Một cô gái mặc áo trắng, tóc xõa ngồi ngay đó, ngay tại bàn cầu cơ, đang cầm một hòn đá to vừa gật gù, vừa đập bàn cầu nát be bét. Cứ thế, cô gái dơ tay cùng hòn đá lên cao, rồi cả cơ thể gập xuống, Côp… Cộp… Khánh sững người.
Một sức mạnh vô hình nào đó giữ nó lại, nó muốn hét thật to, muốn chạy thật nhanh khỏi tầng 6, nhưng nó vẫn phải đứng đó, nhìn khung cảnh đó. Mỗi cú đập vào bàn cầu cơ, máu lại tưới ra.. như thể bàn cầu cơ là một sinh linh vậy.
Dòng máu đỏ tươi chảy từ từ dọc theo chân tường, trôi dần về phía Khánh đứng, chỉ phút chốc, máu đã nhuốm đỏ đôi dép của nó. Những gì Khánh có thể làm lúc này là trâng trâng mắt nhìn khung cảnh ghê rợn ấy, nó không thể điểu khiển được bản thân mình nữa.
Dòng máu từ dép bắt đầu nhuốm đỏ chân phải, cả bàn chân của Khánh trở nên đỏ au,.. Khánh mất hẳn cảm giác ở chân vào lúc này, cảm giác duy nhất nó có được là lạnh, ghê tởm mùi tanh của máu đang lan khắp bàn chân.
Phải rất cố gắng, nó mới quay đầu được xuống dưới để thoát khỏi hình ảnh của cô gái kia.. Nhưng bất ngờ hơn khi nó nhìn xuống dưới, bây giờ cô gái đang ở ngay dưới chân nó, đang cố liếm láp những vết máu trên bàn chân nó.Cái đầu của cô gái cứ giât lên giật xuống xung quanh bàn chân Khánh, càng liếm láp, màu càng chảy ra nhiều…
Rồi từ từ, bàn tay trắng bệch của cô gái cầm nhẹ nhàng bàn chân Khánh và… “CRACK !!!!”. Bàn chân của Khánh gấp ngược lại ra đằng sau, lỏng lẻo @.@
Đau đớn tột độ, Khánh hét toảng lên
- A A A A A A !!!!!!!
Tất cả bỗng dưng quay trở lại, máu biến mất, cảm giác lạnh cũng đỡ dần, bàn chân có lại cảm giác, nhưng sự hãi hùng vẫn còn đó, nó là giấc mơ, ảo giác ?? Nhưng nó rất thật, nó thật đến mùi tanh của máu, cảm giác lạnh của bàn tay, và sự đau đớn tột cùng khi bàn chân bị bẻ gập… Rồi sau tiếng hét thất thanh đau đớn, mọi thứ dường như chưa xảy ra, không còn lại gì, ngoại trừ bàn cầu cơ.. bàn cầu cơ đã vỡ be bét như thể có người đã đập vỡ nó…
-
Nó lại co rúm người khi nhớ xong điều xảy ra vừa rồi, chắc chắn bàn cầu cơ đã bị đập nát, chắc chắn cảm giác đau đớn khi bị bẻ chân là thật, rất thật!!
“Cộp cộp cộp” Tiếng động nghe như tiếng bàn cầu cơ bị đập bỗng vang lên trong phòng, Khánh nhảy dựng lên và hét lớn
- Trời ơi!!!!!!
Khiêm và Toàn bên ngoài hét lớn.
- Khánh ơi, sao thế!!!
“Uỳnh uỳnh uỳnh”, 2 đứa thi nhau đập cửa, như thể muốn phá cảnh cửa phòng ra, để xông vào xem Khánh có chuyện gì.
Hoảng hồn, thì ra là 3 thằng kia nó về, nó gõ cửa, Khánh phải mất vài giây để lấy lại được tinh thần, vừa ra mở cửa, nó vừa lên tiếng.
- Tao đây, chúng mày làm tao sợ quá..
- Anh sao thế? chưa ai làm gì mà đã hét giời đất lên rồi – Định kháu khỉnh, thỏa mãn vì biết Khánh cũng nhát ma dữ. Ai bảo lúc trước trêu Định khi nó chạy đầu tiên cơ…
- Tại chúng mày gõ cửa bí hiểm, nghe ghê vãi, nên tao mới giật mình, chứ sao – Khánh cau có nói.
Khiêm và Toàn ngơ ngác.
- Ai gõ cửa đâu, lên đến phòng thì đã nghe thấy hét ầm ầm lên rồi.
Khánh cũng ngơ ngác không kém.
- Không phải chúng mày gõ cửa, thì tiếng cộp cộp ở đâu ra ?
- Em đâu có biết ? – Toàn nhún vai.
Khánh run run nhớ lại.. đúng rồi, tiếng cộp cộp quen thuộc, cái cảm giác hòn đá đập vào bàn cầu cơ.. nó phải cộp cộp như vậy, không thể là tiếng gõ cửa được..
- Nó có thật!!!
Khánh hét lên, vừa hét, nó vừa dơ bàn chân lên nhìn, rồi nó lại bần thần…
- Nó có thật…
Phần 5: Tất cả mới chỉ bắt đầu
Cùng lúc đó, ở bệnh viện, Hương bắt đầu lên những cơn đau của ca ghép xương, bó bột. Mặc dù được truyền thuốc giảm đau, nhưng thật khó để chịu được cảm giác gãy cánh tay như thế này, đau phát khóc mất…
Quang thì hốc hác vì lo lắng, 2h sáng rồi, Quang không ngủ nổi, người yêu thì đang nhăn mặt, chảy nước mắt, nó cứ căng mắt ra mà xót.. Hùng thì không làm được gì hơn ngoài việc đi đi lại lại ngoài hành lang vắng tanh, nó cũng không ngủ nổi.
Cũng lạ thật, người ta bảo bệnh viện không bao giờ còn chỗ, vậy mà lần này vắng thế ? Cả một căn phòng 4 giường, một mình Hương một phòng, không phải ghép 3 – ghép 4 như người ta hay đồn.. Các bác sĩ cũng lạnh nhạt không kém gì cái căn phòng của bệnh viện, chỉ tiêm một cái rồi vội vàng đi luôn, không một lời thăm hỏi, dặn dò bệnh nhân, người nhà thì không có kinh nghiệm, lóng ngóng, cũng không biết làm gì, chỉ có bệnh nhân là thiệt thòi, cứ thế nằm đau đớn, mà không hiểu vì sao.
2h30 đêm, Hương không còn chảy nước mắt vì đau nữa, hình như thuốc giảm đau ngấm rồi, nó bắt đầu nhìn xung quanh bệnh viên thăm dò, Quang gục đầu ở bên cạnh, ngủ gục vì mệt. Hùng thì vẫn chạy loanh quanh đâu mất.
Nửa đêm ở bệnh viện, phải nói là tòa nhà 5 tầng là nơi đủ ghê rợn với các trải nghiệm của Hương, thì bệnh viên lại là một trải nghiệm ghê rợn khác không thua kém, nó không u uất như ở xóm trọ, mà trở nên hoang vắng, rộng rãi một cách trống trải và cô đơn. Cảm giác thật nhỏ bé, thật lạ lẫm.
Phòng của Hương ở tầng 5, cùng dãy hành lang hướng ra một cái sân lớn rộng thênh thang, bệnh viện có vẻ tiết kiệm đến nỗi không buồn thắp sáng cái sân đó, nhìn ra ngoài bây giờ chỉ thấy một màu đen kịt của màn đêm.
Một sức mạnh vô hình nào đó giữ nó lại, nó muốn hét thật to, muốn chạy thật nhanh khỏi tầng 6, nhưng nó vẫn phải đứng đó, nhìn khung cảnh đó. Mỗi cú đập vào bàn cầu cơ, máu lại tưới ra.. như thể bàn cầu cơ là một sinh linh vậy.
Dòng máu đỏ tươi chảy từ từ dọc theo chân tường, trôi dần về phía Khánh đứng, chỉ phút chốc, máu đã nhuốm đỏ đôi dép của nó. Những gì Khánh có thể làm lúc này là trâng trâng mắt nhìn khung cảnh ghê rợn ấy, nó không thể điểu khiển được bản thân mình nữa.
Dòng máu từ dép bắt đầu nhuốm đỏ chân phải, cả bàn chân của Khánh trở nên đỏ au,.. Khánh mất hẳn cảm giác ở chân vào lúc này, cảm giác duy nhất nó có được là lạnh, ghê tởm mùi tanh của máu đang lan khắp bàn chân.
Phải rất cố gắng, nó mới quay đầu được xuống dưới để thoát khỏi hình ảnh của cô gái kia.. Nhưng bất ngờ hơn khi nó nhìn xuống dưới, bây giờ cô gái đang ở ngay dưới chân nó, đang cố liếm láp những vết máu trên bàn chân nó.Cái đầu của cô gái cứ giât lên giật xuống xung quanh bàn chân Khánh, càng liếm láp, màu càng chảy ra nhiều…
Rồi từ từ, bàn tay trắng bệch của cô gái cầm nhẹ nhàng bàn chân Khánh và… “CRACK !!!!”. Bàn chân của Khánh gấp ngược lại ra đằng sau, lỏng lẻo @.@
Đau đớn tột độ, Khánh hét toảng lên
- A A A A A A !!!!!!!
Tất cả bỗng dưng quay trở lại, máu biến mất, cảm giác lạnh cũng đỡ dần, bàn chân có lại cảm giác, nhưng sự hãi hùng vẫn còn đó, nó là giấc mơ, ảo giác ?? Nhưng nó rất thật, nó thật đến mùi tanh của máu, cảm giác lạnh của bàn tay, và sự đau đớn tột cùng khi bàn chân bị bẻ gập… Rồi sau tiếng hét thất thanh đau đớn, mọi thứ dường như chưa xảy ra, không còn lại gì, ngoại trừ bàn cầu cơ.. bàn cầu cơ đã vỡ be bét như thể có người đã đập vỡ nó…
-
Nó lại co rúm người khi nhớ xong điều xảy ra vừa rồi, chắc chắn bàn cầu cơ đã bị đập nát, chắc chắn cảm giác đau đớn khi bị bẻ chân là thật, rất thật!!
“Cộp cộp cộp” Tiếng động nghe như tiếng bàn cầu cơ bị đập bỗng vang lên trong phòng, Khánh nhảy dựng lên và hét lớn
- Trời ơi!!!!!!
Khiêm và Toàn bên ngoài hét lớn.
- Khánh ơi, sao thế!!!
“Uỳnh uỳnh uỳnh”, 2 đứa thi nhau đập cửa, như thể muốn phá cảnh cửa phòng ra, để xông vào xem Khánh có chuyện gì.
Hoảng hồn, thì ra là 3 thằng kia nó về, nó gõ cửa, Khánh phải mất vài giây để lấy lại được tinh thần, vừa ra mở cửa, nó vừa lên tiếng.
- Tao đây, chúng mày làm tao sợ quá..
- Anh sao thế? chưa ai làm gì mà đã hét giời đất lên rồi – Định kháu khỉnh, thỏa mãn vì biết Khánh cũng nhát ma dữ. Ai bảo lúc trước trêu Định khi nó chạy đầu tiên cơ…
- Tại chúng mày gõ cửa bí hiểm, nghe ghê vãi, nên tao mới giật mình, chứ sao – Khánh cau có nói.
Khiêm và Toàn ngơ ngác.
- Ai gõ cửa đâu, lên đến phòng thì đã nghe thấy hét ầm ầm lên rồi.
Khánh cũng ngơ ngác không kém.
- Không phải chúng mày gõ cửa, thì tiếng cộp cộp ở đâu ra ?
- Em đâu có biết ? – Toàn nhún vai.
Khánh run run nhớ lại.. đúng rồi, tiếng cộp cộp quen thuộc, cái cảm giác hòn đá đập vào bàn cầu cơ.. nó phải cộp cộp như vậy, không thể là tiếng gõ cửa được..
- Nó có thật!!!
Khánh hét lên, vừa hét, nó vừa dơ bàn chân lên nhìn, rồi nó lại bần thần…
- Nó có thật…
Phần 5: Tất cả mới chỉ bắt đầu
Cùng lúc đó, ở bệnh viện, Hương bắt đầu lên những cơn đau của ca ghép xương, bó bột. Mặc dù được truyền thuốc giảm đau, nhưng thật khó để chịu được cảm giác gãy cánh tay như thế này, đau phát khóc mất…
Quang thì hốc hác vì lo lắng, 2h sáng rồi, Quang không ngủ nổi, người yêu thì đang nhăn mặt, chảy nước mắt, nó cứ căng mắt ra mà xót.. Hùng thì không làm được gì hơn ngoài việc đi đi lại lại ngoài hành lang vắng tanh, nó cũng không ngủ nổi.
Cũng lạ thật, người ta bảo bệnh viện không bao giờ còn chỗ, vậy mà lần này vắng thế ? Cả một căn phòng 4 giường, một mình Hương một phòng, không phải ghép 3 – ghép 4 như người ta hay đồn.. Các bác sĩ cũng lạnh nhạt không kém gì cái căn phòng của bệnh viện, chỉ tiêm một cái rồi vội vàng đi luôn, không một lời thăm hỏi, dặn dò bệnh nhân, người nhà thì không có kinh nghiệm, lóng ngóng, cũng không biết làm gì, chỉ có bệnh nhân là thiệt thòi, cứ thế nằm đau đớn, mà không hiểu vì sao.
2h30 đêm, Hương không còn chảy nước mắt vì đau nữa, hình như thuốc giảm đau ngấm rồi, nó bắt đầu nhìn xung quanh bệnh viên thăm dò, Quang gục đầu ở bên cạnh, ngủ gục vì mệt. Hùng thì vẫn chạy loanh quanh đâu mất.
Nửa đêm ở bệnh viện, phải nói là tòa nhà 5 tầng là nơi đủ ghê rợn với các trải nghiệm của Hương, thì bệnh viên lại là một trải nghiệm ghê rợn khác không thua kém, nó không u uất như ở xóm trọ, mà trở nên hoang vắng, rộng rãi một cách trống trải và cô đơn. Cảm giác thật nhỏ bé, thật lạ lẫm.
Phòng của Hương ở tầng 5, cùng dãy hành lang hướng ra một cái sân lớn rộng thênh thang, bệnh viện có vẻ tiết kiệm đến nỗi không buồn thắp sáng cái sân đó, nhìn ra ngoài bây giờ chỉ thấy một màu đen kịt của màn đêm.

