– Mình không sao chỉ hơi mệt.
Vĩnh bước tới bên Phát, anh giở chiếc khăn sờ trán bạn:
– Cậu ốm rồi, sốt thì phải. Trời đất ơi, tại sao mình mẩy cậu thế này, áo quần tả tơi, dơ bẩn quá. Cậu làm sao vậy Phát? Kể cho mình nghe đi. Cậu đã gặp chuyện gì hả?
– Nhưng cậu có tin và nghe mình đâu Vĩnh. Phát chán nản tâm sự.
Vĩnh vội vàng gất gất đầu:
– Nghe, minh nghe, mình sẽ giúp cậu mà.
– Không ai có thể giúp mình được Vĩnh à?
– Tại sao?
– Vì … Mình đã lỡ bị một lời nguyền rủa.
– Nó là gì mà cậu sợ đến thế?
– Là cả cuộc đời … Cả cuộc đời của mình cậu biết không Vĩnh.
Vĩnh nhìn Phát không chớp mắt. Anh thấy Phát rất đau khổ, mới có hai ngày mà Phát tiều tụy, biến sắc héo hon như thế. Chắc cậu ấy nhớ Kim Thư. Vĩnh nói với Phát:
– Tại sao cậu lại trốn chạy bọn mình?
Phát cúi đầu:
– Cậu không hiểu đâu.
– Thì cậu pảhi nói tôi mới hiểu và giúp cậu được chứ.
Phát ngần ngừ:
– Nếu cậu muốn giúp mình thì cậu đừng đưa Thư tìm mình nữa.
– Tại sao? Cô ấy yêu cầu, lo cho cậu mà, cậu lại đối đãi với cô ấy như thế này à?
– Chính vì thương yêu cô ấy nên mình mới làm như vậy.
– Cậu nói gì mình không hiểu nổi. Nào cậu muốn mình giúp gì nào.
Phát ngồi dậy:
– Vĩnh ơi, cậu tìm hộ mình mấy bộ quần áo được không?
Vĩnh gật đầu hỏi lại:
– Cậu đang làm gì? Ở đâu? Cậu không về học tiếp à?
– Mình không biết. Cậu đừng hỏi nữa, cậu có giúp mình thì giúp, nếu không thì thôi.
Vĩnh sợ Phát hiểu nhầm vội la lên:
– Được chứ sao không? Nhưng với điều kiện là cậu phải nói rõ cậu đang làm gì? Ở đâu?
Vĩnh cố gạn hỏi. Phát cười:
– Mình đang ở một chỗ bí mật chưa thể tiết lộ cho cậu được.
Vĩnh nói xuôi:
– Thì thôi, mình muốn biết, cậu lại muốn giấu … Vậy lúc nào cần mình, cậu sứ đến sẵn sàng … Mình chờ đợi cậu. Bây giờ cậu chỉ cần mấy bộ quần áo thôi à.
Chờ mình một chút. Cậu đi ngay phải không?
Vĩnh vừa nói vừa vào lấy cho Phát một bọc quần áo. Phát nhìn bạn cám ơn rồi đi ngay, nhìn dáng điệu bơ phờ, thất thểu của bạn, anh áy náy trong lòng nhưng Phát đã từ chối sự giúp đỡ của anh. Vĩnh rất biết tính cách của Phát không thích nhờ vã bạn mình, phiền người khác là điều cấm kỵ đối với anh ta, bản tính hiếu kỳ đã làm cho Phát khổ. Vĩnh biết Phát đang khổ tâm. Anh ta còn chịu đựng được … Anh chàng này khá lắm. Thôi phú cho trời. Vĩnh mỉm cười chua xót với ý nghĩ vừa chớm qua hồn.
Một tuần trôi qua. Kim Thư không đến, cô không gởi một bức thư, không nhắn một lời. Công việc của Vĩnh cũng trôi qua từng ngày tháng êm đềm nơi một khách sạn lớn sang trọng. Anh đang tập sự làm một ông chủ quản lý, tất bật. Vĩnh nhớ đến Phát nhưng anh không rảnh để đi tìm Phát như lời anh đã hứa với Thư.
Chiều nay rỗi một chút Vĩnh nhấc máy định gọi Thư báo tin lần trước gặp Phát. Chưa gọi Phát đã tìm tới gặp Vĩnh:
– Vĩnh, mình có chuyện nhờ cậu?
Vĩnh cười quan sát Phát:
– Mới nghĩ đến cậu và Thư thì cậu đến. Phải chi nhắc tiền nhắc bạc được như vậy.
Phát cũng cười:
– Chắc cậu sẽ giàu to …
– Ừ! Giàu lắm cậu có muốn làm giàu như mình không?
Phát chợt sa sầm nét mặt:
– Giàu ai chả muốn nhưng mình không thể … Vĩnh ơi mình nhớ Thư quá. Cậu nhắn Thư giùm mình được không?
– Ôi! Mình vừa định gọi Thư thì cậu đến. Thật là tư tưởng lớn gặp nhau.
Phát đe nẹt:
– Tư tưởng lớn gặp nhau hay là cậu định gọi Thư để …
– Í đâu có bậy bạ vậy. Bạn bè ai nỡ đối xử với nhau như vậy.
– Nếu vậy cậu làm ơn nhắn Thư giùm, mình sẽ hậu tạ.
– Cô ấy sẽ đến đâu gặp cậu?
– Ở suối mơ … Cậu làm ơn đưa Thư đến đó nghen.
Nhưng ở đó là nơi nguy hiểm. Cậu biết là bao nhiêu cô gái đã bỏ mạng nơi này, mà cậu còn đưa Thư vào đó.
Phát lẳng lặng rồi im không nói thêm điều gì. Vĩnh hỏi mãi Phát mời lên tiếng trả lời:
– Cậu nhớ hai ngày sau chúng ta sẽ gặp ở bờ suối. Cậu cứ đưa Thư đến đó mình sẽ chờ.
Nói xong Phát lại bỏ đi. Vĩnh chỉ biết trông theo lắc đầu e ngại cho thằng bạn kỳ quái của mình.
Vĩnh gọi với theo Phát nhưng Phát đã đi xa dáng điệu vội vàng. Bên ngoài trời sắp tối. Ánh mặt trời đã lặng dưới chân đồi.
Kim Thư ngồi ủ rủ bên cửa sổ. Cô mân mê lá thư và tấm thiệp xuân Phát vừa tặng cô ngày tết.
Cánh hoa hồng ép khô màu roi rói, chiếc nơ buột ngang tầm thiệp thật xinh xắn. Bên dưới hàng chữ đều nét bút rồng bay phượng múa:
“Tặng em thương yêu! Phát”.
Kỷ vật còn đây, nét chữ như in còn nhảy múa trước mắt mà Phát đã tận đâu rồi. Tại sao Phát lại nỡ cắt đứt mối tình đang thấm đượm. Tình yêu đâu dễ tìm.
Hai người đã đến với nhau thật đẹp. Kim Thư có lỗi lầm gì? Phát cũng chưa bao giờ trách cứ cô lần nào. Mới hôm nào anh còn hẹn Thư đi chơi. Mùa hè đến cô tưởng mình có thể sẽ tròn ước nguyện nào ngờ. Một mùa hè buồn bã. Kim Thư lặng lẽ ngắm trời vân vê mãi lá thư. “Kim Thư thương nhớ … Mấy ngày không gặp em như mưa thu lá vàng, như mặt trời bị mây che …” “cô cười nhẹ” Anh là văn sĩ hay lòi sĩ viết gì mà nghe nhạt thếch “Phát cười” Viết như vậy em mới chú ý đến anh. Viết bình thường làm sao mà …”. Thì ra biết Kim Thư mê văn thư Phát định đùa cô. Kim Thư lại nhìn vào dòng chữ cứ nhảy múa:
Vĩnh bước tới bên Phát, anh giở chiếc khăn sờ trán bạn:
– Cậu ốm rồi, sốt thì phải. Trời đất ơi, tại sao mình mẩy cậu thế này, áo quần tả tơi, dơ bẩn quá. Cậu làm sao vậy Phát? Kể cho mình nghe đi. Cậu đã gặp chuyện gì hả?
– Nhưng cậu có tin và nghe mình đâu Vĩnh. Phát chán nản tâm sự.
Vĩnh vội vàng gất gất đầu:
– Nghe, minh nghe, mình sẽ giúp cậu mà.
– Không ai có thể giúp mình được Vĩnh à?
– Tại sao?
– Vì … Mình đã lỡ bị một lời nguyền rủa.
– Nó là gì mà cậu sợ đến thế?
– Là cả cuộc đời … Cả cuộc đời của mình cậu biết không Vĩnh.
Vĩnh nhìn Phát không chớp mắt. Anh thấy Phát rất đau khổ, mới có hai ngày mà Phát tiều tụy, biến sắc héo hon như thế. Chắc cậu ấy nhớ Kim Thư. Vĩnh nói với Phát:
– Tại sao cậu lại trốn chạy bọn mình?
Phát cúi đầu:
– Cậu không hiểu đâu.
– Thì cậu pảhi nói tôi mới hiểu và giúp cậu được chứ.
Phát ngần ngừ:
– Nếu cậu muốn giúp mình thì cậu đừng đưa Thư tìm mình nữa.
– Tại sao? Cô ấy yêu cầu, lo cho cậu mà, cậu lại đối đãi với cô ấy như thế này à?
– Chính vì thương yêu cô ấy nên mình mới làm như vậy.
– Cậu nói gì mình không hiểu nổi. Nào cậu muốn mình giúp gì nào.
Phát ngồi dậy:
– Vĩnh ơi, cậu tìm hộ mình mấy bộ quần áo được không?
Vĩnh gật đầu hỏi lại:
– Cậu đang làm gì? Ở đâu? Cậu không về học tiếp à?
– Mình không biết. Cậu đừng hỏi nữa, cậu có giúp mình thì giúp, nếu không thì thôi.
Vĩnh sợ Phát hiểu nhầm vội la lên:
– Được chứ sao không? Nhưng với điều kiện là cậu phải nói rõ cậu đang làm gì? Ở đâu?
Vĩnh cố gạn hỏi. Phát cười:
– Mình đang ở một chỗ bí mật chưa thể tiết lộ cho cậu được.
Vĩnh nói xuôi:
– Thì thôi, mình muốn biết, cậu lại muốn giấu … Vậy lúc nào cần mình, cậu sứ đến sẵn sàng … Mình chờ đợi cậu. Bây giờ cậu chỉ cần mấy bộ quần áo thôi à.
Chờ mình một chút. Cậu đi ngay phải không?
Vĩnh vừa nói vừa vào lấy cho Phát một bọc quần áo. Phát nhìn bạn cám ơn rồi đi ngay, nhìn dáng điệu bơ phờ, thất thểu của bạn, anh áy náy trong lòng nhưng Phát đã từ chối sự giúp đỡ của anh. Vĩnh rất biết tính cách của Phát không thích nhờ vã bạn mình, phiền người khác là điều cấm kỵ đối với anh ta, bản tính hiếu kỳ đã làm cho Phát khổ. Vĩnh biết Phát đang khổ tâm. Anh ta còn chịu đựng được … Anh chàng này khá lắm. Thôi phú cho trời. Vĩnh mỉm cười chua xót với ý nghĩ vừa chớm qua hồn.
Một tuần trôi qua. Kim Thư không đến, cô không gởi một bức thư, không nhắn một lời. Công việc của Vĩnh cũng trôi qua từng ngày tháng êm đềm nơi một khách sạn lớn sang trọng. Anh đang tập sự làm một ông chủ quản lý, tất bật. Vĩnh nhớ đến Phát nhưng anh không rảnh để đi tìm Phát như lời anh đã hứa với Thư.
Chiều nay rỗi một chút Vĩnh nhấc máy định gọi Thư báo tin lần trước gặp Phát. Chưa gọi Phát đã tìm tới gặp Vĩnh:
– Vĩnh, mình có chuyện nhờ cậu?
Vĩnh cười quan sát Phát:
– Mới nghĩ đến cậu và Thư thì cậu đến. Phải chi nhắc tiền nhắc bạc được như vậy.
Phát cũng cười:
– Chắc cậu sẽ giàu to …
– Ừ! Giàu lắm cậu có muốn làm giàu như mình không?
Phát chợt sa sầm nét mặt:
– Giàu ai chả muốn nhưng mình không thể … Vĩnh ơi mình nhớ Thư quá. Cậu nhắn Thư giùm mình được không?
– Ôi! Mình vừa định gọi Thư thì cậu đến. Thật là tư tưởng lớn gặp nhau.
Phát đe nẹt:
– Tư tưởng lớn gặp nhau hay là cậu định gọi Thư để …
– Í đâu có bậy bạ vậy. Bạn bè ai nỡ đối xử với nhau như vậy.
– Nếu vậy cậu làm ơn nhắn Thư giùm, mình sẽ hậu tạ.
– Cô ấy sẽ đến đâu gặp cậu?
– Ở suối mơ … Cậu làm ơn đưa Thư đến đó nghen.
Nhưng ở đó là nơi nguy hiểm. Cậu biết là bao nhiêu cô gái đã bỏ mạng nơi này, mà cậu còn đưa Thư vào đó.
Phát lẳng lặng rồi im không nói thêm điều gì. Vĩnh hỏi mãi Phát mời lên tiếng trả lời:
– Cậu nhớ hai ngày sau chúng ta sẽ gặp ở bờ suối. Cậu cứ đưa Thư đến đó mình sẽ chờ.
Nói xong Phát lại bỏ đi. Vĩnh chỉ biết trông theo lắc đầu e ngại cho thằng bạn kỳ quái của mình.
Vĩnh gọi với theo Phát nhưng Phát đã đi xa dáng điệu vội vàng. Bên ngoài trời sắp tối. Ánh mặt trời đã lặng dưới chân đồi.
Kim Thư ngồi ủ rủ bên cửa sổ. Cô mân mê lá thư và tấm thiệp xuân Phát vừa tặng cô ngày tết.
Cánh hoa hồng ép khô màu roi rói, chiếc nơ buột ngang tầm thiệp thật xinh xắn. Bên dưới hàng chữ đều nét bút rồng bay phượng múa:
“Tặng em thương yêu! Phát”.
Kỷ vật còn đây, nét chữ như in còn nhảy múa trước mắt mà Phát đã tận đâu rồi. Tại sao Phát lại nỡ cắt đứt mối tình đang thấm đượm. Tình yêu đâu dễ tìm.
Hai người đã đến với nhau thật đẹp. Kim Thư có lỗi lầm gì? Phát cũng chưa bao giờ trách cứ cô lần nào. Mới hôm nào anh còn hẹn Thư đi chơi. Mùa hè đến cô tưởng mình có thể sẽ tròn ước nguyện nào ngờ. Một mùa hè buồn bã. Kim Thư lặng lẽ ngắm trời vân vê mãi lá thư. “Kim Thư thương nhớ … Mấy ngày không gặp em như mưa thu lá vàng, như mặt trời bị mây che …” “cô cười nhẹ” Anh là văn sĩ hay lòi sĩ viết gì mà nghe nhạt thếch “Phát cười” Viết như vậy em mới chú ý đến anh. Viết bình thường làm sao mà …”. Thì ra biết Kim Thư mê văn thư Phát định đùa cô. Kim Thư lại nhìn vào dòng chữ cứ nhảy múa:

