Từng ngày từng ngày xem nhật kí của cô, nhìn từng chút ý tưởng cuộc sống của người này, cảm giác như hai người trở nên vô cùng thân thiết, hắn dần dần mê muội đối với hành động này, đồng thời, không đợi được bất kì lời đáp lại nào, hắn cũng từ từ hối hận, uể oải.
Hắn nghĩ muốn bù lại chuyện cũ, muốn nói cho cô, hắn thật sự thích cô. Nhưng cô gái xinh đẹp này không cho hắn cơ hội, hắn lâm vào mê loạn nào đó, đối với chuyện muốn gặp cô, đã cố chấp đến gần như điên cuồng.
Lại qua nửa tháng, hắn cuối cùng tìm thấy dấu vết để lại từ nhật kí của cô. Người đàn ông tên Chung Ấn Nghiêu kia, muốn hẹn cô tham gia tiệc rượu khai mạc của tập đoàn Kì Hạ Hoành Quang, cô đang lo lắng có nên tham gia hay không.
Tin tức này, làm hắn dường như thấy được ánh rạng đông.
Mặc kệ cuối cùng cô có tham gia hay không, hắn ít nhất cũng tìm được người đàn ông kia, hỏi tin tức của cô.
Minh Thăng điện tử cũng là công ty con của tập đoàn Kì Hạ Hoành Quang kia, hắn hẳn có biện pháp đến được tiệc rượu.
“Muội Dao…… Em chờ tôi…… Tôi sẽ xin lỗi em, sau này cũng sẽ thật lòng yêu thương em……” Thì thào nói nhỏ với hình ảnh trên màn hình, Trương Giản Lượng kề sát mặt vào, môi nhẹ nhàng hôn lên.
Tập đoàn Hoành Quang mới khánh thành khách sạn khai mạc tiệc rượu, thư mời được phát cho không ít khách hàng lui tới làm ăn, cũng đem châu báu tới tiệc rượu để bán hàng từ thiện, số tiền lấy được sẽ quyên góp công ích, hoạt động này nhằm nâng cao danh tiếng cho khách sạn đồng thời tiếp xúc với giới truyền thông.
Chung Ấn Nghiêu cầm thiệp mời Ngải Bảo, mang Thư Muội Dao tới bữa tiệc.
Tiệc rượu mỹ nữ như mây, trang phục đồng dạng ngược lại làm Thư Muội Dao cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Mọi người đều đẹp như thế, không có ai chú ý tới người không có thói quen mặc lễ phục mà thập phần không tự nhiên như cô.
Cô cùng bạn trai sau khi tiến vào hội trường, không khỏi phải làm thủ tục quan hệ xã hội đón tiếp hàn huyên, sau khi cùng mọi người tiếp đón nói chuyện phiếm, bọn họ liền đi tới một góc, bắt đầu thế giới nhỏ của hai người.
“Người đẹp, ngực của em lộ quá nha.” Chung Ấn Nghiêu cố ý đem môi dán vào tai cô, lấy âm lượng chỉ hai người nghe được, nhỏ giọng nói.
Từ góc độ này nhìn xuống, mắt cũng thuận đường nhìn thấy đường cong xinh đẹp.
“Là do anh quá cao.” Cô cũng học anh nhỏ giọng nói chuyện.
“Ngực em lớn hơn đúng không!” Anh khẳng định. “A, không uổng phí anh mỗi ngày giúp em mát xa……”
Bạn gái hờn dỗi đánh anh một cái. “Nơi công cộng, chú ý dùng từ một chút được không!”
“Có nha, anh không phải nói rất nhỏ sao? Sẽ không có ai nghe thấy……”
Nghe tiếng bĩu môi than thở bên tai, Thư Muội Dao nở nụ cười.
“Anh ở trước mặt người khác thì đứng đắn như vậy, lúc riêng tư thì hoàn toàn biến dạng nha.” Còn cô thì ngược lại, đầu tiên biết được bộ dáng lúc riêng tư của anh, sau đó mới nhìn thấy bộ dáng đứng đắn.
“Đương nhiên rồi, ra khỏi công ty anh là đại biểu cho Ngải Bảo, trong công ty có một đống chuyên gia, anh tự nhiên cũng không thể phá hỏng hình tượng, bị kìm nén rất cực khổ.” Anh dựa vào cô ngày càng gần, gần như đặt cả người lên cô. “Tiểu Dao, em nhanh nhanh mang anh ra khỏi đây giải phóng cho anh đi……”
Đối mặt với bạn trai chẳng phân biệt được hoàn cảnh luôn tìm cơ hội len lén làm nũng, Thư Muội Dao vừa tức giận vừa buồn cười.
Từ lúc hai người kết giao đến nay, thỉnh thoảng cũng có nhốn nháo ầm ĩ, nhưng gần như không cãi nhau. Bởi vì chỉ cần cô tức giận, bạn gái tuyệt đối là nhất, Nghiêu sẽ dựng cờ trắng đầu tiên, đầu hàng vô điều kiện.
Mà nhìn bạn trai luôn đem mình đặt vị trí thứ nhất, cô tự nhiên cũng tức giận không được, tượng trưng qua vài cái, liền hòa giải với anh.
Hai người hàn huyên được một nửa, Chung Ấn Nghiêu bị người quen gọi đi tán gẫu công sự, Thư Muội Dao đi dạo ở phụ cận, lơ đãng đi tới vườn hoa ngoài trời ngoài ban công, từ trên cao nhìn xuống là phong thái tạo cảnh Trung Đình.
Đột nhiên, có người ôm lấy cô từ phía sau.
“Tôi bắt được em rồi.”
Hoảng sợ vội vàng lui người xuống, Thư Muội Dao muốn thét chói tai, miệng lại bị che lại.
Cô dùng sức giãy dụa, vẫn không ngăn cản được vận mệnh bị người mang tới chỗ tối.
Cô sợ hãi, nước mắt sắp tràn ra.
“Xuỵt…… Không phải sợ, là tôi.” Đối phương vẫn che miệng cô, một tay kia quay người cô lại, khiến cô có thể thấy hắn.
“Anh làm gì mà dọa người vậy!” Kinh sợ làm cô quên hết cảm xúc khác, miệng Thư Muội Dao vừa được tự do, liền nhịn không được run run chửi ầm lên.
“Tôi lẻn vào đây, hơn nữa không như vậy, em sẽ nghe tôi nói chuyện sao?” Trương Giản Lượng trên người mặc đồng phục nhân viên phục vụ. Ánh mắt đen tối của hắn lộ ra ánh sáng dị thường. “Muội Dao, tôi muốn nói, tôi biết thời trung học em thích tôi, tôi rất có lỗi khi nhận đánh cược với bạn bè, thật sự, thật sự rất xin lỗi!”
Thư Muội Dao vẻ mặt hoang đường trừng mắt nhìn hắn.
“Tôi cam đoan sẽ không có loại chuyện đó xảy ra nữa, chúng ta làm lại lần nữa, lần này tôi sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ thương em……” Hắn cầm chặt cánh tay cô, một hơi bùm bùm kích động biểu thị công khai.
Người này rốt cuộc đang nói cái gì?
“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì!” Đột nhiên xuất hiện tình huống làm cho cô không được rõ ràng, hơn nữa hành động cùng vẻ mặt của người này làm cô sợ hãi.
Hắn nghĩ muốn bù lại chuyện cũ, muốn nói cho cô, hắn thật sự thích cô. Nhưng cô gái xinh đẹp này không cho hắn cơ hội, hắn lâm vào mê loạn nào đó, đối với chuyện muốn gặp cô, đã cố chấp đến gần như điên cuồng.
Lại qua nửa tháng, hắn cuối cùng tìm thấy dấu vết để lại từ nhật kí của cô. Người đàn ông tên Chung Ấn Nghiêu kia, muốn hẹn cô tham gia tiệc rượu khai mạc của tập đoàn Kì Hạ Hoành Quang, cô đang lo lắng có nên tham gia hay không.
Tin tức này, làm hắn dường như thấy được ánh rạng đông.
Mặc kệ cuối cùng cô có tham gia hay không, hắn ít nhất cũng tìm được người đàn ông kia, hỏi tin tức của cô.
Minh Thăng điện tử cũng là công ty con của tập đoàn Kì Hạ Hoành Quang kia, hắn hẳn có biện pháp đến được tiệc rượu.
“Muội Dao…… Em chờ tôi…… Tôi sẽ xin lỗi em, sau này cũng sẽ thật lòng yêu thương em……” Thì thào nói nhỏ với hình ảnh trên màn hình, Trương Giản Lượng kề sát mặt vào, môi nhẹ nhàng hôn lên.
Tập đoàn Hoành Quang mới khánh thành khách sạn khai mạc tiệc rượu, thư mời được phát cho không ít khách hàng lui tới làm ăn, cũng đem châu báu tới tiệc rượu để bán hàng từ thiện, số tiền lấy được sẽ quyên góp công ích, hoạt động này nhằm nâng cao danh tiếng cho khách sạn đồng thời tiếp xúc với giới truyền thông.
Chung Ấn Nghiêu cầm thiệp mời Ngải Bảo, mang Thư Muội Dao tới bữa tiệc.
Tiệc rượu mỹ nữ như mây, trang phục đồng dạng ngược lại làm Thư Muội Dao cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Mọi người đều đẹp như thế, không có ai chú ý tới người không có thói quen mặc lễ phục mà thập phần không tự nhiên như cô.
Cô cùng bạn trai sau khi tiến vào hội trường, không khỏi phải làm thủ tục quan hệ xã hội đón tiếp hàn huyên, sau khi cùng mọi người tiếp đón nói chuyện phiếm, bọn họ liền đi tới một góc, bắt đầu thế giới nhỏ của hai người.
“Người đẹp, ngực của em lộ quá nha.” Chung Ấn Nghiêu cố ý đem môi dán vào tai cô, lấy âm lượng chỉ hai người nghe được, nhỏ giọng nói.
Từ góc độ này nhìn xuống, mắt cũng thuận đường nhìn thấy đường cong xinh đẹp.
“Là do anh quá cao.” Cô cũng học anh nhỏ giọng nói chuyện.
“Ngực em lớn hơn đúng không!” Anh khẳng định. “A, không uổng phí anh mỗi ngày giúp em mát xa……”
Bạn gái hờn dỗi đánh anh một cái. “Nơi công cộng, chú ý dùng từ một chút được không!”
“Có nha, anh không phải nói rất nhỏ sao? Sẽ không có ai nghe thấy……”
Nghe tiếng bĩu môi than thở bên tai, Thư Muội Dao nở nụ cười.
“Anh ở trước mặt người khác thì đứng đắn như vậy, lúc riêng tư thì hoàn toàn biến dạng nha.” Còn cô thì ngược lại, đầu tiên biết được bộ dáng lúc riêng tư của anh, sau đó mới nhìn thấy bộ dáng đứng đắn.
“Đương nhiên rồi, ra khỏi công ty anh là đại biểu cho Ngải Bảo, trong công ty có một đống chuyên gia, anh tự nhiên cũng không thể phá hỏng hình tượng, bị kìm nén rất cực khổ.” Anh dựa vào cô ngày càng gần, gần như đặt cả người lên cô. “Tiểu Dao, em nhanh nhanh mang anh ra khỏi đây giải phóng cho anh đi……”
Đối mặt với bạn trai chẳng phân biệt được hoàn cảnh luôn tìm cơ hội len lén làm nũng, Thư Muội Dao vừa tức giận vừa buồn cười.
Từ lúc hai người kết giao đến nay, thỉnh thoảng cũng có nhốn nháo ầm ĩ, nhưng gần như không cãi nhau. Bởi vì chỉ cần cô tức giận, bạn gái tuyệt đối là nhất, Nghiêu sẽ dựng cờ trắng đầu tiên, đầu hàng vô điều kiện.
Mà nhìn bạn trai luôn đem mình đặt vị trí thứ nhất, cô tự nhiên cũng tức giận không được, tượng trưng qua vài cái, liền hòa giải với anh.
Hai người hàn huyên được một nửa, Chung Ấn Nghiêu bị người quen gọi đi tán gẫu công sự, Thư Muội Dao đi dạo ở phụ cận, lơ đãng đi tới vườn hoa ngoài trời ngoài ban công, từ trên cao nhìn xuống là phong thái tạo cảnh Trung Đình.
Đột nhiên, có người ôm lấy cô từ phía sau.
“Tôi bắt được em rồi.”
Hoảng sợ vội vàng lui người xuống, Thư Muội Dao muốn thét chói tai, miệng lại bị che lại.
Cô dùng sức giãy dụa, vẫn không ngăn cản được vận mệnh bị người mang tới chỗ tối.
Cô sợ hãi, nước mắt sắp tràn ra.
“Xuỵt…… Không phải sợ, là tôi.” Đối phương vẫn che miệng cô, một tay kia quay người cô lại, khiến cô có thể thấy hắn.
“Anh làm gì mà dọa người vậy!” Kinh sợ làm cô quên hết cảm xúc khác, miệng Thư Muội Dao vừa được tự do, liền nhịn không được run run chửi ầm lên.
“Tôi lẻn vào đây, hơn nữa không như vậy, em sẽ nghe tôi nói chuyện sao?” Trương Giản Lượng trên người mặc đồng phục nhân viên phục vụ. Ánh mắt đen tối của hắn lộ ra ánh sáng dị thường. “Muội Dao, tôi muốn nói, tôi biết thời trung học em thích tôi, tôi rất có lỗi khi nhận đánh cược với bạn bè, thật sự, thật sự rất xin lỗi!”
Thư Muội Dao vẻ mặt hoang đường trừng mắt nhìn hắn.
“Tôi cam đoan sẽ không có loại chuyện đó xảy ra nữa, chúng ta làm lại lần nữa, lần này tôi sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ thương em……” Hắn cầm chặt cánh tay cô, một hơi bùm bùm kích động biểu thị công khai.
Người này rốt cuộc đang nói cái gì?
“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì!” Đột nhiên xuất hiện tình huống làm cho cô không được rõ ràng, hơn nữa hành động cùng vẻ mặt của người này làm cô sợ hãi.


