Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cầu Vồng và Mưa


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 377
- Tình trạng: Hoàn thành
Hải My chép miệng. Cô bé cố dằn mạnh làm Quân la oai oái, nước mắt nước mũi thi nhau túa ra như bão.

-Con quỷ này! Mày muốn giết anh à? Dán nhẹ thôi chứ!

Hải My lừ mắt, giọng sặc mùi đe dọa:

-Sao?

-Ơ! Không… không… hề hề… - Hải Quân sợ tái mặt vỗi vã xua tay. Hừ! Giỏi lắm! Cứ bắt nạt anh đi! Hôm nào mẹ về… anh… mách mẹ cho xem!

Hải My lia ánh mắt sắc lẻm làm anh giật thót. Giọng cô bé khàn khàn hệt như bọn cướp trong ngân hàng:

-Anh đang âm mưu gì mà mặt gian manh quá vậy!?

-Ớ! Đâu! – Hải Quân toát mồ hôi hột. Anh tống vội con em bạo lực ra ngoài, miệng bầu nhầu – Thôi ra ngoài đi để anh còn nấu! Phiền quá đấy!

Cô nhóc ngao ngán nhìn, lăn ra sô pha đợi… tiếng hét tiếp theo của “siêu đầu bếp”.

Chưa đầy 10s sau.

-Ôí! Ối! Cháy! Cháy rồi! Cứu anh với! Hải My ơi! – Quân sợ hãi nhảy chồm chồm lên như khỉ con bị cướp chuối.

Ào!

Hải My lạnh lùng tạt gáo nước vào chiếc chảo đang phừng phực lửa. Cô bé lười biếnh nhìn anh trai. Tối nay như vậy là quá đủ rồi!

-Anh nghịch chán chưa? Nấu cháo cho em nhờ!

-Nấu sao? – Hải Quân chống cằm ra dáng vị giáo sư bận đầu suy nghĩ.

Hải My bỏ vào phòng, miệng lẩm bẩm:

-Anh vo gạo rồi đổ nước vào nấu. Đun cho sủi rồi vặn lửa nhỏ trong vòng 20p. Cháo chín thì thả hành với gia vị vào! Rồi múc ra ăn cho em nhờ!

Có lẽ món cháo rất dễ, không có chuyện gì đâu nhỉ!?

-Ồ! Dễ vậy hả? Anh nấu ngon ngay! Hehe – Quân thích thú ra mặt. Tưởng gì chứ nấu ăn còn dễ hơn vẽ truyện tranh rất nhiều.

Thấy cô bạn mệt mỏi với gương mặt rũ rượi như vừa từ thế chiến thứ II trở về. Nhã Phương cười nham nhở:

-Sao rồi?

-Mẹ ơi! Ông ý đổ dầu ăn thế nào mà tràn cả vào lửa làm cháy cái chảo! Tớ chết mất! – Hải My khóc lóc – Có đời ra ai lại hầm rau muống?

Nhã Phương cố nhịn cười, làm vẻ mặt hiền lành an ủi bạn. Lúc này còn châm chọc My. Có khi cô bạn lại tung cước thì Phương chẳng còn răng mà… lừa tình nữa.

-Cậu mệt thì ngủ đi! Cũng hơn 10h rồi! Ngày mai không có gì quan trọng lắm đâu! Tớ về nhé!

-Để tớ bảo lão Quân đưa cậu về!

-Được rồi! Để tớ tự bảo!

-Vậy cậu về nha, ngủ ngon, bạn yêu! – Hải My cuộn tròn trong chăn mà ngáp.

-Ngủ ngon, bé yêu! – Nhã Phương mỉm cười ngọt lịm.

Cô bé tắt đèn rồi khép nhẹ cánh cửa lại. Hai anh em nhà Hải thật thú vị. Nhã Phương thấy ghen tị với Hải My quá! Có anh trai thật tuyệt!

Vừa bước ra đến phòng ăn, chưa kịp nói câu nào thì Nhã Phương đã bị một giọng nói kinh khủng hơn bò rống làm giật mình suýt đột quỵ.

Nơi bàn ăn có đặt nồi áp suất lem nhem vết cháo trên thành. Gương mặt Hải Quân tèm lem vết bẩn nhưng cười rất tươi. Ngồi đối diện Quân là một… con kinh kong khổng lồ với gương mặt đầy mụn nhọt trông đến sợ. Cái đầu thì không biết tay cắt tóc điên rồ nào cạo lỗ chỗ cho anh ta hệt như người bị… nấm đầu.

Hải Quân mềm mỏng cười:

-Mày ăn đi! Do có chuyện không may xảy ra mà tao phải véo bếp! Ngon lắm đấy! Phúc tám đời của mày mới được ăn đồ tao nấu đo!

-OH MY GOD! – tên kinh kong hét lên đầy kinh hãi nhìn vào nồi – Mày nấu gì đây hả?

Nhã Phương tò mò chạy lại nhòm xem, thì… Ôi chúa ơi! Đây là đồ cho lợn hay cho cún? Mà có lẽ chẳng loài nào dám ăn đâu. Một nồi cháo có nguyên con gà không băm không chặt còn cả vết máu trên cổ nằm chình ình ở giữa. Hỗn độn những cây hành còn cả đất, không cắt rễ hay lá úa, lại càng không thái nhỏ được thả vào nồi. Tạo lên một mùi nồng như cám lợn bốc lên làm Nhã Phương suýt ngất. Con nhóc nhắm tịt mắt lại mà cười như mếu, tay hời hợt vỗ vai cái mà khen:

-You are the best!

-Oh yes! – Hải Quân vẫn còn tưởng thật mà chống hông cười ha hả.

-Anh lấy đâu công thức nấu ăn siêu đặc biệt vậy, Quân?

-Thì Hải My dạy anh đó!

-Ồ! – Nhã Phương tròn mắt. Cũng muộn rồi. Cô bé không muốn đôi co thêm giây nào với kẻ khùng này nữa. Cô bé quay sang kinh kong – Thôi anh uống tạm cốc sữa vậy nhé! Giờ anh Hải Quân phải đưa em về đã!

Nhưng mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau trượt dài trên gương mặt bé xinh của Nhã Phương khi cô bé bắt gặp gương mặt “khả ái” của gã kinh kong. Trông kìa! Không biết có phải tên này hít phải khí độc trong nồi cháo của ông Quân không mà mặt mày đến là… “phởn”. Mặt mũi giống hệt… con Lulu của Phương bên Mĩ, khi mà nó trông thấy cục xương lớn.

Hải Quân lay lay tay thằng bạn:

-Ê! Luân lợn! Mày sao thế?

-À! Không… không! – Luân đẩy “nhẹ” làm Quân ngã suýt… gãy xương – Để anh đưa em về nhé, em yêu! – Luân lia anh mắt gợi tình về phía cô nhóc làm Phương hãi hùng.

Cô bé vội vã lao tới đỡ Hải Quân dậy. Cái đầu tinh ranh của Phương vội vã chống chế:

-Cảm ơn lòng tốt của anh! Nhưng em còn có việc nhờ anh Quân ạ!

-Hả? Việc gì? – Hải Quân thật ra trưng ra bộ mặt đến là ghét (theo Phương nghĩ).

Véo!

Nhã Phương nháy mắt ra hiệu cầu cứu cho Quân. Anh chàng lườm cô bé vì cái véo đứt da, quay sang cười với gã Luân như sắp khóc:

-À! Ừ! Tao có có chút chuyện với cô em này! Để sau đi mày!

-Vậy à? – Luân lợn trưng ra bộ mặt ỉu xìu trông đến là man rợ. Anh quay sang Nhã Phương với ánh mắt đầy trái tim nổ bùm bụp làm cô bé khiếp vía – Vậy lần sau ta hẹn hò nhé em!

Đúng là một tên bất lịch sự cùng cực!

-Ờ… ờ… hơ… hơ… - Nhã Phương ấp úng, mặt tái xanh mà lôi cổ Hải Quân vọt thẳng.
Prev 1 ... 11 12 13 14 Next
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000848
Ring ring