“Em cũng cảm thấy thế.” Mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng cô vẫn quen để mặt tự nhiên hơn. Thực may mắn Ngải Bảo không có quy định đi làm phải trang điểm.
“Như vậy công chúa đã chuẩn bị tốt để xuất môn chưa? Công việc hôm nay của ta là làm phu xe lấy lòng.” Chung Ấn Nghiêu bắt chước kỵ sĩ thời trung cổ, hành lễ với công chúa.
Dưới sự động viên khôi hài của bạn trai, cuối cùng cô đem tất cả phiền não quăng qua một bên, đưa tay giao cho anh.
Khác với bạn gái trang phục tỉ mỉ từ đầu tới chân, hôm nay Chung Ấn Nghiêu vẫn mặc tây trang đi làm bình thường, chỉ khác ở chỗ, kiểu tóc anh đặc biệt chải chuốt, khuôn mặt đẹp trai đột nhiên hiện ra dưới mái tóc đen dày (bóng lộn), ngay cả chiếc toyota cũng đổi.
Anh mượn Tiền Quán Kiệt chiếc xe thể thao song b (?). Thật ra xe đẳng cấp anh cũng có một chiếc, nhưng kiểu dáng không rêu rao bằng Tiền Quán Kiệt. Mà ngày hôm nay anh cần rêu rao.
Xe đến khách sạn, bên ngoài phòng ăn tầng 8, một bảng thông báo cuộc họp lớp được dựng lên.
Khi Thư Muội Dao cùng Chung Ấn Nghiêu tay trong tay xuất hiện, lập tức khiến một trận xôn xao.
“Oa! Cậu là Thư Muội Dao?!”
“Trời ạ! Cậu thay đổi thật nhiều nha! Cảm giác mới vài năm không thấy mà thôi!”
Hiện trường, bất luận nam nữ, toàn bộ vây đến chào hỏi cô. Tình huống Thư Muội Dao lo lắng cũng không xuất hiện, thời học sinh, trải qua thời gian lắng đọng, cho dù ngày xưa tốt xấu thế nào, người cũ gặp lại, những gì đi qua đều đã thành kí ức.
Mỗi người đều có cuộc đời của riêng mình.
Chuyện cũ đã qua.
Trước mắt mới chỉ có hơn mười mấy người, không nhiều như cô tưởng tượng.
Hồi lâu không thấy bạn học hỏi đến chuyện cũ, tảng đá lớn chất chứa trong lòng Thư Muội Dao, vô hình tiêu tán. Tâm tình cô từ buông lỏng chuyển thành vui mừng, đè nén kích động, quay đầu cho bạn trai một nụ cười.
Chung Ấn Nghiêu cười, thầm xoa tay cô.
“Đúng rồi, Muội Dao, anh ta là?” Có bạn học nữ ngày xưa tò mò hỏi.
“Tôi là người theo đuổi Tiểu Dao.” Chung Ấn Nghiêu mỉm cười. “Sợ cô ấy bị lừa chạy mất, cho nên bám theo tới, không báo trước cho mọi người, thật sự là ngại.”
Biết anh cố ý diễn trò, nhưng Thư Muội Dao cảm thấy anh căn bản không cần diễn.
Người đàn ông này lúc hai người chưa kết giao, đã là cái vẻ miệng không biết che này. Chỉ khác ở chỗ trước khi kết giao anh còn có thể xấu hổ, kết giao càng lâu, mạch máu trên mặt dường như biến mất.
Ngược lại cô lại không có tiến bộ, nghe anh thổ lộ trước mặt mọi người, hai má vẫn sẽ nóng lên như cũ.
“Không sao, không sao, nhiều người thì càng náo nhiệt thôi! Hơn nữa có vài người không biết có đến được không nữa. Ngay cả chủ sự đến giờ cũng chưa thấy xuất hiện!”
Phòng ăn tâm lý để cho cuộc họp lớp riêng biệt cách một khoảng sân, bạn học nhiệt tình đã thay Thư Muội Dao cùng Chung Ấn Nghiêu tìm chỗ ngồi xuống. Có rất nhiều người quây chung quanh bọn họ nói chuyện phiếm, mặc kệ là quá khứ hay hiện tại, Thư Muội Dao luôn khác với nhiều người, thời kì học sinh cô bận rộn đi làm, ở trường nếu không phải giờ học thì chính là ngồi tại chỗ ngủ bù, rất nhiều người không hiểu nhiều về cô, nhưng lại cảm thấy sự tồn tại của cô, chẳng qua là sự tồn tại quái dị.
Nhiều năm sau cô biến hóa nhanh chóng, thành một đại mĩ nhân tao nhã sang trọng, bên người còn có một soái ca theo đuổi! Thay đổi “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” như vậy, làm một đống người tò mò không thôi, nhất là các bạn nữ.
Mọi người vừa nói vừa cười, Chung Ấn Nghiêu không hổ tuổi đời dài, ôn hòa mỉm cười thoạt nhìn không có chút lực sát thương nào, nhưng những mánh khóe kinh doanh lại rất lợi hại. Anh rất nhanh hòa nhập cùng nói chuyện với mọi người, rút ngắn khoảng cách, Thư Muội Dao kinh ngạc, mình cùng bạn học cũ trước kia không có nói chuyện nhiều lắm lại có thể tán gẫu như vậy.
Sau khi không khí trong phòng đang dần trở nên thân thiện, chủ sự của buổi họp lớp hôm nay cuối cùng ngượng ngùng đi vào.
Trương Giản Lượng vừa xuất hiện, liền bị vây quét bởi tiếng la ó. Không phải bởi vì hắn phẩm chất kém, mà là hắn hoạt bát cá tính, thành ra mọi người có thói quen cùng hắn cầm thương mang côn cười đùa với nhau.
“Hô! Xe của tôi phải vào xưởng bảo dưỡng, còn phải đi đẩy nữa chứ!”Trương Giản Lượng cũng không để ý, cười đáp lại. Nhưng khi tầm mắt hắn đảo tới Thư Muội Dao, còn không kịp kinh diễm, liền nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, mặt lập tức trầm xuống.
“Này, trong bạn học chúng ta có người kia sao?” Hắn đã xem qua ảnh chụp của người đàn ông này, cũng xem qua tin nhắn anh để lại trên mạng, biết anh đang theo đuổi Thư Muội Dao, cảm thấy nguy cơ nhất thời xuất hiện.
“Anh ta là hộ hoa sứ giả của Thư Muội Dao!” Lập tức có người hỗ trợ trả lời.
Chung Ấn Nghiêu cũng lễ phép mỉm cười với vị chủ sự.
“Chúng tôi đặt chỗ ngồi vừa đủ, khả năng không có đủ chỗ để ngồi.”
“Nói với nhân viên phục vụ thêm cái ghế là được, nào có sao.” Có bạn học nữ chủ động nói.
Trương Giản Lượng muốn đuổi anh đi, nhưng sợ thái độ kì quái của mình sẽ bị chê trách, đành phải đem một bụng tức nuốt về.
“Được rồi, tùy ý, có chỗ ngồi là tốt rồi.” Hắn bắt đầu tính số người, liên lạc với bạn học chưa tới, cũng dặn dò cho cơm ra.
“Như vậy công chúa đã chuẩn bị tốt để xuất môn chưa? Công việc hôm nay của ta là làm phu xe lấy lòng.” Chung Ấn Nghiêu bắt chước kỵ sĩ thời trung cổ, hành lễ với công chúa.
Dưới sự động viên khôi hài của bạn trai, cuối cùng cô đem tất cả phiền não quăng qua một bên, đưa tay giao cho anh.
Khác với bạn gái trang phục tỉ mỉ từ đầu tới chân, hôm nay Chung Ấn Nghiêu vẫn mặc tây trang đi làm bình thường, chỉ khác ở chỗ, kiểu tóc anh đặc biệt chải chuốt, khuôn mặt đẹp trai đột nhiên hiện ra dưới mái tóc đen dày (bóng lộn), ngay cả chiếc toyota cũng đổi.
Anh mượn Tiền Quán Kiệt chiếc xe thể thao song b (?). Thật ra xe đẳng cấp anh cũng có một chiếc, nhưng kiểu dáng không rêu rao bằng Tiền Quán Kiệt. Mà ngày hôm nay anh cần rêu rao.
Xe đến khách sạn, bên ngoài phòng ăn tầng 8, một bảng thông báo cuộc họp lớp được dựng lên.
Khi Thư Muội Dao cùng Chung Ấn Nghiêu tay trong tay xuất hiện, lập tức khiến một trận xôn xao.
“Oa! Cậu là Thư Muội Dao?!”
“Trời ạ! Cậu thay đổi thật nhiều nha! Cảm giác mới vài năm không thấy mà thôi!”
Hiện trường, bất luận nam nữ, toàn bộ vây đến chào hỏi cô. Tình huống Thư Muội Dao lo lắng cũng không xuất hiện, thời học sinh, trải qua thời gian lắng đọng, cho dù ngày xưa tốt xấu thế nào, người cũ gặp lại, những gì đi qua đều đã thành kí ức.
Mỗi người đều có cuộc đời của riêng mình.
Chuyện cũ đã qua.
Trước mắt mới chỉ có hơn mười mấy người, không nhiều như cô tưởng tượng.
Hồi lâu không thấy bạn học hỏi đến chuyện cũ, tảng đá lớn chất chứa trong lòng Thư Muội Dao, vô hình tiêu tán. Tâm tình cô từ buông lỏng chuyển thành vui mừng, đè nén kích động, quay đầu cho bạn trai một nụ cười.
Chung Ấn Nghiêu cười, thầm xoa tay cô.
“Đúng rồi, Muội Dao, anh ta là?” Có bạn học nữ ngày xưa tò mò hỏi.
“Tôi là người theo đuổi Tiểu Dao.” Chung Ấn Nghiêu mỉm cười. “Sợ cô ấy bị lừa chạy mất, cho nên bám theo tới, không báo trước cho mọi người, thật sự là ngại.”
Biết anh cố ý diễn trò, nhưng Thư Muội Dao cảm thấy anh căn bản không cần diễn.
Người đàn ông này lúc hai người chưa kết giao, đã là cái vẻ miệng không biết che này. Chỉ khác ở chỗ trước khi kết giao anh còn có thể xấu hổ, kết giao càng lâu, mạch máu trên mặt dường như biến mất.
Ngược lại cô lại không có tiến bộ, nghe anh thổ lộ trước mặt mọi người, hai má vẫn sẽ nóng lên như cũ.
“Không sao, không sao, nhiều người thì càng náo nhiệt thôi! Hơn nữa có vài người không biết có đến được không nữa. Ngay cả chủ sự đến giờ cũng chưa thấy xuất hiện!”
Phòng ăn tâm lý để cho cuộc họp lớp riêng biệt cách một khoảng sân, bạn học nhiệt tình đã thay Thư Muội Dao cùng Chung Ấn Nghiêu tìm chỗ ngồi xuống. Có rất nhiều người quây chung quanh bọn họ nói chuyện phiếm, mặc kệ là quá khứ hay hiện tại, Thư Muội Dao luôn khác với nhiều người, thời kì học sinh cô bận rộn đi làm, ở trường nếu không phải giờ học thì chính là ngồi tại chỗ ngủ bù, rất nhiều người không hiểu nhiều về cô, nhưng lại cảm thấy sự tồn tại của cô, chẳng qua là sự tồn tại quái dị.
Nhiều năm sau cô biến hóa nhanh chóng, thành một đại mĩ nhân tao nhã sang trọng, bên người còn có một soái ca theo đuổi! Thay đổi “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” như vậy, làm một đống người tò mò không thôi, nhất là các bạn nữ.
Mọi người vừa nói vừa cười, Chung Ấn Nghiêu không hổ tuổi đời dài, ôn hòa mỉm cười thoạt nhìn không có chút lực sát thương nào, nhưng những mánh khóe kinh doanh lại rất lợi hại. Anh rất nhanh hòa nhập cùng nói chuyện với mọi người, rút ngắn khoảng cách, Thư Muội Dao kinh ngạc, mình cùng bạn học cũ trước kia không có nói chuyện nhiều lắm lại có thể tán gẫu như vậy.
Sau khi không khí trong phòng đang dần trở nên thân thiện, chủ sự của buổi họp lớp hôm nay cuối cùng ngượng ngùng đi vào.
Trương Giản Lượng vừa xuất hiện, liền bị vây quét bởi tiếng la ó. Không phải bởi vì hắn phẩm chất kém, mà là hắn hoạt bát cá tính, thành ra mọi người có thói quen cùng hắn cầm thương mang côn cười đùa với nhau.
“Hô! Xe của tôi phải vào xưởng bảo dưỡng, còn phải đi đẩy nữa chứ!”Trương Giản Lượng cũng không để ý, cười đáp lại. Nhưng khi tầm mắt hắn đảo tới Thư Muội Dao, còn không kịp kinh diễm, liền nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, mặt lập tức trầm xuống.
“Này, trong bạn học chúng ta có người kia sao?” Hắn đã xem qua ảnh chụp của người đàn ông này, cũng xem qua tin nhắn anh để lại trên mạng, biết anh đang theo đuổi Thư Muội Dao, cảm thấy nguy cơ nhất thời xuất hiện.
“Anh ta là hộ hoa sứ giả của Thư Muội Dao!” Lập tức có người hỗ trợ trả lời.
Chung Ấn Nghiêu cũng lễ phép mỉm cười với vị chủ sự.
“Chúng tôi đặt chỗ ngồi vừa đủ, khả năng không có đủ chỗ để ngồi.”
“Nói với nhân viên phục vụ thêm cái ghế là được, nào có sao.” Có bạn học nữ chủ động nói.
Trương Giản Lượng muốn đuổi anh đi, nhưng sợ thái độ kì quái của mình sẽ bị chê trách, đành phải đem một bụng tức nuốt về.
“Được rồi, tùy ý, có chỗ ngồi là tốt rồi.” Hắn bắt đầu tính số người, liên lạc với bạn học chưa tới, cũng dặn dò cho cơm ra.

