Đầu óc hắn quả thực là người ngoài hành tinh, chỉ số thông minh đạt mức quái vật mà không thể sử dụng để giao tiếp với loài người! Không may nhất chính là, chỗ ngồi của quái vật mỗi ngày ra vào văn phòng đều đi qua vị trí của cô, trong mắt hắn, cô chắc hẳn cũng thuộc loại ngoài hành tinh, mỗi lần đi qua chỗ ngồi của cô, hắn đều lại đây “Nghiên cứu” một chút, xem cô là cái gì.
Cô sắp phát điên rồi.
Ở trên xe, Thư Muội Dao nhịn không được oán giận với bạn trai.
“Suy nghĩ của A Tường có chút đặc biệt.” Chung Ấn Nghiêu cười cười. “Cậu ta quá thông minh, trong
đầu đều là những tri thức cứng nhắc, thưởng thức cũng rất kém, nhất là xã giao.”
Nếu như ba ngày trước nghe anh bình luận người khác xã giao kém, Thư Muội Dao khẳng định sẽ cảm thấy anh ‘năm mươi bước cười một trăm bước’[10>, nhưng hiện tại, cô không thể không thừa nhận núi cao còn có núi cao hơn.
[10> tương tự như câu chó chê mèo lắm lông
So sánh với Cao Diệc Tường, anh có vẻ bình thường hơn rất nhiều!
“Cậu ấy không có ác ý.” Chung Ấn Nghiêu nói thay bạn.
“Anh ta không có ác ý em đã muốn đánh rồi, nói gì đến có ác ý.” Cô hừ mũi than thở.
“Em có thể đổi chỗ về văn phòng của anh.” Anh rất đơn thuần đề nghị.
Thư Muội Dao trầm mặc một lát, vẫn là lắc đầu. “Không cần.”
Cô mới không dễ dàng cúi đầu, cũng sẽ không đánh mà hàng. Nếu đã xác định, chính là tự mình chiến đấu.
Chung Ấn Nghiêu mỉm cười nhìn cô một cái, liền đem ánh mắt quay lại nhìn tình hình giao thông, không hề tiếp tục vấn đề này.
Hai người hiện tại đang trên đường tới chỗ ở của Chung Ấn Nghiêu, hiện giờ anh là thầy giáo dạy bạn gái sử dụng máy tính, anh vốn định lợi dụng lúc rảnh rỗi nhàn hạ ở công ty dạy cô, nhưng ngay ngày hôm sau cô đi làm, anh liền bắt đầu bận rộn, thời gian ở công ty thiếu, bởi vậy đề nghị khi tan tầm đến nhà anh tiếp tục học, mà giờ đã là ngày thứ ba.
Về đến nhà, Elena đi lên đón.
“Táo xanh, táo xanh Muội Dao……” Nó ở dưới chân Thư Muội Dao đảo quanh.
Thư Muội Dao buồn cười nhìn nó, tên nhóc này mỗi lần tới đều nhiệt tình ra cửa nghênh đón, “Chào Elena nha.”
Tuy rằng Chung Ấn Nghiêu đã nghiêm chỉnh sửa chữa, nhưng Elena vẫn kiên trì đặt dấu bằng tên của Thư Muội Dao với ba chữ quả táo xanh, anh hoàn toàn không có cách nào. May mắn bản nhân Thư Muội Dao cũng không để ý, sau đó Chung Ấn Nghiêu cũng từ bỏ, chỉ cần đừng kêu loạn quần lót, bra, thì sẽ thuận theo nó.
Elena ở dưới chân Thư Muội Dao lóe ánh sáng xah, không ngừng đảo quanh. Bạn trai đã giải thích qua với cô, Elena quay vòng không ngừng tại chỗ ý tứ là rất vui vẻ, rất tốt.
Cô ngồi xổm xuống, sờ sờ nó, giống như trêu đùa với mèo con cún con. “Tuyệt thật đó, Elena thật đáng yêu.” Nghe vậy, ánh xanh trên người tên nhóc màu trắng kia cũng nhấp nháy đáp lại.
Chung Ấn Nghiêu thì lại nheo mắt, chỉ thấy tên nhóc kia giống con sói con bám dính lấy lòng bạn gái.
Nói không chừng, anh nên giúp Elena đổi tên, bộ dáng hiện tại của nó, thật sự có vẻ giống “Hắn”. Nhóc quỷ háo sắc này.
“Cẩn thận váy của em, không lại bị nó nhìn lén.” Anh cũng quyết định gia nhập hàng ngũ gọi Elena là “Hắn”.
Thư Muội Dao cảm nhận được sự ghen tuông mãnh liệt trong lời nói bạn trai, cô ngẩng đầu, vừa mới muốn đáp lại.
“Phấn hồng, màu phấn hồng…… Quần lót ren màu phấn hồng……” Kết quả tên nhóc bên chân kia thế nhưng vừa kêu vừa chuồn mất.
Hại hai người bọn họ nhất thời không nói được gì, không biết nên xấu hổ hay nên cười.
Cuối cùng Thư Muội Dao bật cười trước.
“Nhìn đi.” Chung Ấn Nghiêu cũng chỉ đành bĩu môi, miễn cưỡng khẽ động khóe môi.
Đáng chết…… Quần lót ren phấn hồng…… Tuy rằng không biểu hiện ra ngoài, nhưng trong lòng anh để ý nhất câu này.
Vì sao tên quỷ nhỏ háo sắc kia được nhìn, mà anh là bạn trai chính quy lại không được xem! Trong lòng anh ai oán.
Thư Muội Dao lộ vẻ ngượng ngùng, cười mà không đáp, lắc đầu, tự đi vào phòng khách. Chung Ấn Nghiêu đương nhiên là lập tức đuổi kịp.
Cái bàn này Thư Muội Dao chuyên dùng để luyện tập máy tính, đặt chính giữa bàn, cô mở nguồn điện ra, ngồi trên thảm, phía sau dựa vào sô pha, bắt đầu ôn tập nội dung học mấy ngày nay, Chung Ấn Nghiêu thì tranh thủ thời gian vào phòng tắm rửa một cái, đến khi anh quay lại phòng khách, muốn lên xem bạn gái có gặp vấn đề gì không, lại phát hiện thời gian dạy học mỗi ngày anh mong chờ nhất đã bị cướp mất.
“Elena, biết cái này không?” Khi không có thầy giáo, Thư Muội Dao tò mò hỏi tên nhóc vừa chạy tới quấy rầy cô. “Chỗ này dùng hàm số nào?”
“%4a1*35……” Elena không chút nghĩ ngợi liền cho ra đáp án.
“Oa, thật sự biết nha! Thật là lợi hại!” Cô tán thưởng. Bên người Elena vui vẻ phát ra tiếng chuông nhạc, xoay vài vòng tại chỗ.
Nhìn hình ảnh trước mắt, Chung Ấn Nghiêu thiếu chút nữa hộc máu.
Anh nhất định phải tìm thời điểm xóa chương trình của Elena đi, nó như thế cũng muốn đoạt bạn gái anh?!
“Chỗ này là vị trí của tao, quay về phòng mày đi.” Anh đến giữ sô pha, ánh mắt bễ nghễ ra lệnh cho vật nhỏ màu trắng kia, phải đuổi nó đi xa.
“Bá –” Kết quả Elena phát ra tiếng còi cao mấy đề-xi-ben, ý đồ chống đối chủ nhân.
Cuộc chiến truy đuổi một người một máy lại trình diễn, Chung Ấn Nghiêu lửa giận lan cả đất cắt đứt nguồn điện của nhóc kia, quẳng nó vào phòng riêng.
Cô sắp phát điên rồi.
Ở trên xe, Thư Muội Dao nhịn không được oán giận với bạn trai.
“Suy nghĩ của A Tường có chút đặc biệt.” Chung Ấn Nghiêu cười cười. “Cậu ta quá thông minh, trong
đầu đều là những tri thức cứng nhắc, thưởng thức cũng rất kém, nhất là xã giao.”
Nếu như ba ngày trước nghe anh bình luận người khác xã giao kém, Thư Muội Dao khẳng định sẽ cảm thấy anh ‘năm mươi bước cười một trăm bước’[10>, nhưng hiện tại, cô không thể không thừa nhận núi cao còn có núi cao hơn.
[10> tương tự như câu chó chê mèo lắm lông
So sánh với Cao Diệc Tường, anh có vẻ bình thường hơn rất nhiều!
“Cậu ấy không có ác ý.” Chung Ấn Nghiêu nói thay bạn.
“Anh ta không có ác ý em đã muốn đánh rồi, nói gì đến có ác ý.” Cô hừ mũi than thở.
“Em có thể đổi chỗ về văn phòng của anh.” Anh rất đơn thuần đề nghị.
Thư Muội Dao trầm mặc một lát, vẫn là lắc đầu. “Không cần.”
Cô mới không dễ dàng cúi đầu, cũng sẽ không đánh mà hàng. Nếu đã xác định, chính là tự mình chiến đấu.
Chung Ấn Nghiêu mỉm cười nhìn cô một cái, liền đem ánh mắt quay lại nhìn tình hình giao thông, không hề tiếp tục vấn đề này.
Hai người hiện tại đang trên đường tới chỗ ở của Chung Ấn Nghiêu, hiện giờ anh là thầy giáo dạy bạn gái sử dụng máy tính, anh vốn định lợi dụng lúc rảnh rỗi nhàn hạ ở công ty dạy cô, nhưng ngay ngày hôm sau cô đi làm, anh liền bắt đầu bận rộn, thời gian ở công ty thiếu, bởi vậy đề nghị khi tan tầm đến nhà anh tiếp tục học, mà giờ đã là ngày thứ ba.
Về đến nhà, Elena đi lên đón.
“Táo xanh, táo xanh Muội Dao……” Nó ở dưới chân Thư Muội Dao đảo quanh.
Thư Muội Dao buồn cười nhìn nó, tên nhóc này mỗi lần tới đều nhiệt tình ra cửa nghênh đón, “Chào Elena nha.”
Tuy rằng Chung Ấn Nghiêu đã nghiêm chỉnh sửa chữa, nhưng Elena vẫn kiên trì đặt dấu bằng tên của Thư Muội Dao với ba chữ quả táo xanh, anh hoàn toàn không có cách nào. May mắn bản nhân Thư Muội Dao cũng không để ý, sau đó Chung Ấn Nghiêu cũng từ bỏ, chỉ cần đừng kêu loạn quần lót, bra, thì sẽ thuận theo nó.
Elena ở dưới chân Thư Muội Dao lóe ánh sáng xah, không ngừng đảo quanh. Bạn trai đã giải thích qua với cô, Elena quay vòng không ngừng tại chỗ ý tứ là rất vui vẻ, rất tốt.
Cô ngồi xổm xuống, sờ sờ nó, giống như trêu đùa với mèo con cún con. “Tuyệt thật đó, Elena thật đáng yêu.” Nghe vậy, ánh xanh trên người tên nhóc màu trắng kia cũng nhấp nháy đáp lại.
Chung Ấn Nghiêu thì lại nheo mắt, chỉ thấy tên nhóc kia giống con sói con bám dính lấy lòng bạn gái.
Nói không chừng, anh nên giúp Elena đổi tên, bộ dáng hiện tại của nó, thật sự có vẻ giống “Hắn”. Nhóc quỷ háo sắc này.
“Cẩn thận váy của em, không lại bị nó nhìn lén.” Anh cũng quyết định gia nhập hàng ngũ gọi Elena là “Hắn”.
Thư Muội Dao cảm nhận được sự ghen tuông mãnh liệt trong lời nói bạn trai, cô ngẩng đầu, vừa mới muốn đáp lại.
“Phấn hồng, màu phấn hồng…… Quần lót ren màu phấn hồng……” Kết quả tên nhóc bên chân kia thế nhưng vừa kêu vừa chuồn mất.
Hại hai người bọn họ nhất thời không nói được gì, không biết nên xấu hổ hay nên cười.
Cuối cùng Thư Muội Dao bật cười trước.
“Nhìn đi.” Chung Ấn Nghiêu cũng chỉ đành bĩu môi, miễn cưỡng khẽ động khóe môi.
Đáng chết…… Quần lót ren phấn hồng…… Tuy rằng không biểu hiện ra ngoài, nhưng trong lòng anh để ý nhất câu này.
Vì sao tên quỷ nhỏ háo sắc kia được nhìn, mà anh là bạn trai chính quy lại không được xem! Trong lòng anh ai oán.
Thư Muội Dao lộ vẻ ngượng ngùng, cười mà không đáp, lắc đầu, tự đi vào phòng khách. Chung Ấn Nghiêu đương nhiên là lập tức đuổi kịp.
Cái bàn này Thư Muội Dao chuyên dùng để luyện tập máy tính, đặt chính giữa bàn, cô mở nguồn điện ra, ngồi trên thảm, phía sau dựa vào sô pha, bắt đầu ôn tập nội dung học mấy ngày nay, Chung Ấn Nghiêu thì tranh thủ thời gian vào phòng tắm rửa một cái, đến khi anh quay lại phòng khách, muốn lên xem bạn gái có gặp vấn đề gì không, lại phát hiện thời gian dạy học mỗi ngày anh mong chờ nhất đã bị cướp mất.
“Elena, biết cái này không?” Khi không có thầy giáo, Thư Muội Dao tò mò hỏi tên nhóc vừa chạy tới quấy rầy cô. “Chỗ này dùng hàm số nào?”
“%4a1*35……” Elena không chút nghĩ ngợi liền cho ra đáp án.
“Oa, thật sự biết nha! Thật là lợi hại!” Cô tán thưởng. Bên người Elena vui vẻ phát ra tiếng chuông nhạc, xoay vài vòng tại chỗ.
Nhìn hình ảnh trước mắt, Chung Ấn Nghiêu thiếu chút nữa hộc máu.
Anh nhất định phải tìm thời điểm xóa chương trình của Elena đi, nó như thế cũng muốn đoạt bạn gái anh?!
“Chỗ này là vị trí của tao, quay về phòng mày đi.” Anh đến giữ sô pha, ánh mắt bễ nghễ ra lệnh cho vật nhỏ màu trắng kia, phải đuổi nó đi xa.
“Bá –” Kết quả Elena phát ra tiếng còi cao mấy đề-xi-ben, ý đồ chống đối chủ nhân.
Cuộc chiến truy đuổi một người một máy lại trình diễn, Chung Ấn Nghiêu lửa giận lan cả đất cắt đứt nguồn điện của nhóc kia, quẳng nó vào phòng riêng.


