“Em cũng không có làm chuyện xấu…… Vì sao cứ muốn trêu cợt em……”Nói xong, nước mắt lại rơi xuống. “Em muốn né tránh cũng không được sao?”Đã qua nhiều năm như vậy, những người đó còn nghĩ rằng cô là “Con cóc ghẻ” kia? Tên kia còn tưởng rằng một hai câu có thể làm cô chủ động mở ra trái tim, tim phổi cái gì cũng đào ra cho hắn sao?!
Bạn gái níu chặt quần áo anh, chôn trong lòng anh khóc thảm thiết, trái tim Chung Ấn Nghiêu, giống như miếng vải bị cô nắm trong tay, cả người căng thẳng.
Anh cũng từng không tự tin, nhưng anh thần kinh thô, chỉ ngây ngốc cho qua chuyện, nhưng Tiểu Dao thì khác, cô yếu ớt, chỉ biết tự mình kiềm nén.
Đột nhiên, anh cảm thấy một cơn giận dữ dưới đáy lòng thiêu đốt.
Tính tình anh tốt, nhưng không có nghĩa là không biết tức giận, rất nhiều chuyện không so đo, bởi vì cho rằng những chuyên đó không quan trọng, anh có thể không thèm để ý mình bị người khác trêu đùa, nhưng không thể để bạn gái bị ủy khuất, ở trước mặt anh khóc đến sướt mướt.
Bạn gái chỉ có một là để che chở trong lòng bàn tay, thân là bạn trai anh không bảo vệ cô, thì ai bảo vệ?
Trong cơ thể một bộ phận luôn ẩn núp nào đó thức tỉnh, anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng nói bên tai cô: “Mọi việc đều đã qua rồi, có anh ở đây.” Anh sẽ không để người khác lại có cơ hội tổn thương cô.
Tuấn dung luôn lộ vẻ mặt tươi cười, lúc này trở nên âm trầm.
***
“Kỹ sư điện tử Minh Thăng?” Tiền Quán Kiệt cả người nằm trên sô pha, hai chân bắt chéo để trên bàn, lười biếng nhắc lại.
Tứ đại đầu sỏ của Ngải Bảo, hiện tại đang họp trong văn phòng hắn.
Trả thù, loại chuyện ăn miếng trả miếng này, từ trước đến giờ không nằm trong phạm vi lĩnh vực của Chung Ấn Nghiêu, vì thận trọng, anh tổ chức hội nghị, hỏi ý kiến vài vị bạn tốt.
“Tên là Trương Giản Lượng, dáng người trung đẳng, thân cao khoảng 175 đến 178……”
Anh sơ lược nói lại những thông tin lấy được từ em gái, nhưng đơn giản hóa chuyện lúc bạn gái học trung học, chỉ nói cô bị tên đáng chết kia khi dễ — hơn nữa bây giờ còn mặt dày muốn theo đuổi cô.
“Rất đơn giản nha, viết thư đe dọa, gửi cho cấp cao của công ty hắn. Nếu không thì tra xét nội dung công việc của hắn, xem có thể khiến hắn chết được hay không.” Tiền Quán Kiệt nói thật nhẹ nhàng đơn giản. Loại tiết mục chém giết đấu đá nhau, hắn khá quen thuộc. “A Dã, cậu nói sao?” Hắn hỏi người đang chat qua webcam kia.
“Nói?” Chu Luật vẻ mặt muốn giết người. “Chuyện yêu đương không có trong phạm vi công việc tớ phụ trách, lần sau mà dùng danh nghĩa họp hành là tớ sẽ trở mặt đấy.” Nếu ánh mắt có thể giết người, ba người trong văn phòng đã bị chém thành ngàn mảnh.
“Mùa xuân tươi đẹp cuối cùng cũng đến đây, cậu không giúp chút là không được rồi.” Trước mắt trong bốn bọn họ chỉ có mình hắn cưới được vợ, người có tiếng nói phân lượng nhất lại không cho chút ý kiến chẳng phải là quá không có lương tâm rồi?
Chu Luật cũng không thoải mái vò vò mái tóc hơi dài. “Giúp việc gì? Người phụ nữ của mình tự mình coi trọng là được, thấy người nào không muốn sống nghĩ muốn nhúng chàm thì vung đấm cảnh cáo, đơn giản thế thôi.” Người này lớn lên âm nhu tuấn mĩ dễ nhìn, nhưng từ xưa tới nay lại rất tôn sùng sức mạnh tốc chiến tốc thắng.
Tiền Quán Kiệt cùng Chung Ấn Nghiêu nhìn nhau.
Muốn A Nghiêu vung đấm? Vị CEO Chu Luật này của bọn họ hình như ở miền nam phơi nắng hơi nhiều, đến hỏng đầu rồi.
“Đi theo bạn gái cậu tới vài nơi biểu thị quyền sở hữu của cậu với cô ấy trước bàn dân thiên hạ, cho bọn họ biết hầu bao cậu đầy hơn so với bọn hắn, nắm đấm lớn hơn bọn hắn, hậu thuẫn so với bọn hắn vững vàng hơn, tùy thời có thể giết chết bọn họ, như thế sẽ không người nào dám làm loạn.” Nếu thật sự còn dám làm bậy, vậy không cần nói tốt cái gì nữa, trực tiếp đánh gục đối phương.
Ngắn gọn thanh thoát cho ý kiến xong, Chu Luật vẻ mặt không kiên nhẫn đứng lên. “Được rồi, tớ phải đi phụng bồi con đây.” Nói xong, lập tức kết thúc chat webcam.
Lại liếc mắt nhìn Chung Ấn Nghiêu một cái, Tiền Quán Kiệt nhún nhún vai. “Tán thành.”
“Thứ nhất, ba điểm kia không thành vấn đề, nhưng cậu thấy nắm đấm của tớ có thể lấy ra phân cao thấp không?” Không hiểu được rốt cục hai người này nói thật hay giả vờ với anh nữa.
Mặc dù khi cần thiết, tặng đối phương hai vòng đen anh hẳn là làm được, nhưng bản thân chỉ sợ cũng không đòi được tiện nghi. Tức giận vẫn là tức giận, đối mặt việc hơn thiệt được mất, Chung Ấn Nghiêu vẫn tương đối tỉnh táo.
“Thời đại tiến bộ, chỉ có bọn không có văn hóa lượng testosterone phân bố quá nhiều mới đi so nắm đấm. Hiện tại là so cái này,” Tiền Quán Kiệt chỉ chỉ vào đầu của mình. “Cùng cái này.” Hắn lại đem ngón trỏ cùng ngón tay cái, ra dấu đại biểu cho “Tiền”.
So sánh hai cái này anh rất có phần thắng.
So sánh như thế, phương pháp ra sao, chi tiết bọn họ có thể nghiên nghị thêm (nghiên cứu + thảo luận).
Chung Ấn Nghiêu nhướn mày. “A Tường, cậu thấy sao?”
Nghe thấy tiếng gọi, Cao Diệc Tường từ nãy vẫn vùi đầu trước máy tính cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Bạn gái níu chặt quần áo anh, chôn trong lòng anh khóc thảm thiết, trái tim Chung Ấn Nghiêu, giống như miếng vải bị cô nắm trong tay, cả người căng thẳng.
Anh cũng từng không tự tin, nhưng anh thần kinh thô, chỉ ngây ngốc cho qua chuyện, nhưng Tiểu Dao thì khác, cô yếu ớt, chỉ biết tự mình kiềm nén.
Đột nhiên, anh cảm thấy một cơn giận dữ dưới đáy lòng thiêu đốt.
Tính tình anh tốt, nhưng không có nghĩa là không biết tức giận, rất nhiều chuyện không so đo, bởi vì cho rằng những chuyên đó không quan trọng, anh có thể không thèm để ý mình bị người khác trêu đùa, nhưng không thể để bạn gái bị ủy khuất, ở trước mặt anh khóc đến sướt mướt.
Bạn gái chỉ có một là để che chở trong lòng bàn tay, thân là bạn trai anh không bảo vệ cô, thì ai bảo vệ?
Trong cơ thể một bộ phận luôn ẩn núp nào đó thức tỉnh, anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng nói bên tai cô: “Mọi việc đều đã qua rồi, có anh ở đây.” Anh sẽ không để người khác lại có cơ hội tổn thương cô.
Tuấn dung luôn lộ vẻ mặt tươi cười, lúc này trở nên âm trầm.
***
“Kỹ sư điện tử Minh Thăng?” Tiền Quán Kiệt cả người nằm trên sô pha, hai chân bắt chéo để trên bàn, lười biếng nhắc lại.
Tứ đại đầu sỏ của Ngải Bảo, hiện tại đang họp trong văn phòng hắn.
Trả thù, loại chuyện ăn miếng trả miếng này, từ trước đến giờ không nằm trong phạm vi lĩnh vực của Chung Ấn Nghiêu, vì thận trọng, anh tổ chức hội nghị, hỏi ý kiến vài vị bạn tốt.
“Tên là Trương Giản Lượng, dáng người trung đẳng, thân cao khoảng 175 đến 178……”
Anh sơ lược nói lại những thông tin lấy được từ em gái, nhưng đơn giản hóa chuyện lúc bạn gái học trung học, chỉ nói cô bị tên đáng chết kia khi dễ — hơn nữa bây giờ còn mặt dày muốn theo đuổi cô.
“Rất đơn giản nha, viết thư đe dọa, gửi cho cấp cao của công ty hắn. Nếu không thì tra xét nội dung công việc của hắn, xem có thể khiến hắn chết được hay không.” Tiền Quán Kiệt nói thật nhẹ nhàng đơn giản. Loại tiết mục chém giết đấu đá nhau, hắn khá quen thuộc. “A Dã, cậu nói sao?” Hắn hỏi người đang chat qua webcam kia.
“Nói?” Chu Luật vẻ mặt muốn giết người. “Chuyện yêu đương không có trong phạm vi công việc tớ phụ trách, lần sau mà dùng danh nghĩa họp hành là tớ sẽ trở mặt đấy.” Nếu ánh mắt có thể giết người, ba người trong văn phòng đã bị chém thành ngàn mảnh.
“Mùa xuân tươi đẹp cuối cùng cũng đến đây, cậu không giúp chút là không được rồi.” Trước mắt trong bốn bọn họ chỉ có mình hắn cưới được vợ, người có tiếng nói phân lượng nhất lại không cho chút ý kiến chẳng phải là quá không có lương tâm rồi?
Chu Luật cũng không thoải mái vò vò mái tóc hơi dài. “Giúp việc gì? Người phụ nữ của mình tự mình coi trọng là được, thấy người nào không muốn sống nghĩ muốn nhúng chàm thì vung đấm cảnh cáo, đơn giản thế thôi.” Người này lớn lên âm nhu tuấn mĩ dễ nhìn, nhưng từ xưa tới nay lại rất tôn sùng sức mạnh tốc chiến tốc thắng.
Tiền Quán Kiệt cùng Chung Ấn Nghiêu nhìn nhau.
Muốn A Nghiêu vung đấm? Vị CEO Chu Luật này của bọn họ hình như ở miền nam phơi nắng hơi nhiều, đến hỏng đầu rồi.
“Đi theo bạn gái cậu tới vài nơi biểu thị quyền sở hữu của cậu với cô ấy trước bàn dân thiên hạ, cho bọn họ biết hầu bao cậu đầy hơn so với bọn hắn, nắm đấm lớn hơn bọn hắn, hậu thuẫn so với bọn hắn vững vàng hơn, tùy thời có thể giết chết bọn họ, như thế sẽ không người nào dám làm loạn.” Nếu thật sự còn dám làm bậy, vậy không cần nói tốt cái gì nữa, trực tiếp đánh gục đối phương.
Ngắn gọn thanh thoát cho ý kiến xong, Chu Luật vẻ mặt không kiên nhẫn đứng lên. “Được rồi, tớ phải đi phụng bồi con đây.” Nói xong, lập tức kết thúc chat webcam.
Lại liếc mắt nhìn Chung Ấn Nghiêu một cái, Tiền Quán Kiệt nhún nhún vai. “Tán thành.”
“Thứ nhất, ba điểm kia không thành vấn đề, nhưng cậu thấy nắm đấm của tớ có thể lấy ra phân cao thấp không?” Không hiểu được rốt cục hai người này nói thật hay giả vờ với anh nữa.
Mặc dù khi cần thiết, tặng đối phương hai vòng đen anh hẳn là làm được, nhưng bản thân chỉ sợ cũng không đòi được tiện nghi. Tức giận vẫn là tức giận, đối mặt việc hơn thiệt được mất, Chung Ấn Nghiêu vẫn tương đối tỉnh táo.
“Thời đại tiến bộ, chỉ có bọn không có văn hóa lượng testosterone phân bố quá nhiều mới đi so nắm đấm. Hiện tại là so cái này,” Tiền Quán Kiệt chỉ chỉ vào đầu của mình. “Cùng cái này.” Hắn lại đem ngón trỏ cùng ngón tay cái, ra dấu đại biểu cho “Tiền”.
So sánh hai cái này anh rất có phần thắng.
So sánh như thế, phương pháp ra sao, chi tiết bọn họ có thể nghiên nghị thêm (nghiên cứu + thảo luận).
Chung Ấn Nghiêu nhướn mày. “A Tường, cậu thấy sao?”
Nghe thấy tiếng gọi, Cao Diệc Tường từ nãy vẫn vùi đầu trước máy tính cuối cùng cũng ngẩng đầu.

