Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cầu Vồng và Mưa


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 378
- Tình trạng: Hoàn thành
-Bạn anh sắp tới rồi đấy! Anh tự lo nhé! Nếu không mau đi chợ thì bạn anh húp không khí đỡ nhé! Hehe… - gương mặt nhóc con chẳng thể gian tà hơn.

Hải Quân điên tiết, muốn luộc ngay hai con nhóc quỷ quái kia. Tại sao một thằng đàn ông chuẩn men như anh lại phải xách làn đi chợ trong khi hai nữ ma vương kia lại thích thú, chễm chệ trên sô pha mà coi hoạt hình!?

Hải My chép miệng:

-Tất cả là do ăn ở đấy!

Dù Quân cố nài nỉ hai nhóc em thế nào đi nữa thì chúng nó vẫn lì mặt ra như muốn quát: “Em điếc rồi!”. Bởi Nhã Phương chẳng thấu bụng anh rằng: muốn hành hạ cô bé cùng Hải My. Nhất quyết không chịu xê mông!

-Được lắm! Hai đứa cứ cười anh đi! Lát thì đừng có nài nỉ biết chưa?

Chờ cho cái bóng lùn tịt hậm hực xách làn đi khỏi. My và Phương mới phá lên cười sằng sặc. Hải My ôm bụng:

-Chẳng biết gã chưa một lần biết rau muống sống thế nào sẽ nấu gì đây nhỉ?

-Hoặc cám lợn, hoặc thuốc tăng trưởng độ điên thôi! – Nhã Phương nhún vai đầy gian tà.

Hai con nhóc bò lăn lộn trên sô pha mà cười sặc sụa. Trong khi đó, chàng chuẩn men kia lại đang giằng co với tiếp viên siêu thị:

-Anh đã bảo đây là rau cải mà! Mau đưa anh!

-Ơ, cái anh này! Rõ đây là rau muống mà! – Cô nhân viên gắt gỏng.



Chương 6: Bữa tối kinh hoàng (2)



Lần đầu đi chợ với Hải Quân khá dễ dàng. Vừa đi, anh vừa hếch cái mũi tẹt đầy kiêu hãnh trong sự “trầm trồ, thán phục” của mọi người xung quanh. Có đứa nhỏ không kiềm chế được mà níu tay bảo mẹ:

-Mẹ ơi! Mặt chú kia cong vênh như cái xoong bị con đánh hỏng kìa!

9:00 P.m

Bầu trời đen kịt ló ra những vì tinh tú ngọt ngào mang sắc trắng trong veo. Dường như đêm tối đã phủ mờ cái khô nóng ban ngày miền nhiệt đới, để đánh lừa cảm giác con người bằng thức gió miên man.

Cạch!

Hải Quân cao ngạo bước vào, anh vênh mặt lên trần nhà mà tự đắc:

-Này! Hai đứa! Thấy anh giỏi không? Mua một đống đồ mà hết có hơn triệu bạc hà! Hehe…

Vừa nghe hai từ “triệu bạc” mà Hải My và Nhã Phương đã nhảy dựng lên, mỗi đứa một suy nghĩ.

“Chắc ông anh này bị lừa rồi! Phí cả đống tiền” – Hải My hằn học nghĩ.

“Wow! Lẽ nào anh Quân có tài thật à!?” – Nhã Phương kinh ngạc.

Với tốc độ của ánh sáng, cả hai phi ra “đón tiếp” ông anh bằng ánh mắt sắc hơn dao.

Hải My lườm nguýt:

-Nói thật đi! Anh mua hai túi rau quả này tổng thiệt hại lên tới bao nhiêu!?

Cốp!

Hải Quân gầm ghè gõ đầu nhóc em cái rõ đau làm con bé nhăn nhúm lại. Anh trừng mắt:

-Thiệt hại cái gì chứ!? Đồ anh mua vừa ngon lại rẻ! Đâu có hoang phí như ai kia mua về biếu thùng!

-Em hỏi anh mua hết nhiêu tiền? – Hải My cáu bẳn.

-2 triệu! – Hải Quân tự hào giơ hai ngón tay ra mà cười sằng sặc vì… tưởng bở.

Bịch!

My ngất luôn tại chỗ, cô bé rên hừ hừ:

-Mẹ ơi… mua có mấy cọng rau mà hết hai triệu…

Nhã Phương phá lên cười trước bộ dạng ngờ nghệch mà tưởng mình hay lắm của Hải Quân. Cô bé moi mẩu tỏi bé tẹo bằng ngón cái lên xăm soi mà tra khảo:

-Cái này hết nhiêu vậy anh?

-Có 20 ngàn à! Rẻ đúng không!? – Quân nheo mắt ma ranh.

Hải My không kìm được cảm xúc mà hét toáng lên:

-What? 20 nghìn một mẩu tỏi? Anh có bị hâm không?

Nhã Phương giương ánh mắt ngây ngô mà thật thà tự thú rằng “tớ là đứa chưa bao giờ đi chợ” :

-Ủa? Đắt à?

-Rẻ mà! – Quân chun mũi.

-Rẻ con khỉ! Một mẩu tỏi mà 20 nghìn thì một mớ rau tận mấy trăm nghìn lận? – Hải My tức tối quẳng ánh mắt sắc hơn dao cau về phía anh trai. Tự dưng lại mất toi đống tiền, bảo sao không bực.

Lúc này, Nhã Phương mới lòi cái đuôi mù tịt nội chợ ra. Cô nhóc vênh mặt, giọng dạy đời Hải Quân:

-Ngốc chưa anh!? Em mà mua chỉ 50 nghìn một mớ thôi!

-Hả? – Hải My ngất lần hai. Thật không thể chịu đựng thêm giây phút nào với hai con người ngốc xít này. Lúc nào cũng tự hào với bộ não đầy chất xám, luôn đè đầu cưỡi cổ người khác khiến họ phải phủ phục. Vậy mà đến khi đụng đến việc nhỏ nhất mà một người dù ngốc cũng có thể làm được: mua hàng, lại bị người ta lừa cho còn tưởng mình hay lắm!

-Ờ! Em nói phải đấy! – Hải Quân gật gù với thái độ bái phục Nhã Phương làm con nhóc càng được thể lên mặt.

Rốt cục, không thể chịu đựng thêm màn tung hứng ngờ nghệch của hai con người “dốt nát” kia, Hải My quyết định mặc kệ ông anh vật lộn với xoong nồi. Còn Nhã Phương, nếu không muốn bị điểm 0 ngày mai thì mau vào phòng học bài, dẫu sao cũng khá muộn rồi.

-Hừ! Tưởng mình hay lắm ấy! Cứ chờ đi! – Hải Quân lè lưỡi nhìn hai đứa em vùi đầu vào sách.

Anh bắt đầu xắn tay áo mà chiến đấu trong vai trò “họa sĩ biết nấu” thực thụ.

Xào… xào… nấu… nấu…

Hải My vểnh tai lên nghe mà chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ có tiếng thìa kim loại va vào xoong kêu leng keng. Lạ thật! Dù sao cũng cảm ơn trời phật tên con nít gán mác 25 kia không làm phiền cô bé.

Nhưng có lẽ ông trời lại không thích thế.

10s sau.

-Á! My ơi! Anh đứt tay rồi! Ôi mẹ ơi! Đau quá! Huhu… - Hải Quân nước mắt ngắn dài la toáng lên làm My và Phương được phen khiếp vía.

Cầm vốc băng gâu trên tay, Hải My thở dài não nề nhìn cô bạn:

-Cậu học đi nhé! Tớ ra “phục vụ” ông họa sĩ nửa mùa kia!

-Goodluck, baby! – Phương nhe răng cười, hí hửng chờ đợi màn tung hứng rau quả của hai kẻ ruột thịt kia.

Prev 1 ... 10 11 12 13 14 Next
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000545