XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Truyện Ma Bước Chân Kẻ Lãng Du


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 527
- Tình trạng: Hoàn thành
– Thôi cháu để cô gái này ở đây, bác và cháu đến nhà bà Lâm.
Vĩnh nhìn Vĩnh Hưng:
– Bà Lâm … Ba đến đó làm gì …
Ông Tùng thấy con:
– Ba quên giới thiệu với con, đây là Vĩnh Gưng, còn đâu là cô …
– Chào anh, chúng ta rất hân hạnh biết nhau. Í! Em đi đâu mà lại đến đây.
Kim Thư phũng phịu:
– Anh em mình ra ngoài kia nói chuyện nghen.
– Ừ!

Vĩnh chào Vĩnh Hưng. Anh đưa Kim Thư xuống căn tin. Vĩnh Hưng kín đáo nhìn chàng trai này. Ông Tùng cùng anh đến nhà bà Lâm. Đó là điều anh cần làm trước. Anh thấy ông Tùng cũng sốt sắng giúp đỡ anh trong công tác điều tra, nhưng anh chưa tìm được manh mối, thật đáng buồn. Biết đâu lần đi này anh có thế tìm ra dấu tích kẻ tội phạm.
Vĩnh tìm một chiếc bàn xinh xắn mời Kim Thư. Cô bé ngồi xuống, các du khách ngắm hai người, họ thấy Vĩnh và Thư giống như đôi tình nhân. Kim Thư rụt rè ngó quanh cảnh trí lạ lẫm thu hút lòng người. Cô cũng muốn ngắm nhìn hồ cá … Muốn thả hồn theo cảnh vật, nhưng việc của Phát quan trọng hơn.

– Em thấy cảnh ở đây ra sao?
Kim Thư giật mình mỉm cười:
– Thơ mộng quá chớ anh!
– Ừ! Em nói đi chuyện gì mà tìm anh.
Kim Thư nhấp ngụm nước rồi nói:
– Tuần rồi anh Phát có ở đây không?
– Có chứ, anh rủ anh Phát về đây chơi, nhưng hôm sau nó lại bỏ về thành phố rồi.
– Vậy mấy ngày nay Phát có đến đây không?
Vĩnh im lặng suy nghĩ, chậm chạp trả lời:
– Lúc này Phát kỳ lắm. Cậu ta muốn làm gì thì anh không bao giờ ngăn cản nổi.
– Vậy sao? Anh ấy hiện giờ đang ở đây phải không?
– Hôm qua anh ta đến đây rồi đi ngay, anh ta chẳng nói gì cả, lạ lắm, anh không hiểu nổi.
– Mấy hôm trước anh Phát ở đây làm gì?
Vĩnh ái ngại cho Kim Thư:
– Anh rủ Phát về đây chơi. Phát nghe anh kể chuyện bên suối mơ, anh gặp con đười ươi nó giết người, Phát rủ anh trở về rừng Trúc Phương để tìm hiểu.

Đến nhà mẹ anh không cho anh đi. Thế là Phát đến đó một mình, chẳng gặp ai cả. Nửa đêm Phát rủ anh đi, anh ta giả cô gái. Bọn anh ngồi chơi gần sáng không có chuyện gì xảy ra liền rủ nhau về. Thế là con đười ươi xuất hiện nó quật ngả Phát, anh chạy thoát. Phát giết nó, từ hôm giết con quái nhân ấy Phát có thái độ lạ lùng anh không hiểu nổi.
Đêm ấy Phát lại đi, anh tìm không gặp, hôm sau trở về hình dạng ghê gớm bơ phờ. Phát trở về thành phố rồi trở lại đây. Bây giờ chẳng biết ở đâu. Anh ta chẳng thèm nói:
– Thế hôm qua anh vẫn còn gặp anh ấy. Anh dẫn em đến đó đi.
Vĩnh lắc đầu:
– Biết đâu mà tìm?
Kim Thư ngẫm nghĩ:
– Anh bảo anh ấy vào rừng Trúc Phương phải không? Hay suối … Suối gì …
Vĩnh tiếp lời:
– Đó là mấy ngày hôm trước. Hôm qua anh vừa gặp Phát, từ sáng tới giờ không thấy, có khi nào lại vè thành phố?
Kim Thư lắc đầu:
– Không đâu, em từ thành phố đến. Hôm anh ấy đến giã từ em và bảo sẽ đi xa. Anh ấy khuyên em đừng chờ đợi anh ấy. Em nghi ngờ anh ấy có người khác phản bội em. Nhưng lúc ấy anh Phát nói lung tung thật khó hiểu. Em nghĩ anh ấy có điều gì khó nói nên giấu giếm. Anh có biết không Vĩnh?

Chẳng lẽ chuyện Phát kể là thật, lạ quá Vĩnh lẩm bẩm một mình:
Kim Thư nhìn gương mặt Vĩnh biến sắc cô hỏi khéo:
– Anh ấy chỉ thân với anh thôi, nên em nghĩ chuyện gì anh ấy làm mà anh không biết. Anh Vĩnh hãy giúp Phát đi. Có chuyện gì bí ẩn phải không?
Vĩnh vội lắc đầu:
– Không, không có gì?
Thư năn nỉ:
– Anh Vĩnh giúp em gặp anh Phát một lần thôi, em muốn biết anh ấy đang làm gì chỉ có thế thôi.
– Nhưng lần cuối anh gặp anh Phát bên bờ suối. Nơi đó không có nhà cửa gì cả.
Kim Thư chộp ngay cơ hội:
– Anh Vĩnh đưa em đến đó đi!
Vĩnh không chịu, anh lo sợ:
– Không! Đến đó nguy hiểm lắm.
– Ban ngày có nhiều du khách, chuyện gì mà anh sợ. Nếu sợ anh dẫn đường cho em biết rồi em tự đi.
Vĩnh thấy Thư buồn anh vội xua tay:
– Được rồi chúng ta cùng đi.
Vĩnh đưa Thư vào rừng Trúc Phương. Trên đường thỉnh thoảng họ gặp những du khách bước nhanh trên đường hoặc những đôi tình nhân cặp tay nhau đi thong thả. Vĩnh đi trước dẫn đường, Thư hấp tấp theo sau. Vĩnh dừng chân trước suối mơ:
– Đây là nơi anh và Phát gặp con đười ươi. Và kia là chỗ Phát đánh nhau với nó.
Nhìn theo tay của Vĩnh, Kim Thư thấy cả một khoảng đất trống đầy cỏ, cây cối phía trước rậm rạp, rừng cây lưa thưa, nhìn sâu vào trong như một cái hang thăm thẳm.
– Đó là đâu vậy anh Vĩnh?
Kim Thư cất giọng, cô thấy hơi sợ sợ dù ban ngày có nhiều du khách đi qua lại.
– Thế nào chúng ta về chứ?
Kim Thư thất vọng:
– Chỉ có mấy nơi này thôi à? Vậy Phát ở đâu, chẳng lẽ anh ấy vào rừng. Anh có đi sâu vào rừng bao giờ chưa Vĩnh.
– Có chứ. Rừng Trúc Phương rất đẹp, càng đi sâu càng thú vị, có nhiều thú quí hiếm, có những loại hoa mà ít ai biết, có cả những cây gỗ sống lâu đời tha hồ mà nghiên cứu vẽ …
– Chúng ta thử đi xem. Kim Thư đề nghị.

Vĩnh và Kim Thư vừa đi vừa nói chuyện. Cô ngắm đủ thứ, líu lo đủ điều làm cho Vĩnh vui lây. Bỗng Thư khựng lại, cô chồm lên nhìn thấy cho rõ. Bên trái con đường có một người nhìn theo Vĩnh và Kim Thư. Trông thấy Thư nhìn, người đó nép vào một gốc cây.
– Anh Vĩnh có người theo dõi chúng ta.
Kim Thư chỉ tay về phía trước:
– Vĩnh thấy không?
Vĩnh gật đầu. Kim Thư rẽ sang lối khác, bỗng người đó bỏ chạy. Kim Thư đã nhận ra cô gọi to:
Prev 1 ... 15 16 17 18 19 ... 28 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000513