Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 992
- Tình trạng: Hoàn thành
Hôn môi cô chặn lại lời kháng nghị, Tả Ti Phong nhanh chóng cởi xuống nội y của cô, lộ ra nhũ phong rất tròn đầy đặn cao nhọn của cô.
Cô nửa thân trần bộ dáng mê người khiến cho hắn dục vọng đã sớm bộc phát càng thêm không thể vãn hồi, hắn vội vàng ngậm đầu vú thẹn thùng của cô.
“Ông trời! Phù, em sẽ làm cho anh điên mất!” hương thơm mê người trên người cô vẫn là liều thuốc trợ tình khiến cho hắn điên cuồng.
Hắn mút hôn đầu vú nhạy cảm của cô hành động kích thích cô một hồi khẽ run, tất cả yêu say đắm trí nhớ tất cả đều trở lại, cô ở trong ngực hắn một lần lại một lần cực khoái qua, bọn họ cũng một lần lại một lần leo lên đỉnh núi dục vọng.
“Phong. . . . . .” Nhược Phù không kiềm hãm được khẽ hô tên của hắn “Phong, em rất nhớ anh đó. . . . . .” cô ôm chặt lấy đầu của hắn, để cho hắn càng thêm dán chặt vú tuyết trắng của cô.
Kích tình của cô la lên làm Tả Ti Phong nhiệt huyết sôi trào đưa tay đến dưới váy cô thô lỗ kéo xuống quần lót của cô, hắn thở hổn hển chạm lên cánh hoa mềm mại của cô, cô quá khô, nhất thời vẫn không thể cho hắn tiến vào.
Một bên lấy ngón tay dài quyến rũ cánh hoa cùng hoa hạch của cô, một bên hắn mút hôn đầu vú hồng hào của cô, khát khao nghĩ muốn nhanh dẫn ra mật ngọt của cô.
Hắn đã khát vọng cô quá lâu, này những đêm không có cô không biết chính mình là thế nào sống đến được , nhưng hắn thề tuyệt sẽ không để cho cô rời đi.
Nhược Phù ngồi ở trên đàn Piano, tình dục sôi trào mặc cho hắn vuốt ve mút hôn thân thể của mình, đây tất cả là như thế quen thuộc, làm hoa kính của cô bắt đầu tiết ra một đạo lại một đạo mật dịch.
“Phong. . . . . . Em…em muốn anh. . . . . . Em muốn anh. . . . . .” khi hắn ngón tay dài dò vào hoa huyệt chặt khít của cô thì cô nhịn không được rên rỉ một tiếng hết sức nắm chặt bờ vai của hắn.
Tả Ti Phong hôn môi cô, tách ra bắp đùi non mềm của cô vòng chắc hông của hắn, “Ôm chặt lấy anh”
Hắn vật nam tính đã sớm nhô lên hùng vĩ oai phong, xoay mình vọt vào hoa huyệt ấm nóng chặt khít của cô.
Đã lâu vui sướng làm cho hắn không thể kiềm được mà điên cuồng luật động, tại trong kịch liệt va chạm, hắn rất nhanh đem hai người đẩy lên cao triều đỉnh điểm.
Nhược Phù chỉ cảm thấy toàn thân giống như bốc cháy một loại, nhu cầu của hắn tới quá hung mãnh, thật cuồng liệt, giữa chân truyền tới luật động mạnh mẽ lay người ép cô vừa vui sướng lại có chút khổ sở, thần chí từ từ mê mang hoảng hốt.
“Phong. . . . . . Em yêu anh. . . . . . Em yêu anh. . . . . .” cô không nhịn được hò hét ra tâm linh chỗ sâu nhất.
“Phù, anh cũng yêu em. . . . . . Anh tuyệt không để cho em đi.” hắn đỡ lấy cái mông trắng nhỏ cùng tấm lưng ngọc của cô, càng kích động, điên cuồng hơn mà đâm sâu vào u kính của cô, cướp đoạt tư vị mất hồn hắn khát vọng đã lâu.
“Phù, cùng anh cùng nhau đến thiên đường.” ở trong lúc dày đặc thở dốc, Tả Ti Phong khàn khàn hô lên.
“Phong. . . . . .” Nhược Phù toàn thân run rẩy rên rỉ, thừa nhận từng cơn sóng vui sương liên tiếp mà đến, vịn chặt eo to của hắn chân dài tuyết trắng đã sớm không tự chủ được như nhũn ra.
“Em không được. . . . . . Cầu xin anh. . . . . .” áp lực cường đại mau đưa thân thể cô phình vỡ khiến cho cô không thể không cầu xin tha thứ.
Tả Ti Phong hôn lên bộ ngực sữa như bạch ngọc của cô, càng thêm mãnh liệt ở trong cơ thể cô rút ra đưa vào.
“Darling, anh yêu em.” đối với cô yêu say đắm sâu đậm làm cho hắn căn bản chậm lại không được.
“Không. . . . . . Không cần. . . . . . Cầu xin anh. . . . . .” Nhược Phù không chịu nổi kêu gào nói.
Đang ở cô toàn thân hư mềm cơ hồ ngất xỉu thì hắn đột nhiên một kích tiến đụng vào cô chỗ sâu nhất, phóng xuất ra tất cả dục triều.
Ở trên giường lớn “phòng cho tổng thống” lộng lẫy thoải mái, lưng ngọc tuyết trắng trần trịu nằm sấp ngủ Nhược Phù không biết qua bao lâu mới từ từ tỉnh lại.
Quá nhiều ham muốn làm cho cô toàn thân mềm nhũn, đầu óc cũng hỗn loạn.
Cô ngẩn người thật lâu mới chậm rãi tỉnh táo lại, cũng mới ý thức được thanh âm của Tả Ti Phong từ sát vách không ngừng truyền ra, tựa hồ đang nói điện thoại.
Cô đỡ đầu nhỏ giùng giằng ngồi dậy, tối hôm qua phát sinh tất cả nhanh chóng ở trước mắt cô tái diễn lại.
Trên đàn Piano trong phòng ăn điên cuồng ân ái cùng về sau lại đi lên phòng sau càng kích tình nhiệt liệt triền miên khiến cho cô sắc mặt ửng đỏ không thôi, hắn dường như muốn đem hết thảy đoạn thời gian bọn họ tách ra không có triền miên một lần làm đủ, vừa tham lam lại điên cuồng.
Cô vốn tưởng rằng cùng hắn tình cảm kiếp này đã hết, không bao giờ lại có thể ở chung một chỗ, không ngờ chia lìa gần một năm nhưng lại làm cho giữa bọn họ ở tâm ý càng tương thông, thân thể càng phù hợp.
Xem ra cô đời này cũng không thể rời bỏ hắn, người đàn ông khác như thế nào cũng bù không được hắn đối cô lực hút, cô vẫn như cũ vừa đụng phải hắn liền không cách nào tự kềm chế chỉ có thể mặc cho hắn định đoạt, căn bản trốn không thoát lưới tình của hắn.
Cô xấu hổ mà đem gương mặt vùi vào trong chăn, thật lâu cũng không có giống như tối hôm qua điên cuồng như vậy triền miên, hại cô nghĩ tới liền xấu hổ không thôi.
Prev 1 ... 42 43 44 45 46 47 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000421