Cả một khuôn mặt chầm vầm như cái mâm, chẳng có mắt mũi gì cả. Cái miệng đỏ au như máu ,. Tóc tai rũ rưỡi , trên đầu những giọt máu tươi chảy xuống chan hòa.
Lúc này hồn vía anh như lên mây lên mưa , tay chân run lấy bẩy. Tay anh run quá đến nỗ chẳng thể nhấn nổi ga nữa. Cái xác lại cười : Hố hố rồi cất bước đi lại gần anh.
Cố gắng lắm mới nhất nổi tay ga anh phi một mạch , chẳng dám quay đầu nhìn lại nữa. Anh chạy xe mà có cảm giác cái xác đàn bà đó vẫn như đuổi theo sau lưng vậy… Anh bỏ đi chợ sớm từ cái ngày đó”
Chuyện của anh loan ra toàn cả huyện, đi đâu cũng nge ngta bán tán này nọ. Rồi chuyện cũng đến tai cơ quan của ông .
Ông đi làm cả chục năm năm có thấy gì đâu, đúng là mấy cái hạng ăn no rửng mỡ, ngồi đồn thổi chuyện hoang đường.
Phát cáu với cái lũ người đó, cứ mỗi lần nghe họ bàn tán thì ông lại lãng tránh đi chỗ khác, hoặc chen vào 1 câu:
-Mấy ông bà lắm chuyện , tôi đi làm cả chục năm nay, ngày nào cũng đi ngang qua nghĩa trang liệt sĩ có thấy gì đâu, rõ là đồn nhãm. Cán bộ đảng viên mà lại đi tuyên truyền cái tư tưởng mê tín dị đoan như vậy là sao?
Nhưng rồi:
Một ngày như mọi ngày, ông dậy từ sớm, đánh răng rửa mặt ăn sáng xong cũng tầm hơn 5 h. Ông xách cub 50 huyền thoại lên đường.
Buổi sáng ở miền núi, sương mù dày đặc, đem lại cảm giác se lạnh cho người đi đường.Tới đoạn nghĩa trang liệt sĩ, bỗng nhiên ông thấy ớn lạnh. Xe đi ngon trớn thì từ xa a một người con gái trần truòng , tóc tai rũ rượi đi ngay giữa lòng đường , hướng về phía mình.
Thấy lạ, ông đi chậm lại, đến gần thì bỗng nhiên cô gái ngước mặt nhìn lên:
Một khuôn mặt tái xanh như tàu lá chuối, đôi môi khô khốc nứt nẻ, từ 2 khóe mắt 2 dòng máu đỏ tười từ từ ứa ra. Cô gái ngước mắt nhìn ông với 1 ánh mắt sắc như dao cạo.
Lúc này hồn ông như bất phụ thể, Ông rú ga , chiếc xe trường tới, chiếc xe bỗng chao đảo dữ dội, biết là con ma nữ kia đã nhảy lên xe mình. Chẳng dám ngoài đầu nhìn lui, ông rú hết ga phóng 1 mạch,. Đi được một đoạn thì thấy xe nhẹ hẳn , quay lại nhìn thì chẳng thấy gì cả.
Từ 1 người không tin tưởng chuyện ma quỷ, bây h chính ông đã được giáp mặt với con ma nữ kia.
Suốt ngày hôm đó ở cơ quan, ông cứ như người mất hồn. Chẳng nói chẳng rằng, cũng ko dám kể với ai về chuyện ông gặp ma, ông sợ xấu hổ với đồng nghiệp.
Họp giap ban, mà ông cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cứ ngãm lại chiều phải về, đi ngang nghĩa trang đó, là ông thấy rợn cả người.
Nhưng rồi, chuện gì đến cũng sẽ đến, Xui cho ông hôm đó cơ quan có công văn của tỉnh gửi về, nên phải ở lại để nghe phổ biến nội dung.
Tan sơ cũng 6h40 rồi, ở miền núi h này thì trời đã tối mịt mù. Ông xách xe về nhà.
Ông ráng chạy thật nhanh, chỉ mong qua được cái đoạn nghĩa trang liệt sĩ đó , là êm chuyện.
Đi được tầm 4km thì có 2 người bộ đội đứng bên đường vẫy ông lại. Dừng xe hỏi chuyện thì biết được 2 cậu bộ đội này vừa mới xuất ngủ ra đây đứng nhờ xe để về nhà.
-2 cậu đi đâu mà tối mịt rồi còn đứng ở đây?
-Dạ chúng cháu mới xuất ngủ, nhà cháu thì gần đây thôi. Còn bạn cháu ở tuốt trong Hương Sơn, chú cho nó nhờ xe một lúc nhé.
Ông như người chết đuối vớ được phao liền đồng ý ngay không cần suy nghĩ.
-ừ, lên xe đi cháu.
Cậu bộ đội lên xe, ông bắt chuyện.
2 người thao thao bất tuyệt, đủ chuyện trên đời. Đến đoạn nghĩa trang liệt sĩ, ông bảo:
-Cháu biết không, cái nghĩa trang này rùng rợn lắm. Hồi sáng bác mới gặp 1 con bé, chẳng biết người hay là ma hay là ma, nó trần truồng, tóc tai rũ rượu, khóe mắt lại tứa máu tươi, nhìn hải lắm. Cũng may có cháu đi cùng chứ bác cũng chẳng biết sẽ ra sao khi qua đây nữa.
-Con ma nữ đó có giống cháu không bác? Một giọng nữ vang lên như vọng về từ cõi xa xăm
Vừa nghe xong câu đó, tim ông như bay ra khỏi lông ngực. Qua gương chiếu hậu mờ mờ. Ông thấy người ngồi sau không phải là cậu bộ đội nữa, mà chính là con ma nữ ông gặp hồi sáng.
Gương mặt đó nó liếc xéo nhìn ông qua gương chiếu hậu rồi chiếc lưỡi dài thòng lòng thè ra, từ từ vắt ngang ngang qua cổ ông, một cảm giác ươn ướt, mềm mềm, lạnh như băng từ từ xuyên vào tâm can.
Kinh hoàng đến cùng cực, ông nhắm mắt , rú ga…Rồi ông chạy mãi chạy mãi….
Sáng mai có người đi làm đồng sớm, thấy ông nằm sóng xoài trên ruộng, chiếc xe nằm 1 bên, họ đưa ông vào viện…
3. Ma Da…
Chuyện này em lấy lại ở thớt cũ của em, chắc có máy bác chưa đọc.
Đây là câu chuyện ám ảnh em suốt những năm tháng ở quê…
Viết câu chuyện này, mong vong hồn của 2 em đc Yên nghỉ sớm đầu thai kiếp khác. Adi đà phật.
Vì 1 chút tế nhị nên em xin được giấu tên những ng trong câu chuyện.
Cô D ở làng tôi nhà rất nghèo, lại đông con, chồng cô hy sinh trong chiến dịch biên giới tây nam.
Cuộc sống gia đình cô rất chật vật, một mình cô phải nuôi tới 5 mặt con, nên cô ko lúc nào đc nghỉ ngơi , cứ suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Cô D ko có nghề nghiệp gì cả, nên chỉ có làm thuê làm mướn kiếm sống qua ngày.Thương cô nên làng xóm ai có việc gì cũng mướn cô để thêm phần thu nhâp.
Ngoài ra , cô D còn có 1 công việc đó là hái rau đắng mang ra chợ bán kiếm tiền nuôi lũ con thơ. Công việc này cũng giúp cô kiếm bữa vài chục ngàn – 1 số tiền không nhỏ đối với người nghèo đúng ko mấy thím
Và câu chuyện bắt đầu từ đây.
Lúc này hồn vía anh như lên mây lên mưa , tay chân run lấy bẩy. Tay anh run quá đến nỗ chẳng thể nhấn nổi ga nữa. Cái xác lại cười : Hố hố rồi cất bước đi lại gần anh.
Cố gắng lắm mới nhất nổi tay ga anh phi một mạch , chẳng dám quay đầu nhìn lại nữa. Anh chạy xe mà có cảm giác cái xác đàn bà đó vẫn như đuổi theo sau lưng vậy… Anh bỏ đi chợ sớm từ cái ngày đó”
Chuyện của anh loan ra toàn cả huyện, đi đâu cũng nge ngta bán tán này nọ. Rồi chuyện cũng đến tai cơ quan của ông .
Ông đi làm cả chục năm năm có thấy gì đâu, đúng là mấy cái hạng ăn no rửng mỡ, ngồi đồn thổi chuyện hoang đường.
Phát cáu với cái lũ người đó, cứ mỗi lần nghe họ bàn tán thì ông lại lãng tránh đi chỗ khác, hoặc chen vào 1 câu:
-Mấy ông bà lắm chuyện , tôi đi làm cả chục năm nay, ngày nào cũng đi ngang qua nghĩa trang liệt sĩ có thấy gì đâu, rõ là đồn nhãm. Cán bộ đảng viên mà lại đi tuyên truyền cái tư tưởng mê tín dị đoan như vậy là sao?
Nhưng rồi:
Một ngày như mọi ngày, ông dậy từ sớm, đánh răng rửa mặt ăn sáng xong cũng tầm hơn 5 h. Ông xách cub 50 huyền thoại lên đường.
Buổi sáng ở miền núi, sương mù dày đặc, đem lại cảm giác se lạnh cho người đi đường.Tới đoạn nghĩa trang liệt sĩ, bỗng nhiên ông thấy ớn lạnh. Xe đi ngon trớn thì từ xa a một người con gái trần truòng , tóc tai rũ rượi đi ngay giữa lòng đường , hướng về phía mình.
Thấy lạ, ông đi chậm lại, đến gần thì bỗng nhiên cô gái ngước mặt nhìn lên:
Một khuôn mặt tái xanh như tàu lá chuối, đôi môi khô khốc nứt nẻ, từ 2 khóe mắt 2 dòng máu đỏ tười từ từ ứa ra. Cô gái ngước mắt nhìn ông với 1 ánh mắt sắc như dao cạo.
Lúc này hồn ông như bất phụ thể, Ông rú ga , chiếc xe trường tới, chiếc xe bỗng chao đảo dữ dội, biết là con ma nữ kia đã nhảy lên xe mình. Chẳng dám ngoài đầu nhìn lui, ông rú hết ga phóng 1 mạch,. Đi được một đoạn thì thấy xe nhẹ hẳn , quay lại nhìn thì chẳng thấy gì cả.
Từ 1 người không tin tưởng chuyện ma quỷ, bây h chính ông đã được giáp mặt với con ma nữ kia.
Suốt ngày hôm đó ở cơ quan, ông cứ như người mất hồn. Chẳng nói chẳng rằng, cũng ko dám kể với ai về chuyện ông gặp ma, ông sợ xấu hổ với đồng nghiệp.
Họp giap ban, mà ông cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cứ ngãm lại chiều phải về, đi ngang nghĩa trang đó, là ông thấy rợn cả người.
Nhưng rồi, chuện gì đến cũng sẽ đến, Xui cho ông hôm đó cơ quan có công văn của tỉnh gửi về, nên phải ở lại để nghe phổ biến nội dung.
Tan sơ cũng 6h40 rồi, ở miền núi h này thì trời đã tối mịt mù. Ông xách xe về nhà.
Ông ráng chạy thật nhanh, chỉ mong qua được cái đoạn nghĩa trang liệt sĩ đó , là êm chuyện.
Đi được tầm 4km thì có 2 người bộ đội đứng bên đường vẫy ông lại. Dừng xe hỏi chuyện thì biết được 2 cậu bộ đội này vừa mới xuất ngủ ra đây đứng nhờ xe để về nhà.
-2 cậu đi đâu mà tối mịt rồi còn đứng ở đây?
-Dạ chúng cháu mới xuất ngủ, nhà cháu thì gần đây thôi. Còn bạn cháu ở tuốt trong Hương Sơn, chú cho nó nhờ xe một lúc nhé.
Ông như người chết đuối vớ được phao liền đồng ý ngay không cần suy nghĩ.
-ừ, lên xe đi cháu.
Cậu bộ đội lên xe, ông bắt chuyện.
2 người thao thao bất tuyệt, đủ chuyện trên đời. Đến đoạn nghĩa trang liệt sĩ, ông bảo:
-Cháu biết không, cái nghĩa trang này rùng rợn lắm. Hồi sáng bác mới gặp 1 con bé, chẳng biết người hay là ma hay là ma, nó trần truồng, tóc tai rũ rượu, khóe mắt lại tứa máu tươi, nhìn hải lắm. Cũng may có cháu đi cùng chứ bác cũng chẳng biết sẽ ra sao khi qua đây nữa.
-Con ma nữ đó có giống cháu không bác? Một giọng nữ vang lên như vọng về từ cõi xa xăm
Vừa nghe xong câu đó, tim ông như bay ra khỏi lông ngực. Qua gương chiếu hậu mờ mờ. Ông thấy người ngồi sau không phải là cậu bộ đội nữa, mà chính là con ma nữ ông gặp hồi sáng.
Gương mặt đó nó liếc xéo nhìn ông qua gương chiếu hậu rồi chiếc lưỡi dài thòng lòng thè ra, từ từ vắt ngang ngang qua cổ ông, một cảm giác ươn ướt, mềm mềm, lạnh như băng từ từ xuyên vào tâm can.
Kinh hoàng đến cùng cực, ông nhắm mắt , rú ga…Rồi ông chạy mãi chạy mãi….
Sáng mai có người đi làm đồng sớm, thấy ông nằm sóng xoài trên ruộng, chiếc xe nằm 1 bên, họ đưa ông vào viện…
3. Ma Da…
Chuyện này em lấy lại ở thớt cũ của em, chắc có máy bác chưa đọc.
Đây là câu chuyện ám ảnh em suốt những năm tháng ở quê…
Viết câu chuyện này, mong vong hồn của 2 em đc Yên nghỉ sớm đầu thai kiếp khác. Adi đà phật.
Vì 1 chút tế nhị nên em xin được giấu tên những ng trong câu chuyện.
Cô D ở làng tôi nhà rất nghèo, lại đông con, chồng cô hy sinh trong chiến dịch biên giới tây nam.
Cuộc sống gia đình cô rất chật vật, một mình cô phải nuôi tới 5 mặt con, nên cô ko lúc nào đc nghỉ ngơi , cứ suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Cô D ko có nghề nghiệp gì cả, nên chỉ có làm thuê làm mướn kiếm sống qua ngày.Thương cô nên làng xóm ai có việc gì cũng mướn cô để thêm phần thu nhâp.
Ngoài ra , cô D còn có 1 công việc đó là hái rau đắng mang ra chợ bán kiếm tiền nuôi lũ con thơ. Công việc này cũng giúp cô kiếm bữa vài chục ngàn – 1 số tiền không nhỏ đối với người nghèo đúng ko mấy thím
Và câu chuyện bắt đầu từ đây.

