Tả Ti Phong đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, tiếp hắn mày rậm nhíu lại, vẻ mặt chuyển thành xúc động phẫn nộ tức giận, “Anh sẽ không bỏ qua cho người lại dám giả mượn danh nghĩa của anh đuổi đi cả nhà em, anh sẽ tìm hắn tính sổ!”
Hắn không ngờ quản gia lại dám sau lưng hắn làm ra loại chuyện tổn thương Nhược Phù này lại còn lừa hắn, hắn nhất định sẽ muốn ông ta trả giá thật lớn!
Thật chặt đem Nhược Phù ôm vào trong ngực, mất mà được lại vui sướng khiến Tả Ti Phong liền muốn như vậy ôm cô ôm cả đời.
“Em ngày mai liền cùng anh về nhà, anh sẽ đem toàn bộ chuyện tình với em nói rõ ràng.” hắn không kìm hãm được lại hôn lên môi cô.
“Ừm” Nhược Phù nhẹ đáp lại một tiếng, lòng tràn đầy ngọt ngào lại có chút khó có thể tin hạnh phúc lại đáp xuống ở trên người của cô, cô không khỏi đầy cõi lòng cảm tạ dựa vào trên ngực của hắn. “Vậy chúng ta trước phải về nhà cùng ba mẹ em giải thích rõ, còn nữa, bọn họ nhất định rất lo lắng em cả đêm không về.”
“Em trước gọi điện thoại về nhà, sau đó chúng ta buổi tối lại đi nhà em hướng ba mẹ em giải thích.” Tả Ti Phong ôm cô đi tới trước máy điện thoại ngồi xuống, dùng miễn cưỡng cầm ống nghe đè xuống mã số điện thoại của Chân gia.
“Buổi tối mới về nhà em? Bây giờ hiện tại mới buổi trưa a! Chúng ta chờ một chút là có thể trở về.” Nhược Phù không hiểu nói.
“Đừng mơ tưởng,” Tả Ti Phong tròng mắt nhanh chóng thoáng qua một đạo ánh sáng tà mị, đưa tay chiếm lấy nhũ phong đầy đặn của cô. “Nếu như có thể, anh muốn đem em khóa ở trên giường một trăm năm đều không cho em xuống giường.” hắn cúi người đè cô ở trên ghế sofa che ở môi của cô.
Lúc này, đầu bên kia điện thoại cũng truyền tới thanh âm của Chân mẹ, Nhược Phù biết loạn mà vội vã giao phó liền sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
Bắt lại bàn tay hắn đã bò vào dưới váy cô, nhịp tim cô như đánh trống một loại vội vàng nói: “Không được! Tối hôm qua đã làm qua nhiều lần như vậy rồi.”
Cô đột nhiên đẩy hắn ra muốn né tránh, nhưng Tả Ti Phong lại thuận thế ôm lấy hông của cô.
“Vậy lần này liền từ phía sau đến đây đi!” hắn lửa dục bộc phát từ phía sau cô một tay chiếm lấy nhũ phong của cô, một tay liền hướng cánh hoa cùng rừng rậm của cô tìm kiếm.
“Đarling, để cho anh muốn em.” hắn cứ vỗ về hoa hạch của cô dẫn dụ.
Hoa hạch mảnh mai cùng cánh hoa của cô còn bởi vì tối hôm qua cuồng liệt hoan ái mà đau nhức, khi hắn ngón tay dài lướt qua cánh hoa của cô thì một loạt khoái cảm kèm theo chút đau đớn làm cô không kiềm hãm được phát ra rên rỉ.
Cắn vành tai nhạy cảm của cô, hắn ngón tay dài dò vào trong hoa kính nóng rực của cô khuấy động, khơi ra từng đạo một mật dịch.
Nhược Phù khó chịu vặn vẹo thân thể, chỉ muốn thoát khỏi hắn cho cô mãnh liệt kích thích.
“Không! Không cần, em rất không thoải mái. . . . . .” một cỗ nóng ran làm cô toàn thân nóng không dứt, cô lo lắng cho mình không thể chịu đựng một lần nữa kịch liệt hoan ái, rồi lại không tự chủ được khát vọng hắn tiến vào.
Bỗng dưng, hắn vật to lớn kiên đĩnh từ phía sau cô dùng sức thẳng tiến, không cách nào ngăn cản sự hấp dẫn từ cái mông bạch ngọc của cô lắc lư mời hắn tiến vào.
Nhược Phù không nhịn được kinh hô một tiếng, mặc dù đã hoan ái nhiều lần, nhưng cô vẫn như cũ vì vật khổng lồ cùng tinh lực dồi dào của hắn cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Tham lam đói khát vuốt ve hai đỉnh nhũ phong của cô, hắn nâng cao cái mông trắng của cô càng thêm tiến lên.
“Darling, anh muốn đền bù chúng ta trước kia chia lìa.” hắn ngang nhiên ở trong cơ thể cô đụng chạm.
“Không. . . . . . Ừ. . . . . .” tại như vậy bá đạo lại mãnh liệt kéo ra đưa vào ở bên trong, Nhược Phù chỉ có thể bị động nũng nịu ngâm kêu. Hắn tà ác hơn dùng ngón tay vê vê nhũ phong nhạy cảm đã sớm đứng thẳng của cô, khiến cho cô toàn thân một hồi rung chuyển phát run.
“Phong . . . . . A. . . . . . Phong. . . . . .”
“Darling, anh yêu em, anh không lại để cho em rời đi.” Tả Ti Phong cường hãn lại kích cuồng một lần lại một lần tiến đụng vào mật động chỗ sâu nhất của cô, cuối cùng cùng nhau đi lên đỉnh núi kích tình.
Bên ngoài cửa Tả gia được khắc hoa văn mỹ lệ, Nhược Dung mang theo ba vị đồng học nhấc tay đè xuống ống nói điện thoại.
“Tề quản gia, tôi theo đồng học tới bơi lội, mời mở cửa.” lớn xinh đẹp được càng thêm xinh đẹp Nhược Dung hướng về phía quản gia mới tới nói.
Quản gia trước bởi vì thất trách phản bội chủ nhân cùng trái với hiệp ước thuê dùng mà bị thôi giữ chức vụ, còn bị bồi thường một số tiền lớn, hơn nghe nói ông ta rơi vào số mạng tuyên cáo phá sản, vừa không có ai đồng ý lại thuê ông ta, kết cục cực kỳ thê thảm! Cho nên mới tới Tề quản gia đối với Tả Ti Phong chính là trung thành và tận tâm vâng lệnh nghe theo.
Anh ta vẻ mặt áy náy nói: “ Nhược Dung tiểu thư, Tả tiên sinh phân phó lúc này ai cũng không thể đến gần vườn hoa cùng hồ bơi này vùng, thứ cho tôi không thể để cho cô đi vào.”
Nhược Dung ngẩn ngơ kinh ngạc một phen, ngay sau đó hỏi “Tại sao? Nếu như chị và anh rể đang bơi lội mà nói, chúng tôi cũng có thể cùng nhau chơi đùa a!”
“Chuyện này. . . . . . Đây là Tả tiên sinh phân phó, tôi chỉ có thể tuân theo chủ nhân mà nói. Thật xin lỗi” lần nữa hướng Nhược Dung xin thứ lỗi sau, Tề quản gia vội vàng kết thúc truyền tin.
Hắn không ngờ quản gia lại dám sau lưng hắn làm ra loại chuyện tổn thương Nhược Phù này lại còn lừa hắn, hắn nhất định sẽ muốn ông ta trả giá thật lớn!
Thật chặt đem Nhược Phù ôm vào trong ngực, mất mà được lại vui sướng khiến Tả Ti Phong liền muốn như vậy ôm cô ôm cả đời.
“Em ngày mai liền cùng anh về nhà, anh sẽ đem toàn bộ chuyện tình với em nói rõ ràng.” hắn không kìm hãm được lại hôn lên môi cô.
“Ừm” Nhược Phù nhẹ đáp lại một tiếng, lòng tràn đầy ngọt ngào lại có chút khó có thể tin hạnh phúc lại đáp xuống ở trên người của cô, cô không khỏi đầy cõi lòng cảm tạ dựa vào trên ngực của hắn. “Vậy chúng ta trước phải về nhà cùng ba mẹ em giải thích rõ, còn nữa, bọn họ nhất định rất lo lắng em cả đêm không về.”
“Em trước gọi điện thoại về nhà, sau đó chúng ta buổi tối lại đi nhà em hướng ba mẹ em giải thích.” Tả Ti Phong ôm cô đi tới trước máy điện thoại ngồi xuống, dùng miễn cưỡng cầm ống nghe đè xuống mã số điện thoại của Chân gia.
“Buổi tối mới về nhà em? Bây giờ hiện tại mới buổi trưa a! Chúng ta chờ một chút là có thể trở về.” Nhược Phù không hiểu nói.
“Đừng mơ tưởng,” Tả Ti Phong tròng mắt nhanh chóng thoáng qua một đạo ánh sáng tà mị, đưa tay chiếm lấy nhũ phong đầy đặn của cô. “Nếu như có thể, anh muốn đem em khóa ở trên giường một trăm năm đều không cho em xuống giường.” hắn cúi người đè cô ở trên ghế sofa che ở môi của cô.
Lúc này, đầu bên kia điện thoại cũng truyền tới thanh âm của Chân mẹ, Nhược Phù biết loạn mà vội vã giao phó liền sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
Bắt lại bàn tay hắn đã bò vào dưới váy cô, nhịp tim cô như đánh trống một loại vội vàng nói: “Không được! Tối hôm qua đã làm qua nhiều lần như vậy rồi.”
Cô đột nhiên đẩy hắn ra muốn né tránh, nhưng Tả Ti Phong lại thuận thế ôm lấy hông của cô.
“Vậy lần này liền từ phía sau đến đây đi!” hắn lửa dục bộc phát từ phía sau cô một tay chiếm lấy nhũ phong của cô, một tay liền hướng cánh hoa cùng rừng rậm của cô tìm kiếm.
“Đarling, để cho anh muốn em.” hắn cứ vỗ về hoa hạch của cô dẫn dụ.
Hoa hạch mảnh mai cùng cánh hoa của cô còn bởi vì tối hôm qua cuồng liệt hoan ái mà đau nhức, khi hắn ngón tay dài lướt qua cánh hoa của cô thì một loạt khoái cảm kèm theo chút đau đớn làm cô không kiềm hãm được phát ra rên rỉ.
Cắn vành tai nhạy cảm của cô, hắn ngón tay dài dò vào trong hoa kính nóng rực của cô khuấy động, khơi ra từng đạo một mật dịch.
Nhược Phù khó chịu vặn vẹo thân thể, chỉ muốn thoát khỏi hắn cho cô mãnh liệt kích thích.
“Không! Không cần, em rất không thoải mái. . . . . .” một cỗ nóng ran làm cô toàn thân nóng không dứt, cô lo lắng cho mình không thể chịu đựng một lần nữa kịch liệt hoan ái, rồi lại không tự chủ được khát vọng hắn tiến vào.
Bỗng dưng, hắn vật to lớn kiên đĩnh từ phía sau cô dùng sức thẳng tiến, không cách nào ngăn cản sự hấp dẫn từ cái mông bạch ngọc của cô lắc lư mời hắn tiến vào.
Nhược Phù không nhịn được kinh hô một tiếng, mặc dù đã hoan ái nhiều lần, nhưng cô vẫn như cũ vì vật khổng lồ cùng tinh lực dồi dào của hắn cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Tham lam đói khát vuốt ve hai đỉnh nhũ phong của cô, hắn nâng cao cái mông trắng của cô càng thêm tiến lên.
“Darling, anh muốn đền bù chúng ta trước kia chia lìa.” hắn ngang nhiên ở trong cơ thể cô đụng chạm.
“Không. . . . . . Ừ. . . . . .” tại như vậy bá đạo lại mãnh liệt kéo ra đưa vào ở bên trong, Nhược Phù chỉ có thể bị động nũng nịu ngâm kêu. Hắn tà ác hơn dùng ngón tay vê vê nhũ phong nhạy cảm đã sớm đứng thẳng của cô, khiến cho cô toàn thân một hồi rung chuyển phát run.
“Phong . . . . . A. . . . . . Phong. . . . . .”
“Darling, anh yêu em, anh không lại để cho em rời đi.” Tả Ti Phong cường hãn lại kích cuồng một lần lại một lần tiến đụng vào mật động chỗ sâu nhất của cô, cuối cùng cùng nhau đi lên đỉnh núi kích tình.
Bên ngoài cửa Tả gia được khắc hoa văn mỹ lệ, Nhược Dung mang theo ba vị đồng học nhấc tay đè xuống ống nói điện thoại.
“Tề quản gia, tôi theo đồng học tới bơi lội, mời mở cửa.” lớn xinh đẹp được càng thêm xinh đẹp Nhược Dung hướng về phía quản gia mới tới nói.
Quản gia trước bởi vì thất trách phản bội chủ nhân cùng trái với hiệp ước thuê dùng mà bị thôi giữ chức vụ, còn bị bồi thường một số tiền lớn, hơn nghe nói ông ta rơi vào số mạng tuyên cáo phá sản, vừa không có ai đồng ý lại thuê ông ta, kết cục cực kỳ thê thảm! Cho nên mới tới Tề quản gia đối với Tả Ti Phong chính là trung thành và tận tâm vâng lệnh nghe theo.
Anh ta vẻ mặt áy náy nói: “ Nhược Dung tiểu thư, Tả tiên sinh phân phó lúc này ai cũng không thể đến gần vườn hoa cùng hồ bơi này vùng, thứ cho tôi không thể để cho cô đi vào.”
Nhược Dung ngẩn ngơ kinh ngạc một phen, ngay sau đó hỏi “Tại sao? Nếu như chị và anh rể đang bơi lội mà nói, chúng tôi cũng có thể cùng nhau chơi đùa a!”
“Chuyện này. . . . . . Đây là Tả tiên sinh phân phó, tôi chỉ có thể tuân theo chủ nhân mà nói. Thật xin lỗi” lần nữa hướng Nhược Dung xin thứ lỗi sau, Tề quản gia vội vàng kết thúc truyền tin.

