Hai chị em nhìn nhau. Kim Thư cảm giác bối rối trước lời nói của chị. Có khi nào anh ấy là thủ phạm giết người không? Không đâu, anh ấy hiền lắm mà.
Anh ấy hay giúp đỡ người khác. Kim Thư không tin điều ấy sẽ xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra cô sẽ làm gì với người bạn ấy. Càng lo, càng nghĩ Kim Thư thấy nôn nao, cô chỉ muốn tìm Vĩnh ngay bởi cô biết chỉ có Vĩnh và Phát mới hiểu nhau. Vĩnh là bạn thân của Phát, chẳng lẽ anh ta chẳng biết gì bạn mình làm gì?
Vả lại Phát cũng đang ở chỗ anh ấy. Nếu không hỏi Vĩnh cô biết tìm hiểu từ đâu bây giờ. Nghĩ thế lòng cô càng nung nấu ý nghĩ về rừng Trúc Phương để tìm Vĩnh, tìm Phát cho rõ câu chuyện.
Kim Thư đi lại mấy vòng. Cô cắn môi mình muốn bật máu. Cô không để ý tới Hoàng Lan đang nhìn vào mình chằm chằm không chớp mắt. Hoàng Lan lên tiếng phá tan cái im lặng ngột ngạt nãy giờ:
– Kim Thư em làm gì đi tới đi lui không mỏi chân à?
– Không, lòng em như lửa đốt khi nghe chị nói … Biết đâu trong vụ này em có thể giúp Vĩnh Hưng phá vụ án.
Hoàng Lan cười:
– Giúp anh Vĩnh Hưng hay giúp người yêu của em. Cô bé này giỏi nói …
– Ừ! Thì em giúp cả hai.
– Vậy à! Nhưng chị sợ anh Vĩnh Hưng bảo nơi ấy nguy hiểm lắm. Kẻ giết người chỉ nhắm vào cô gái trẻ như chúng ta nên … Nhưng em muốn đi lắm à!
Vậy chị nhờ anh Vĩnh Hưng đưa em đi. Có anh ấy chị mới yên lòng được. Đồng ý chưa.
Kim Thư hơi ngần ngại:
– Nhưng làm phiền anh ấy em không muốn. Anh Vĩnh Hưng phải đi công tác thì làm sao mà đưa em đi được.
– Chị bảo được là được. Anh ấy đang điều tra vụ án ở rừng Trúc Phương mà, em đừng lo.
– Thôi được, chị tìm anh ấy đi. Em muốn đi ngay trưa nay.
Hoàng Lan nhìn Kim Thư trìu mến. Cô gật đầu bước ra ngoài. Kim Thư sửa soạn lòng cô rộn rã một niềm vui buồn thật khó tả. Cô muốn biết ngay sự thật.
Mong sao sự thật đừng quá phũ phàng.
Vĩnh Hưng đưa Kim Thư đến khách sạn Thủy Tùng. Kim Thư ngơ ngác trước cảnh sắc tuyệt vời của Trúc Phương, chẳng khác nào Tú Mai lúc trước đến đây. Thỉnh thoảng anh phải đứng lại chờ Kim Thư, cô đang ngắm trời mây non nước, ngắm những hàng dương xanh tít tắp chân trời, ngắm nhưng đồi núi lồng lộng xinh tươi. Kim Thư reo lên:
– Hèn gì mà Phát chẳng đến đây, anh chàng ấy có tâm hồn nghệ sĩ mà.
Vĩnh Hưng hỏi Kim Thư:
– Thư à! Em bảo bạn của em đã đến đây lâu chưa?
Kim Thư nhảy chân sáo đến bên Vĩnh Hưng:
– Anh ấy là bạn của Vĩnh, Vĩnh là bạn của Phát, mới mấy ngày trước đây …
Anh ấy rất vui, sau những ngày ở rừng Trúc Phương về anh ấy có những điều lạ. Anh ta đòi chia tay với em, em hỏi tại sao mà anh ấy không nói được, chỉ bảo với em là đi xa làm ăn. Và cũng không cho biết đi đâu. Em hỏi loanh quanh, cuối cùng anh ấy nói lộ ra là mấy ngày trước anh ấy ở nhà Vĩnh nên em mới tìm đến đây hỏi rõ căn do … Chứ để im lặng như thế này không tài nào chịu nổi.
Vĩnh Hưng hỏi tiếp:
– Em có chắc là Phát đã đến đây với Vĩnh?
Kim Thư lắc đầu:
– Em không biết chắc nên em định tìm anh Vĩnh để hỏi rõ.
– Có phải Vĩnh là con của chủ khách sạn Thủy Tùng không?
– Dạ! Anh Vĩnh có khách sạn lớn ở đây nhưng em không biết tên.
– Đúng rồi khách sạn Thủy Tùng. Vậy anh em mình đến đó nhanh lên. Anh cũng đang có chuyện cần đây.
Kim Thư rảo bước nhanh theo Vĩnh Hưng, khách sạn Thủy Tùng sừng sững giữa nền trời xanh, rừng xanh, đất xanh. Một màu xanh bất tận. Ôi thật đẹp, hai hàng dương rũ xuống như đùa với khách du lịch, nó lả lướt, rủ rỉ … xanh mướt.
Vĩnh Hưng đưa cô vào khách sạn hỏi anh nhân viên:
– Cho chúng tôi gặp anh Vĩnh.
Lâm nhìn hai vị khách ngờ ngợ ấp úng:
– Cô, cậu đây là … Tìm cậu Vĩnh có việc gì không?
Sợ anh hiểu lầm Kim Thư vội nói:
– Tôi là bạn của Vĩnh từ thành phố đến, nhờ anh tìm Vĩnh giùm.
Lâm cười thật tươi:
– Ôi! Quí hóa, tôi tìm cậu chủ ngay. Cô cậu ngồi chờ một chút.
Vĩnh Hưng cũng muốn gặp Vĩnh vì lần trước khi anh tìm đến mà chưa biết mặt. Anh nói với Kim Thư:
– Em cứ bảo anh là bạn đừng nói gì về anh với Vĩnh nghe chưa?
Kim Thư gật đầu:
– Dạ, em biết.
Chợt ông Tùng đi tới gật đầu đáp lại lời chào của khách. Ông nhíu mày nhận ra Vĩnh Hưng:
– Ủa! Vĩnh Hưng đấy à. Anh đến chắc là vì vụ án hôm qua chứ gì.
Vĩnh Hưng ngạc nhiên:
– Lại chuyện gì xảy ra hở bác? Ở đâu?
Ông Tùng chợt nhận ra Vĩnh Hưng chưa biết chuyện gì đã xảy ra, ông kể cho anh nghe:
– Cô bé ấy đi làm ở thành phố mới về chiều hôm qua, cô vào rừng chơi và lại bị giết như những người trước đây …
– Giống như vậy?
– Sao không ai báo với chúng tôi? Vĩnh Hưng hỏi lại.
– Mọi người ở đây ai cũng lo sợ, nhưng vụ án vẫn chưa được phá. Các anh phải tăng cường giúp dân chứ? Ông Tùng trách móc.
Vĩnh Hưng than thở:
– Chúng tôi rất cố gắng, nhưng vụ án ở xa không ai báo … Khi đến hiện trường dấu vết đã bị xóa sạch, vì thế chúng tôi gặp nhiều khó khăn. Được rồi người bị hại ở đâu vậy bác, cháu sẽ tìm hiểu thêm.
– Ở gần đây thôi. Tôi sẽ đưa cậu đi. À còn cô này là …
Quay sang Kim Thư ông Tùng hỏi lại, Vĩnh Hưng cười:
– À cháu đưa cô em gái mình đến đây tìm Phát, Vĩnh. Họ là bạn của nhau bác à.
– Ôi! Chào cô thật vinh dự cho chúng tôi.
– Dạ không có chi ạ, cháu tìm Vĩnh bác ạ.
– Ừ! Vĩnh nó ra ngay.
Ông Tùng vừa nói, một chàng thanh niên trắng trẻo khôi ngô, mặt mày thanh tú xuất hiện. Ông Tùng cười bảo Vĩnh Hưng:
Anh ấy hay giúp đỡ người khác. Kim Thư không tin điều ấy sẽ xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra cô sẽ làm gì với người bạn ấy. Càng lo, càng nghĩ Kim Thư thấy nôn nao, cô chỉ muốn tìm Vĩnh ngay bởi cô biết chỉ có Vĩnh và Phát mới hiểu nhau. Vĩnh là bạn thân của Phát, chẳng lẽ anh ta chẳng biết gì bạn mình làm gì?
Vả lại Phát cũng đang ở chỗ anh ấy. Nếu không hỏi Vĩnh cô biết tìm hiểu từ đâu bây giờ. Nghĩ thế lòng cô càng nung nấu ý nghĩ về rừng Trúc Phương để tìm Vĩnh, tìm Phát cho rõ câu chuyện.
Kim Thư đi lại mấy vòng. Cô cắn môi mình muốn bật máu. Cô không để ý tới Hoàng Lan đang nhìn vào mình chằm chằm không chớp mắt. Hoàng Lan lên tiếng phá tan cái im lặng ngột ngạt nãy giờ:
– Kim Thư em làm gì đi tới đi lui không mỏi chân à?
– Không, lòng em như lửa đốt khi nghe chị nói … Biết đâu trong vụ này em có thể giúp Vĩnh Hưng phá vụ án.
Hoàng Lan cười:
– Giúp anh Vĩnh Hưng hay giúp người yêu của em. Cô bé này giỏi nói …
– Ừ! Thì em giúp cả hai.
– Vậy à! Nhưng chị sợ anh Vĩnh Hưng bảo nơi ấy nguy hiểm lắm. Kẻ giết người chỉ nhắm vào cô gái trẻ như chúng ta nên … Nhưng em muốn đi lắm à!
Vậy chị nhờ anh Vĩnh Hưng đưa em đi. Có anh ấy chị mới yên lòng được. Đồng ý chưa.
Kim Thư hơi ngần ngại:
– Nhưng làm phiền anh ấy em không muốn. Anh Vĩnh Hưng phải đi công tác thì làm sao mà đưa em đi được.
– Chị bảo được là được. Anh ấy đang điều tra vụ án ở rừng Trúc Phương mà, em đừng lo.
– Thôi được, chị tìm anh ấy đi. Em muốn đi ngay trưa nay.
Hoàng Lan nhìn Kim Thư trìu mến. Cô gật đầu bước ra ngoài. Kim Thư sửa soạn lòng cô rộn rã một niềm vui buồn thật khó tả. Cô muốn biết ngay sự thật.
Mong sao sự thật đừng quá phũ phàng.
Vĩnh Hưng đưa Kim Thư đến khách sạn Thủy Tùng. Kim Thư ngơ ngác trước cảnh sắc tuyệt vời của Trúc Phương, chẳng khác nào Tú Mai lúc trước đến đây. Thỉnh thoảng anh phải đứng lại chờ Kim Thư, cô đang ngắm trời mây non nước, ngắm những hàng dương xanh tít tắp chân trời, ngắm nhưng đồi núi lồng lộng xinh tươi. Kim Thư reo lên:
– Hèn gì mà Phát chẳng đến đây, anh chàng ấy có tâm hồn nghệ sĩ mà.
Vĩnh Hưng hỏi Kim Thư:
– Thư à! Em bảo bạn của em đã đến đây lâu chưa?
Kim Thư nhảy chân sáo đến bên Vĩnh Hưng:
– Anh ấy là bạn của Vĩnh, Vĩnh là bạn của Phát, mới mấy ngày trước đây …
Anh ấy rất vui, sau những ngày ở rừng Trúc Phương về anh ấy có những điều lạ. Anh ta đòi chia tay với em, em hỏi tại sao mà anh ấy không nói được, chỉ bảo với em là đi xa làm ăn. Và cũng không cho biết đi đâu. Em hỏi loanh quanh, cuối cùng anh ấy nói lộ ra là mấy ngày trước anh ấy ở nhà Vĩnh nên em mới tìm đến đây hỏi rõ căn do … Chứ để im lặng như thế này không tài nào chịu nổi.
Vĩnh Hưng hỏi tiếp:
– Em có chắc là Phát đã đến đây với Vĩnh?
Kim Thư lắc đầu:
– Em không biết chắc nên em định tìm anh Vĩnh để hỏi rõ.
– Có phải Vĩnh là con của chủ khách sạn Thủy Tùng không?
– Dạ! Anh Vĩnh có khách sạn lớn ở đây nhưng em không biết tên.
– Đúng rồi khách sạn Thủy Tùng. Vậy anh em mình đến đó nhanh lên. Anh cũng đang có chuyện cần đây.
Kim Thư rảo bước nhanh theo Vĩnh Hưng, khách sạn Thủy Tùng sừng sững giữa nền trời xanh, rừng xanh, đất xanh. Một màu xanh bất tận. Ôi thật đẹp, hai hàng dương rũ xuống như đùa với khách du lịch, nó lả lướt, rủ rỉ … xanh mướt.
Vĩnh Hưng đưa cô vào khách sạn hỏi anh nhân viên:
– Cho chúng tôi gặp anh Vĩnh.
Lâm nhìn hai vị khách ngờ ngợ ấp úng:
– Cô, cậu đây là … Tìm cậu Vĩnh có việc gì không?
Sợ anh hiểu lầm Kim Thư vội nói:
– Tôi là bạn của Vĩnh từ thành phố đến, nhờ anh tìm Vĩnh giùm.
Lâm cười thật tươi:
– Ôi! Quí hóa, tôi tìm cậu chủ ngay. Cô cậu ngồi chờ một chút.
Vĩnh Hưng cũng muốn gặp Vĩnh vì lần trước khi anh tìm đến mà chưa biết mặt. Anh nói với Kim Thư:
– Em cứ bảo anh là bạn đừng nói gì về anh với Vĩnh nghe chưa?
Kim Thư gật đầu:
– Dạ, em biết.
Chợt ông Tùng đi tới gật đầu đáp lại lời chào của khách. Ông nhíu mày nhận ra Vĩnh Hưng:
– Ủa! Vĩnh Hưng đấy à. Anh đến chắc là vì vụ án hôm qua chứ gì.
Vĩnh Hưng ngạc nhiên:
– Lại chuyện gì xảy ra hở bác? Ở đâu?
Ông Tùng chợt nhận ra Vĩnh Hưng chưa biết chuyện gì đã xảy ra, ông kể cho anh nghe:
– Cô bé ấy đi làm ở thành phố mới về chiều hôm qua, cô vào rừng chơi và lại bị giết như những người trước đây …
– Giống như vậy?
– Sao không ai báo với chúng tôi? Vĩnh Hưng hỏi lại.
– Mọi người ở đây ai cũng lo sợ, nhưng vụ án vẫn chưa được phá. Các anh phải tăng cường giúp dân chứ? Ông Tùng trách móc.
Vĩnh Hưng than thở:
– Chúng tôi rất cố gắng, nhưng vụ án ở xa không ai báo … Khi đến hiện trường dấu vết đã bị xóa sạch, vì thế chúng tôi gặp nhiều khó khăn. Được rồi người bị hại ở đâu vậy bác, cháu sẽ tìm hiểu thêm.
– Ở gần đây thôi. Tôi sẽ đưa cậu đi. À còn cô này là …
Quay sang Kim Thư ông Tùng hỏi lại, Vĩnh Hưng cười:
– À cháu đưa cô em gái mình đến đây tìm Phát, Vĩnh. Họ là bạn của nhau bác à.
– Ôi! Chào cô thật vinh dự cho chúng tôi.
– Dạ không có chi ạ, cháu tìm Vĩnh bác ạ.
– Ừ! Vĩnh nó ra ngay.
Ông Tùng vừa nói, một chàng thanh niên trắng trẻo khôi ngô, mặt mày thanh tú xuất hiện. Ông Tùng cười bảo Vĩnh Hưng:


