Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Xóm trọ em ở và những điều kỳ lạ


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 475
- Tình trạng: Hoàn thành
Hùng và Khánh cuối cùng cũng sáng tỏ được chút ít thông tin, ít nhất là sáng tỏ cái tin đồn, đúng là đã có người chết, và người đó đang rất buồn, chưa thể mỉm cười với cái chết của mình vì lý do nào đó.
Có được câu chuyện, 2 đứa mải suy nghĩ về một mối tình buồn, chúng nó không nói được gì hơn để an ủi bà già, chỉ ngồi im lặng tận hưởng ly trà của mình.
Chả mấy mà đã giữa trưa, nửa ngày trôi đi rồi, nhanh thật, 2 thằng thì cứ ngồi lỳ với bà già, uống hết trà rồi sang nhân trần, tận hưởng ngày cuối tuần nắng gắt. Đến giờ bà già dọn đồ đi ăn trưa, 2 đứa vẫn chưa chịu đứng dậy.
Giữa trưa, trời nắng như đổ lửa, oi ả quá, đường thì vắng ngắt, chả có ai ra ngoài vào giờ này cả, Bà già đã về ăn cơm, để 2 đứa ngồi lại trú nắng dưới bóng cây đa. Cái cây gì thấp tè mà sum suê cành lá, chả biết mọc từ khi nào? có khi cũng hơn cả tuổi mình – Hùng nghĩ vu vơ..
- Chú đoán cây này bao nhiêu tuổi ?
Khánh không đáp lại, nó cũng đang ngửa cổ nhìn cái cây, im lặng. Hùng hỏi lại.
- Chú đoán được tuổi của nó không ?
Khánh vẫn im lặng, ngửa cổ nhìn cây…
Hùng đập mạnh vào Khánh.. Không phản xạ gì cả. Khánh vẫn ngửa cổ nhìn, rồi nó nói lặng lẽ.
- Có người ở trên cây kia, đang nhìn em..
Hùng nhìn vội lên theo..
Không có ai trên đó cả, mấy cành cây đa uống éo, cuộn vào nhau một cách kỳ dị, lá cây thì lặng lẽ, có phần úa vàng, nhìn rợn rợn, nhưng mà làm gì có người nhỉ?
- Đâu? ai ở trên đó ?
Khánh không nói gì cả, nó cứ ngửa cổ lên một góc của cây đa, rồi đứng dậy, lặng lẽ tiến lại gốc cây, như thế đang bị cái gì đó cuốn hút phía trước vậy.
Hùng sợ sệt, e dè, không nói được câu nào, nhìn theo Khánh.
Khánh đứng dưới gốc cây, cổ vẫn ngửa lên một góc nhìn, rồi nó mỉm cười, nó đứng đó được gần một phút thì cúi đầu xuống, rồi bắt đầu di chuyển vòng quanh cái cây một cách kỳ lạ
Hùng nhìn theo, nó đi vòng quanh, bóng dáng nó lặng lẽ khuất đằng sau phía bên này cái cây, và từ từ xuất hiện ra phía bên kia…
Khi xuất hiện trở lại, nó vẫn mở mồm ra mỉm cười với Hùng,một điệu cười bí hiểm và đầy ghê sợ chứ không phải một nụ cười bình thường như mọi ngày, và lần này nó lại đi khập khiễng, cà nhắc, từng bước, từng bước lết khó khăn đi cố cho hết một vòng, rồi nó lại đứng bằng một chân ngửa cổ nhìn cái cây.
Lúc này Hùng mới há mồm khi thấy một cổ chân của Khánh đã gẫy, và quay ngược ra đằng sau. Thảo nào mà nó cà nhắc và đứng bằng chân kia . Hùng hét lên.
- Khánh !!!!!
Khánh ngã khụy xuống, ngất đi. Hùng lao lại, đỡ, Giữ cho chân của Khánh đúng hướng, và hét ầm ĩ lên, kêu mọi người giúp đỡ……
Phần 9:
Giờ thì Hùng đã biết sợ ma. Nó phải trải qua và chứng kiến tận mắt những điều không thể giải thích được. Không như niềm tin của Hùng trước đây, nó luôn nghĩ rằng, nếu ma có thật, thì cũng chỉ là người đã từng sống, chả thể hại ai được cả, giờ khác quá rồi.. Liệu rằng chỉ dừng ở gẫy tay, chân không ? Đáng sợ hơn nữa, mọi chuyện xảy ra không chỉ vào ban đêm, mà giữa ban ngày Khánh cũng phải gặp biến cố. Chợt nhớ nghe đâu đó, người ta bảo rằng, giữa 12h trưa là giờ gần gũi nhất giữa coi âm và cõi trần… Không lẽ ban ngày cũng phải sợ ma sao ?
Phải rất vất vả, mới kêu gọi được giúp đỡ, vì đang là giữa trưa, mọi người đều nghỉ ngơi, và đường phố vắng tanh. Hùng không thể bỏ Khánh nằm đó mà chạy đi tìm người giúp được, nó chỉ biết ôm Khánh, kêu gào thật to để cầu cứu sự giúp đỡ. Lúc đó có lẽ là khoảnh khắc kinh hãi, và bối rối nhất đời Hùng.
May mắn mỉm cười sau gần 10′ kêu gào, một bác xe ôm tình cờ đi qua.
Hùng còn sợ đến nói không dám nói đến chuyện Khánh bị gẫy chân bí ẩn, chỉ dám nói dối với bác xe ôm là “Nó trèo cây, bị ngã”. Một phần nó không dám tin vào ma, một phần khác, nó sợ. Nó đã tham gia kêu gọi một hồn ma, và chắc chắn hồn ma đó không muốn bị làm phiền, giờ nó nói ra với người lạ, người ta bị vạ lây? Hoặc nó sẽ phải là người tiếp theo thì sao ?
Đoạn đườmg từ nhà tới bệnh viện, Khánh tỉnh giấc, chỉ kêu lạnh và đau chân, nên Hùng có phần yên lòng, và bình tĩnh hơn. Chí ít thì Khánh không bị gì khác, ngoài cái bàn chân lệch . Khánh được nhập viện nhanh chóng.
Trái đất tròn quá, chị y tá phải thốt lên đầy sửng sốt:
- Lại là em?
“Vâng, lại là em, cái đứa mà có em gái gẫy tay đây ạ, em cũng khổ tâm lắm chị ơi” Đầu Hùng man mác nghĩ hóm hỉnh, dù vẫn đang đầy lo âu. Khánh đang đau, mà cũng phải cười đau khổ khi biết là gặp người quen.
Khánh là dân thể thao chuyên nghiệp, việc chấn thương với nó trở nên rất quen thuộc, có lẽ vì thế mà cái chân của nó cũng bình phục chỉ trong 4 ngày, các bác sĩ cũng phải bất ngờ trước tốc độ bình phục của Khánh. Không được như đôi chân, đầu óc của Khánh bây giờ lại trở nên thẫn thờ, dù mới 4 ngày ở viện, mà nó nằng nặc đồi ra, và để chứng tỏ, thậm trí nó còn đứng 1 chân trên đôi chân đau, chứng tỏ sức khỏe. Chả hiểu lý do gì mà cả Khánh lại sợ bệnh viện đến thế ?
Hôm xuất viện sớm, chỉ có Định đón Khánh, tất cả đều bận công việc riêng.
Prev 1 ... 15 16 17 18 19 20 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000012s. Total load: 0.000468