Tiếp theo, cô lại đánh sai vài số, cái bảng biểu đang tốt vặn vẹo thành hai hình tam giác kì quái, lại đánh sai rồi khôi phục chỉ lệnh như cũ. Anh lại lần nữa đưa tay sửa giúp, rồi lại lùi tay về bụng cô, phát hiện cô vụng trộm hít bụng, giống như nín thở, cơ bắp căng lại có chút mất tự nhiên.
Anh cuối cùng cũng để ý đến phản ứng kì lạ của cô.
“Tiểu Dao, có chỗ không hiểu sao?” Anh dán bên tai cô hỏi nhẹ.
“Không…… Không nha!” Cô run lên. “Em chỉ là chưa nhớ được!” Tiếng nói cùng cơ thể khẽ run.
“Không hiểu phải nói nhé.” Anh ôm cô chặt hơn.
“Ừ……” Cô gật gật đầu.
Chung Ấn Nghiêu dán lên cô, hai tay trên bụng từ từ di chuyển, nhẹ nhàng xoa vài cái, tạm dừng. Tiếp theo, anh lớn mật đưa tay đi xuống, lướt qua chiếc váy bó cô mua để đi làm, cách lớp vải, ở trên đùi cô vuốt qua lại……
Anh cảm giác được, thiên hạ trước người ngày càng cứng nhắc.
Nhưng cô không ngăn anh lại.
Thông tin này, làm cho anh quả thực muốn kêu ra tiếng. Nhưng anh không dám cao hứng quá sớm, tiếp tục tiến hành theo chất lượng, dò xét điểm mấu chốt của cô.
Anh rút tay trên đùi cô về, không đợi cô thở ra hơi, đưa tay về móc váy, cởi bỏ, tiến vào dưới lớp quần áo.
Anh than thở ra tiếng. Da thịt chạm nhau cảm giác thật tốt.
Eo mềm mại bụng quyến rũ, nháy mắt cao lên mấy lần. Dục vọng giữa hai chân lại ngóc đầu rồi.
“Tiểu Dao…… Em lạnh không?” Đến lúc này, cô vẫn không đẩy anh ra. Chung Ấn Nghiêu đã tin chắc ý cô, không còn kiêng dè nữa.
Môi anh hôn bên tai cô, khiến cô một trận run rẩy.
“Không có.” Thanh âm của cô giống như phát run.
Mặc dù không ngăn cản anh, nhưng cô vẫn giả vờ như không có chuyện gì, mặc dù thanh âm đã lộ ra sơ hở, thân mình cũng hơi hơi phát run, vẫn tiếp tục giả vờ gõ gõ bàn phím.
Hành động của cô, càng làm cho anh hăng hái.
Ngón tay dọc theo da thịt non mềm của cô thong thả đi lên, chạm vào chướng ngại, anh đột nhiên lớn mật hung mãnh bao lại mềm mại của cô, dọa cô thét một tiếng kinh hãi. Không để ý đến, anh quay thân thể cô lại, kích tình hôn.
Ngắt lấy ngọt ngào của cô, bàn tay vỗ về chơi đùa, anh nháy mắt cuồng loạn, đem cô áp đảo ở dưới.
Thuận tiện đẩy ra hung thủ trói chặt xinh đẹp của cô, lộ ra hai khối đỏ bừng, lưỡi anh lập tức ra trận.
Thình lình xảy ra kích tình chọc Thư Muội Dao thét chói tai, cô ôm lấy cái đầu đang chôn trước ngực mình, níu lấy tóc anh.“Ấn Nghiêu!”
Chung Ấn Nghiêu nghe tiếng ngẩng đầu, Thư Muội Dao vẻ mặt bất lực nhìn anh.
Anh bắt đầu cởi quần áo của cô, cuối cùng chỉ để lại quần lót.
“Quần lót ren phấn hồng……” Anh nằm trước người cô, môi hôn vào quần lót của cô. “Đây là của anh, toàn bộ đều là của anh.” Anh nắm lấy ý tứ hàm xúc mười phần tuyên cáo.
Thư Muội Dao thẹn thùng muốn đưa tay ngăn, lại bị anh kéo ra. Anh cách lớp tơ mỏng màu hồng hôn nơi thần bí của cô.
Cô cảm thấy rất xấu hổ, một nguồn nhiệt từ nơi anh hôn không ngừng mạnh mẽ xuất hiện, truyền khắp tay chân cô, khiến toàn thân cô mềm nhũn.
“Ấn Nghiêu……” Giọng cô mang sự khẩn cầu.
“Anh đây.” Môi anh hôn bên trong bắp đùi cô, sau đó đứng lên. “Chúng ta trở về phòng nhé.”
Một tay của anh vòng qua ôm lấy cô, không cẩn thận quẹt vào màn hình phía trên.
Nhưng anh không thèm để ý, hiện tại dù núi lửa có phun trào, cũng không ngăn cản được anh về phòng.
Cuối cùng nha, tình cảm lưu luyến của anh, cuối cùng nở hoa kết trái.
***
Mùa đông Đài Bắc, gần như trải qua cùng những trận mưa.
Văn phòng ở Ngải Bảo có hai bức tường bằng thủy tinh hấp thụ ánh sáng, đây là để cho một đống trạch nam tươi sống ít ra ngoài cửa được phơi ánh nắng mặt trời nhiều một chút mà đặc biệt thiết kế.
Bên ngoài mưa dầm liên tục, tay Thư Muội Dao đang cầm ly trà sữa nóng vừa pha, đứng cạnh tường, quan sát cảnh mưa mênh mông bên ngoài.
Điện thoại của cô lúc này vang lên.
“Alo?”
“Tiểu Dao, bây giờ anh phải đi “Hoàn Ích”, xử lý xong chuyện bên đó là có thể trở về.” Chung Ấn Nghiêu vừa chấm dứt công tác chuẩn bị đi xuống tầng một công ty, mới rảnh rỗi một lúc, liền lập tức gọi điện thoại cho bạn gái báo cáo hành trình.
“Được, anh lái xe cẩn thận nhé, bên ngoài đang mưa.” Cô nở nụ cười ngọt ngào.
“Ừ, hôm nay em có nhớ anh không?” Người nào đó thích làm nũng, ở bên đầu kia hỏi.
“Làm ơn đi, anh mới ra cửa buổi sáng đó có được không.” Cô cười.
“Anh ở bên ngoài chạy cả một ngày rồi nha……” Quả nhiên giọng điệu có chút ai oán. “Ngay cả cơm trưa cũng không có cách về ăn.”
“Ở đâu ra một ngày? Bây giờ còn chưa đến ba giờ chiều.” Người này thật sự quá hỗn độn rồi.
“Đủ lâu rồi, không ở bên cạnh trông chừng, nếu em bị người khác trêu chọc chạy mất thì sao đây?”
Mỗi người đều thích những lời êm tai, nhất là lời ngon tiếng ngọt của người yêu, Thư Muội Dao bị anh chọc cho cười khanh khách.
“Được rồi, bớt ba hoa đi, trên đường cẩn thận, em ở công ty đợi anh.”
Trong tiếng oán hận làm nũng của bạn trai, chấm dứt trò chuyện, Thư Muội Dao miệng nhấp một ít trà, môi vẫn còn cong cong cười, sau đó quay đầu, chuẩn bị trở lại chỗ ngồi tiếp tục làm việc.
Nhưng vừa mới xoay người, đã bị người phía sau làm cho giật mình.
“Oa!” Cái cốc trên tay suýt chút nữa đổ xuống.
“Cẩn thận, quần áo của tôi rất đắt đó.” Người phía sau vội vàng lui nửa bước, đúng là CEO của Ngải Bảo, Tiền Quán Kiệt.
Anh cuối cùng cũng để ý đến phản ứng kì lạ của cô.
“Tiểu Dao, có chỗ không hiểu sao?” Anh dán bên tai cô hỏi nhẹ.
“Không…… Không nha!” Cô run lên. “Em chỉ là chưa nhớ được!” Tiếng nói cùng cơ thể khẽ run.
“Không hiểu phải nói nhé.” Anh ôm cô chặt hơn.
“Ừ……” Cô gật gật đầu.
Chung Ấn Nghiêu dán lên cô, hai tay trên bụng từ từ di chuyển, nhẹ nhàng xoa vài cái, tạm dừng. Tiếp theo, anh lớn mật đưa tay đi xuống, lướt qua chiếc váy bó cô mua để đi làm, cách lớp vải, ở trên đùi cô vuốt qua lại……
Anh cảm giác được, thiên hạ trước người ngày càng cứng nhắc.
Nhưng cô không ngăn anh lại.
Thông tin này, làm cho anh quả thực muốn kêu ra tiếng. Nhưng anh không dám cao hứng quá sớm, tiếp tục tiến hành theo chất lượng, dò xét điểm mấu chốt của cô.
Anh rút tay trên đùi cô về, không đợi cô thở ra hơi, đưa tay về móc váy, cởi bỏ, tiến vào dưới lớp quần áo.
Anh than thở ra tiếng. Da thịt chạm nhau cảm giác thật tốt.
Eo mềm mại bụng quyến rũ, nháy mắt cao lên mấy lần. Dục vọng giữa hai chân lại ngóc đầu rồi.
“Tiểu Dao…… Em lạnh không?” Đến lúc này, cô vẫn không đẩy anh ra. Chung Ấn Nghiêu đã tin chắc ý cô, không còn kiêng dè nữa.
Môi anh hôn bên tai cô, khiến cô một trận run rẩy.
“Không có.” Thanh âm của cô giống như phát run.
Mặc dù không ngăn cản anh, nhưng cô vẫn giả vờ như không có chuyện gì, mặc dù thanh âm đã lộ ra sơ hở, thân mình cũng hơi hơi phát run, vẫn tiếp tục giả vờ gõ gõ bàn phím.
Hành động của cô, càng làm cho anh hăng hái.
Ngón tay dọc theo da thịt non mềm của cô thong thả đi lên, chạm vào chướng ngại, anh đột nhiên lớn mật hung mãnh bao lại mềm mại của cô, dọa cô thét một tiếng kinh hãi. Không để ý đến, anh quay thân thể cô lại, kích tình hôn.
Ngắt lấy ngọt ngào của cô, bàn tay vỗ về chơi đùa, anh nháy mắt cuồng loạn, đem cô áp đảo ở dưới.
Thuận tiện đẩy ra hung thủ trói chặt xinh đẹp của cô, lộ ra hai khối đỏ bừng, lưỡi anh lập tức ra trận.
Thình lình xảy ra kích tình chọc Thư Muội Dao thét chói tai, cô ôm lấy cái đầu đang chôn trước ngực mình, níu lấy tóc anh.“Ấn Nghiêu!”
Chung Ấn Nghiêu nghe tiếng ngẩng đầu, Thư Muội Dao vẻ mặt bất lực nhìn anh.
Anh bắt đầu cởi quần áo của cô, cuối cùng chỉ để lại quần lót.
“Quần lót ren phấn hồng……” Anh nằm trước người cô, môi hôn vào quần lót của cô. “Đây là của anh, toàn bộ đều là của anh.” Anh nắm lấy ý tứ hàm xúc mười phần tuyên cáo.
Thư Muội Dao thẹn thùng muốn đưa tay ngăn, lại bị anh kéo ra. Anh cách lớp tơ mỏng màu hồng hôn nơi thần bí của cô.
Cô cảm thấy rất xấu hổ, một nguồn nhiệt từ nơi anh hôn không ngừng mạnh mẽ xuất hiện, truyền khắp tay chân cô, khiến toàn thân cô mềm nhũn.
“Ấn Nghiêu……” Giọng cô mang sự khẩn cầu.
“Anh đây.” Môi anh hôn bên trong bắp đùi cô, sau đó đứng lên. “Chúng ta trở về phòng nhé.”
Một tay của anh vòng qua ôm lấy cô, không cẩn thận quẹt vào màn hình phía trên.
Nhưng anh không thèm để ý, hiện tại dù núi lửa có phun trào, cũng không ngăn cản được anh về phòng.
Cuối cùng nha, tình cảm lưu luyến của anh, cuối cùng nở hoa kết trái.
***
Mùa đông Đài Bắc, gần như trải qua cùng những trận mưa.
Văn phòng ở Ngải Bảo có hai bức tường bằng thủy tinh hấp thụ ánh sáng, đây là để cho một đống trạch nam tươi sống ít ra ngoài cửa được phơi ánh nắng mặt trời nhiều một chút mà đặc biệt thiết kế.
Bên ngoài mưa dầm liên tục, tay Thư Muội Dao đang cầm ly trà sữa nóng vừa pha, đứng cạnh tường, quan sát cảnh mưa mênh mông bên ngoài.
Điện thoại của cô lúc này vang lên.
“Alo?”
“Tiểu Dao, bây giờ anh phải đi “Hoàn Ích”, xử lý xong chuyện bên đó là có thể trở về.” Chung Ấn Nghiêu vừa chấm dứt công tác chuẩn bị đi xuống tầng một công ty, mới rảnh rỗi một lúc, liền lập tức gọi điện thoại cho bạn gái báo cáo hành trình.
“Được, anh lái xe cẩn thận nhé, bên ngoài đang mưa.” Cô nở nụ cười ngọt ngào.
“Ừ, hôm nay em có nhớ anh không?” Người nào đó thích làm nũng, ở bên đầu kia hỏi.
“Làm ơn đi, anh mới ra cửa buổi sáng đó có được không.” Cô cười.
“Anh ở bên ngoài chạy cả một ngày rồi nha……” Quả nhiên giọng điệu có chút ai oán. “Ngay cả cơm trưa cũng không có cách về ăn.”
“Ở đâu ra một ngày? Bây giờ còn chưa đến ba giờ chiều.” Người này thật sự quá hỗn độn rồi.
“Đủ lâu rồi, không ở bên cạnh trông chừng, nếu em bị người khác trêu chọc chạy mất thì sao đây?”
Mỗi người đều thích những lời êm tai, nhất là lời ngon tiếng ngọt của người yêu, Thư Muội Dao bị anh chọc cho cười khanh khách.
“Được rồi, bớt ba hoa đi, trên đường cẩn thận, em ở công ty đợi anh.”
Trong tiếng oán hận làm nũng của bạn trai, chấm dứt trò chuyện, Thư Muội Dao miệng nhấp một ít trà, môi vẫn còn cong cong cười, sau đó quay đầu, chuẩn bị trở lại chỗ ngồi tiếp tục làm việc.
Nhưng vừa mới xoay người, đã bị người phía sau làm cho giật mình.
“Oa!” Cái cốc trên tay suýt chút nữa đổ xuống.
“Cẩn thận, quần áo của tôi rất đắt đó.” Người phía sau vội vàng lui nửa bước, đúng là CEO của Ngải Bảo, Tiền Quán Kiệt.

