Đến khi anh quay lại bên người bạn gái, Thư Muội Dao đã muốn cười nằm xuống đất.
“Em còn cười.” Mặt anh ai oán ngồi lên sô pha, vừa vặn bạn gái có thể nghiêng người ghé vào đùi anh. “Đây là công việc phúc lợi của anh nha, sao có thể cho nó được.”
“Em chỉ tò mò cùng chơi với nó thôi mà.” Cô thuận thế xoay người nằm lên đùi anh, cười.
“Anh rất đau lòng đó, muốn em an ủi.” Anh làm nũng ôm cô từ dưới đất lên sô pha, đặt trên người anh, tiếp theo nhắm mắt lại. “Đến đi, anh chuẩn bị tốt rồi.”
Thấy cái dáng vẻ bị người ngoài xâm lược của anh, Thư Muội Dao cười lớn tiếng hơn.
Nhưng cô cũng không xem nhẹ tư thế hai người trở nên quá mức thân thiết như thế, trong lòng thẹn thùng, nhanh chóng hạ một nụ hôn trên môi anh, liền đi xuống sô pha, quay lại vị trí ban đầu.
“Chỉ vậy thôi?” Anh mở mắt ra, khó nén thất vọng, cũng
ngồi dậy theo.
“Không thích thì thôi, sau này không làm nữa.” Cô nhún vai.
“Thích thích rất thích……” Anh vội vàng cường điệu. “Rất thích, có thể lại lần nữa không?”
Nhìn vẻ mặt đáng thương hề hề của anh, Thư Muội Dao lại ở trên mặt anh chụt một cái.
“Rồi, đi học.” Hai tay cô cầm mặt anh, vỗ nhẹ hai cái, tuyên cáo thời gian vui vẻ đã qua.
Mặt anh lại ai oán.
Chỉ có hai má…… Aizz, không cá tôm cũng được. Anh đành tự an ủi.
Lại đến thời gian học, trước kia Thư Muội Dao ở trường học qua máy tính, đối với một vài câu lệnh cơ bản, sau khi ôn tập qua liền lên tay, nhưng đối với phần mềm xử lý công văn, cô căn bản chỉ vẻn vẹn có biết keyin cùng điều chỉnh chữ hình, có thể nói hoàn toàn không hiểu.
Chung Ấn Nghiêu rõ ràng không muốn cô tốn hơi học mấy phần mềm không dùng đến kia, trực tiếp nhằm vào giảng dạy phần mềm cần cho công việc của cô. Mọi người trong công ty dùng một bộ hệ thống riêng, vẫn chưa lưu hành bên ngoài, giao diện vô cùng đơn giản, không có nhiều chức năng rắc rối, cũng không cần dùng nhiều đến chuột, đối với đám kĩ sư đó chỉ là ngô khoai đơn giản, nhưng với Thư Muội Dao lại là một đống chỉ lệnh phức tạp.
“Học cái này rồi, sau này em đến chỗ khác làm việc sẽ không dùng đến nữa sao?” Lúc làm được một nửa, vừa đặt tham số ra, Thư Muội Dao nhịn không được hơi hơi oán giận.
“Sao lại muốn đến nơi khác làm việc?” Chung Ấn Nghiêu ở một bên thật sự nhàm chán, nghĩ hết biện pháp ngồi vào giữa bạn gái với sô pha, hai tay vòng lấy eo cô, giống như con gấu nằm úp sấp trên lưng bạn gái. “Công ty chúng ta phúc lợi với tiền lương rất tốt, vì sao muốn đổi chỗ làm?” Nếu nói tiền lương không đủ, anh có thể điều chỉnh giúp cô.
“Tùy tiện nói một chút mà thôi.” Cô không rảnh phân tâm để ý đến anh, tùy tiện ứng phó hai tiếng, vẫy vẫy tay muốn anh đừng ầm ỹ. “Đừng ầm ỹ, em đang suy nghĩ.”
Nghe vậy Chung Ấn Nghiêu đành phải ngoan ngoãn im lặng.
Anh tựa vào vai bạn gái, nhìn cô làm một trị số đơn giản, không quấy rầy, muốn cho cô nghĩ thông suốt.
Nhưng cô thơm quá, cảm giác tựa vào cô thật thoải mái, bụng cũng mềm nhũn, sờ thật thích…… Tay vốn đang ở trên lưng cô, không tự kìm được len lén xoa nhẹ.
Đôi tay không an phận kia bị đập vài cái cảnh cáo, cuối cùng, Thư Muội Dao bị cắt đứt suy nghĩ ngừng hoạt động đang làm, quay đầu lại.
Nhưng lúc này hung thủ không phải là đôi tay không an phận kia, mà là anh ở phía sau cô phấn khích……
Anh thật sự rất muốn cô.
“Tiểu Dao……” Anh rõ ràng hưng phấn đòi mạng, nhưng lại không thể không giả bộ vẻ mặt đáng thương nhìn cô.
Thư Muội Dao trừng mắt nhìn anh.
Nhìn vẻ mặt đó cô cũng không ngây thơ đến mức tưởng anh vòi vĩnh món đồ chơi gì đó hoặc kẹo que đâu.
“Anh đang làm gì?” Muốn bày ra vẻ mặt tức giận, nhưng thanh âm không có nửa điểm bức bách, chứ đừng nói là vẻ mặt.
“Anh nghĩ muốn em……” Anh rất thành thực, không chút nào che dấu.
Kiểu cầu xin thẳng thừng này ngược lại làm Thư Muội Dao không biết nên chống đỡ như thế nào.
Hai má cô hồng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng là vô ích.
Kỳ thật…… Từ lúc anh đề nghị sau khi tan tầm đến nhà anh học, cô có chút chuẩn bị tâm lý rồi. Ngay lúc này trên người cô mặc đầy đủ một bộ nội y, là ngày hôm trước đặc biệt nhờ Bội Vân mua, để phòng ngừa.
Nhưng…… Cũng không thể tỏ vẻ làm như vậy cô hiểu được đi. Tốt xấu gì cô cũng là con gái, lại không có chút kinh nghiệm nào…… Anh nói trực tiếp như vậy, muốn cô tiếp sao đây? Chẳng lẽ muốn cô nói “Được thôi, đến đây đi!” như vậy sao?
Nội tâm không ngừng giao chiến, cô nhìn chằm chằm anh, không nói được nửa câu, sau đó quay đầu đi, không để ý nữa.
Trong lòng Chung Ấn Nghiêu không khỏi thất vọng.
Vẻ mặt vừa rồi của cô, làm anh tưởng có hi vọng. Nhưng mà cũng nghĩ, ít nhất cô không bảo anh biến đi, vậy nên anh da mặt dày ở phía sau cô tiếp tục, tìm kiếm an ủi.
Anh dán lại cô, tiếp tục “trộm nhu” cái bụng nhỏ mềm mại, không có tinh thần nhìn màn hình màu xanh phía trước, phát hiện cô đánh sai vài chỉ lênh, hình ảnh vẫn dừng lại không thay đổi.
“Tiểu Dao, er em đánh thành ar rồi kìa.” Tay anh giúp cô xóa đi.
“…… Ưm, cám ơn.” Cô hơi cứng người, qua một lát mới lên tiếng.
“Em còn cười.” Mặt anh ai oán ngồi lên sô pha, vừa vặn bạn gái có thể nghiêng người ghé vào đùi anh. “Đây là công việc phúc lợi của anh nha, sao có thể cho nó được.”
“Em chỉ tò mò cùng chơi với nó thôi mà.” Cô thuận thế xoay người nằm lên đùi anh, cười.
“Anh rất đau lòng đó, muốn em an ủi.” Anh làm nũng ôm cô từ dưới đất lên sô pha, đặt trên người anh, tiếp theo nhắm mắt lại. “Đến đi, anh chuẩn bị tốt rồi.”
Thấy cái dáng vẻ bị người ngoài xâm lược của anh, Thư Muội Dao cười lớn tiếng hơn.
Nhưng cô cũng không xem nhẹ tư thế hai người trở nên quá mức thân thiết như thế, trong lòng thẹn thùng, nhanh chóng hạ một nụ hôn trên môi anh, liền đi xuống sô pha, quay lại vị trí ban đầu.
“Chỉ vậy thôi?” Anh mở mắt ra, khó nén thất vọng, cũng
ngồi dậy theo.
“Không thích thì thôi, sau này không làm nữa.” Cô nhún vai.
“Thích thích rất thích……” Anh vội vàng cường điệu. “Rất thích, có thể lại lần nữa không?”
Nhìn vẻ mặt đáng thương hề hề của anh, Thư Muội Dao lại ở trên mặt anh chụt một cái.
“Rồi, đi học.” Hai tay cô cầm mặt anh, vỗ nhẹ hai cái, tuyên cáo thời gian vui vẻ đã qua.
Mặt anh lại ai oán.
Chỉ có hai má…… Aizz, không cá tôm cũng được. Anh đành tự an ủi.
Lại đến thời gian học, trước kia Thư Muội Dao ở trường học qua máy tính, đối với một vài câu lệnh cơ bản, sau khi ôn tập qua liền lên tay, nhưng đối với phần mềm xử lý công văn, cô căn bản chỉ vẻn vẹn có biết keyin cùng điều chỉnh chữ hình, có thể nói hoàn toàn không hiểu.
Chung Ấn Nghiêu rõ ràng không muốn cô tốn hơi học mấy phần mềm không dùng đến kia, trực tiếp nhằm vào giảng dạy phần mềm cần cho công việc của cô. Mọi người trong công ty dùng một bộ hệ thống riêng, vẫn chưa lưu hành bên ngoài, giao diện vô cùng đơn giản, không có nhiều chức năng rắc rối, cũng không cần dùng nhiều đến chuột, đối với đám kĩ sư đó chỉ là ngô khoai đơn giản, nhưng với Thư Muội Dao lại là một đống chỉ lệnh phức tạp.
“Học cái này rồi, sau này em đến chỗ khác làm việc sẽ không dùng đến nữa sao?” Lúc làm được một nửa, vừa đặt tham số ra, Thư Muội Dao nhịn không được hơi hơi oán giận.
“Sao lại muốn đến nơi khác làm việc?” Chung Ấn Nghiêu ở một bên thật sự nhàm chán, nghĩ hết biện pháp ngồi vào giữa bạn gái với sô pha, hai tay vòng lấy eo cô, giống như con gấu nằm úp sấp trên lưng bạn gái. “Công ty chúng ta phúc lợi với tiền lương rất tốt, vì sao muốn đổi chỗ làm?” Nếu nói tiền lương không đủ, anh có thể điều chỉnh giúp cô.
“Tùy tiện nói một chút mà thôi.” Cô không rảnh phân tâm để ý đến anh, tùy tiện ứng phó hai tiếng, vẫy vẫy tay muốn anh đừng ầm ỹ. “Đừng ầm ỹ, em đang suy nghĩ.”
Nghe vậy Chung Ấn Nghiêu đành phải ngoan ngoãn im lặng.
Anh tựa vào vai bạn gái, nhìn cô làm một trị số đơn giản, không quấy rầy, muốn cho cô nghĩ thông suốt.
Nhưng cô thơm quá, cảm giác tựa vào cô thật thoải mái, bụng cũng mềm nhũn, sờ thật thích…… Tay vốn đang ở trên lưng cô, không tự kìm được len lén xoa nhẹ.
Đôi tay không an phận kia bị đập vài cái cảnh cáo, cuối cùng, Thư Muội Dao bị cắt đứt suy nghĩ ngừng hoạt động đang làm, quay đầu lại.
Nhưng lúc này hung thủ không phải là đôi tay không an phận kia, mà là anh ở phía sau cô phấn khích……
Anh thật sự rất muốn cô.
“Tiểu Dao……” Anh rõ ràng hưng phấn đòi mạng, nhưng lại không thể không giả bộ vẻ mặt đáng thương nhìn cô.
Thư Muội Dao trừng mắt nhìn anh.
Nhìn vẻ mặt đó cô cũng không ngây thơ đến mức tưởng anh vòi vĩnh món đồ chơi gì đó hoặc kẹo que đâu.
“Anh đang làm gì?” Muốn bày ra vẻ mặt tức giận, nhưng thanh âm không có nửa điểm bức bách, chứ đừng nói là vẻ mặt.
“Anh nghĩ muốn em……” Anh rất thành thực, không chút nào che dấu.
Kiểu cầu xin thẳng thừng này ngược lại làm Thư Muội Dao không biết nên chống đỡ như thế nào.
Hai má cô hồng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng là vô ích.
Kỳ thật…… Từ lúc anh đề nghị sau khi tan tầm đến nhà anh học, cô có chút chuẩn bị tâm lý rồi. Ngay lúc này trên người cô mặc đầy đủ một bộ nội y, là ngày hôm trước đặc biệt nhờ Bội Vân mua, để phòng ngừa.
Nhưng…… Cũng không thể tỏ vẻ làm như vậy cô hiểu được đi. Tốt xấu gì cô cũng là con gái, lại không có chút kinh nghiệm nào…… Anh nói trực tiếp như vậy, muốn cô tiếp sao đây? Chẳng lẽ muốn cô nói “Được thôi, đến đây đi!” như vậy sao?
Nội tâm không ngừng giao chiến, cô nhìn chằm chằm anh, không nói được nửa câu, sau đó quay đầu đi, không để ý nữa.
Trong lòng Chung Ấn Nghiêu không khỏi thất vọng.
Vẻ mặt vừa rồi của cô, làm anh tưởng có hi vọng. Nhưng mà cũng nghĩ, ít nhất cô không bảo anh biến đi, vậy nên anh da mặt dày ở phía sau cô tiếp tục, tìm kiếm an ủi.
Anh dán lại cô, tiếp tục “trộm nhu” cái bụng nhỏ mềm mại, không có tinh thần nhìn màn hình màu xanh phía trước, phát hiện cô đánh sai vài chỉ lênh, hình ảnh vẫn dừng lại không thay đổi.
“Tiểu Dao, er em đánh thành ar rồi kìa.” Tay anh giúp cô xóa đi.
“…… Ưm, cám ơn.” Cô hơi cứng người, qua một lát mới lên tiếng.


