá sâu, cũng khoảng tới cổ 1 người lớn. Chẳng hiểu sao hai mươi mấy người lặn ngụp qua lại chỗ đó không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thấy.
Lúc vớt xác 2 đứa lên, cả 2 ôm nhau cứng ngắt, mắt mở trừng trừng, mặt mũi tím tái, ai thấy cũng ko cầm đc nước mắt.
Cô M , chú H khóc rống lên.
Bỗng nhiên, Máu từ miệng, mũi của 2 đứa òng ọc trào ra, ai cũng kinh hoàng.
Ngta nói rằng những người chết nước, lúc có gia đình hoặc ng thân tới khóc lóc thì thường trào máu ra như vậy.
Quay lại chuyện cô D, Cô D đi cả buổi cũng chẳng có cọng rau nào, đánh bạo cô qua chỗ cái bờ mương để hái rau.
Thật ngạc nhiên, rau Đắng ở đó rất nhiều, mà cọng nào cũng xanh mơn mởn, lom khom hái ra 1 lúc lâu cũng gần đầy thúng…rau thì rất nhiều nhưng cô vẫn có 1 cảm giác rờn rợn, định bụng hái chúc nữa rồi về cho kịp chợ.
Bỗng cô nge vẳng trong gió có tiếng khóc ai oán não nùng, tiếng khóc lúc xa , lúc gần, lúc như giận hờn, oán trách, lúc như đau khổ đến cùng cực.
Tự nhiên cô D thấy 1 luồng khí lạnh chạy từ gáy rồi lan tỏa ra khắp châu thân, cô biết là mình gặp Vong hồn 2 đứa nhỏ rồi.
Cô khấn lầm rầm trong bụng,: Cô D đây , 2 đứa đừng làm cô sợ, để cô hái ít rau về nuôi mấy đứa em ở nhà.
Khấn xong thì tiếng khóc càng lúc càng to, như xé vào lòng người nghe. Bất giác cô có cảm giác như ai đó đứng sau lưng mình, quay lưng lại thì trời ơi:
Thằng C và con T đang đứng sau lưng mình, ng ướt như chuột lột, tóc tai rũ rượi.
Chúng nó ngước lên nhìn cô với cái khuôn mặt tái xanh như tàu lá chuối, 2 con mắt không tròng trắng dã….máu từ miệng, mắt mũi trào ra như suối.
Lúc đó cô D hồn như bất phụ thể, chết đứng , cứ nhìn thẳng vào 2 đứa,. Bất chợt cô rùng mùng rồi xách thúng co giò chạy.
Cô chạy chừng nào thì tiếng cười the thé của 2 đứa cứ như đuổi theo sau lưng mình, rồi có tiếng nói vang lên sau lưng:
Như thường lệ, cô D dậy từ rất sớm , gà gáy sáng là cô xách thúng lên đường. Tinh mơ trời mù sương lãng đãng, cô D đi ra cái chỗ vẫn hái rau cũ, nhưng kì lạ: Rau đắng ở đó héo úa hết cả, chẳng biết phải làm sao, cô đành xách thúng đi loanh quanh đồng kiếm chỗ để hái, và cũng thật kì lạ, chẳng có cọng rau nào hoặc gỉa chỉ lác đác vài cọng rau đắng già nua, còm cõi.
Đánh liều đi lên cái bờ mương dẫn nước , em xin nói thêm 1 tý về cái bờ mương này:
Dân đồng áng, ít ai dám bén mảng tới cái bờ mương này vào buổi tối, trưa đứng bóng hoặc sáng tinh mơ.,. cái bờ mương này nổi tiếng có ma, khối người đi đồng sớm thường gặp 2 đứa nhỏ ngồi gục đầu tóc tai rũ rưỡi trên bờ mương, miệng thì thầm than : lạnh quá, lạnh quá…Rồi cả 2 cất tiếng khóc tỉ tê , lúc gần lúc xa, như vọng về từ cõi xa xăm nào đó.
Lắm người gan dạ, cũng mạnh bạo đến gần để xem cho rõ, khi đến gần thì 2 đứa nhỏ ngẩng đầu lên: Trời ơi! 2 cái mặt chằm vầm, tím tái, 2 con mắt trắng dã… rồi bọn nó cất tiếng cười the thé hehehe….. hức hức…. Khối anh bất tỉnh nhân sự tại chỗ, lắm người ỉa đái trong quần dầm dề….
2 cái vong nhỏ này, là 1 câu chuyện thương tâm ở quê tôi hồi đó.
Nhà chú H thuộc hàng cùng đinh của làng, gia đình rất khó khăn. Chú đi phụ hồ , vợ chú cô M thì buôn bán cọc cạch kiếm tiền nuôi con. Cuộc sống gia đình chú càng ngày càng túng quẩn.
4 đứa con của chú , thằng anh cả 19t cũng bươn chải vào sài gòn làm thuê phụ giúp gia đình, con bé kế nó cũng đi ở cho nhà ngta.
Còn lại 2 đứa nhỏ là thằng C 10 tuổi và con T 8 tuổi , ở nhà với Bố mẹ. Tuy còn nhỏ nhưng chúng nó cũng đã hiểu đc cái khốn khổ của gia đình mình, thương ba mẹ 2 đứa cũng mò cua bắt ốc phụ gia đình.
Ngày định mệnh, thằng C cùng con T rủ nhau xách lưới đi kiếm ít cá về tăng gia bữa ăn . Ra đi với cái bụng đói, 2 đứa xách lưới đến chỗ cái mương rồi bắt đầu thả lưới. Cái mương này vào mùa mưa nước rất sâu, đáy mương nông sâu thất thường.
Thằng C giăng lưới dọc theo bờ mương, bất ngờ chân nó sụt vào cái chỗ nước sâu, nó thì ko biết bơi nên chơi với giữa dòng.
Tội nghiệp cho2 đứa, sáng hôm đó chẳng có người nào trên đồng cả. Con T thấy vậy liền chạy tới níu tay thằng C, và rồi thằng C lôi luôn con T xuống cùng nó .
Chú H đi làm về , cũng đã 12h trưa sao chưa thấy thằng C cùng con T về ăn cơm, hỏi vợ thì chú biết là 2 đứa đã xách lưới đi từ lúc 8h .
Linh tính mách bảo là có chuyện chẳng lành, chú H và cô M chạy ngay xuống chỗ cái mương, tìm mãi chẳng thấy 2 đứa đâu cả, chỉ thấy 2 đôi dép còn để trên bờ mương.
Chú nhảy ngay xuống mương lặn tìm con, Cô M thì Khóc òa lên rồi chạy về làng kêu mọi ng giúp đỡ. Thanh niên trai tráng ở làng, lặn ngụp từ 12h tới 5h chiều vẫn chẳng thấy xác của 2 đứa đâu cả.
Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng cho tới khi bà ngoại của 2 đứa tới, bà thắp 1 nén nhan rồi khán vái:
2 con sống khôn thác thiêng thì báo chỗ cho bà biết để tìm xác..huhu….
Rồi bỗng nhiên bà đi xăm xăm qua cái chỗ bụi cỏ rậm sát mép nươc, rồi bà nhảy xuống và la toáng lên:
Chúng nó đây rồi!
Ngoài sức tượng tượng của mọi người, cái chỗ bụi cỏ đó nươc cũng khá sâu, cũng khoảng tới cổ 1 người lớn. Chẳng hiểu sao hai mươi mấy người lặn ngụp qua lại chỗ đó không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thấy.
Lúc vớt xác 2 đứa lên, cả 2 ôm nhau cứng ngắt, mắt mở trừng trừng, mặt mũi tím tái, ai thấy cũng ko cầm đc nước mắt.
Cô M , chú H khóc rống lên.
Bỗng nhiên, Máu từ miệng, mũi của 2 đứa òng ọc trào ra, ai cũng kinh hoàng.
Ngta nói rằng những người chết nước, lúc có gia đình hoặc ng thân tới khóc lóc thì thường trào máu ra như vậy.
Quay lại chuyện cô D, Cô D đi cả buổi cũng chẳng có cọng rau nào, đánh bạo cô qua chỗ cái bờ mương để hái rau.
Thật ngạc nhiên, rau Đắng ở đó rất nhiều, mà cọng nào cũng xanh mơn mởn, lom khom hái ra 1 lúc lâu cũng gần đầy thúng…rau thì rất nhiều nhưng cô vẫn có 1 cảm giác rờn rợn, định bụng hái chúc nữa rồi về cho kịp chợ.
Bỗng cô nge vẳng trong gió có tiếng khóc ai oán não nùng, tiếng khóc lúc xa , lúc gần, lúc như giận hờn, oán trách, lúc như đau khổ đến cùng cực.
Tự nhiên cô D thấy 1 luồng khí lạnh chạy từ gáy rồi lan tỏa ra khắp châu thân, cô biết là mình gặp Vong hồn 2 đứa nhỏ rồi.
Cô khấn lầm rầm trong bụng,: Cô D đây , 2 đứa đừng làm cô sợ, để cô hái ít rau về nuôi mấy đứa em ở nhà.
Khấn xong thì tiếng khóc càng lúc càng to, như xé vào lòng người nghe. Bất giác cô có cảm giác như ai đó đứng sau lưng mình, quay lưng lại thì trời ơi:
Thằng C và con T đang đứng sau lưng mình, ng ướt như chuột lột, tóc tai rũ rượi.
Chúng nó ngước lên nhìn cô với cái khuôn mặt tái xanh như tàu lá chuối, 2 con mắt không tròng trắng dã….máu từ miệng, mắt mũi trào ra như suối.
Lúc đó cô D hồn như bất phụ thể, chết đứng , cứ nhìn thẳng vào 2 đứa,. Bất chợt cô rùng mùng rồi xách thúng co giò chạy.
Cô chạy chừng nào thì tiếng cười the thé của 2 đứa cứ như đuổi theo sau lưng mình, rồi có tiếng nói vang lên sau lưng:

