Hắn nghĩ hết biện pháp, cuối cùng ở gần Ngải Bảo ngăn Thư Muội Dao lại. Mà cô cũng bởi vậy mới biết được những chuyện xảy ra đó.
Cô tìm bạn trai để hỏi rõ ràng.
“Ai bảo hắn ức hiếp em.” Đây là Chung Ấn Nghiêu trả lời.
“Chuyện đã qua rồi mà!” Thư Muội Dao thiếu chút nữa té xỉu.
Còn nhớ lúc giữa trưa nhìn thấy bộ dáng của Trương Giản Lượng, nguyên bản một thân ngạo khí toàn bộ đã biến mất, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi chán chường, hai gò má hóp xuống như bị bệnh nặng, hắn chật vật làm cô sợ, đồng thời cũng hiểu được cô làm hại đối phương.
Tuy hắn trước đây có sai, nhưng cô không hy vọng có hành động trả thù gì.
Trải qua liên tiếp chuyện, trong lòng cô cũng không còn bóng ma.
Cô đem suy nghĩ của mình nói cho bạn trai, nhưng cái khó là động phải cơn giận hiếm gặp của anh, giống như than hồng bùng lên, lách tách bắn ra những tia lửa.
“Buông tha hắn? Hừ, nghĩ mà hay thế.” Anh hừ.
Từ nhỏ đến lớn chuyện anh để ý không nhiều lắm, chỉ khi nào nhận định mới đặc biệt dị thường cố chấp.
Thích máy móc mô hình là một chuyện, vị trí của bạn gái luôn ở phía trên, anh đã hạ quyết tâm phải bảo vệ cô không để chịu thương tổn gì, là tên kia không biết thức thời, vượt đường, anh tuyệt đối sẽ dốc hết khả năng để phản kích, chỉnh chết hắn!
“Nhưng em không thích anh như vậy.” Thư Muội Dao làm nũng không nể mặt.
Người đàn ông vẻ mặt vốn đang trẻ con giận dỗi, nhìn bạn gái vài lần, không vài giây, liền ngoan ngoãn biến trở về dáng vẻ bé ngoan.
“Nhưng anh rất tức giận.” Anh chen đến bên cạnh bạn gái, bày ra bộ mặt làm nũng.
“Anh có thời gian tức giận với người khác, không bằng đem lực chú ý lên em đi.”
“Anh có nha, nếu không phải trưa nay có việc, anh mới không cho tên kia có cơ hội tìm đến em.” Nghĩ đến bản thân lại làm bạn gái đi lạc [tuy rằng là giữa trưa>, làm cô gặp tên kia, anh liền một bụng khó chịu.
“Được rồi, vậy em hỏi anh.” Cô ở trên giường ngồi chồm hỗm, ôm lấy mặt anh, hai người mặt đối mặt. “Anh rốt cục làm gì hắn?” Cô nghĩ anh chỉ là cùng hắn đánh một trận, cộng thêm hại hắn đánh mất bát cơm, nhưng trên thực tế hình như không chỉ có vậy.
Vì sao mỗi lần có cái gì cô cũng đều biết cuối cùng!
Chung Ấn Nghiêu bĩu môi. “Không có gì nha, chỉ là khi hắn lợi dụng mạng lưới công ty, liền trực tiếp phá vỡ tường lửa của hắn, đem mấy thứ kinh hãi của hắn chuyển sang máy của khách thôi.” (aoi: đoạn này kh chắc lắm)
Để máy tính của hắn mở rộng, tự nhiên sẽ có người thông qua máy móc đi theo, nếu có người bị hại, lần theo dấu vết điều tra tự nhiên họ cũng sẽ tìm đến, chỉ là một đống điều tra không thể giải thích được không ngừng xuất hiện, chờ kiện tụng, cũng đủ làm tên kia sứt đầu mẻ trán.
Mà mạng lưới phòng máy công ty hắn, cũng bởi vậy dễ dàng trở thành mục tiêu công kích của hacker, nhẹ thì lưu lượng quá tải, nặng thì ăn kiện cáo. Đầu não công ty đương nhiên sẽ chỉ điểm về hắn.
Thư Muội Dao nghĩ thầm, bản thân trước kia thực sự quá coi thường uy lực trạch nam báo thù, bạn trai thân ái của cô tức giận không cần dựa vào nắm đấm, dùng đầu cũng có thể khiến đối phương bị thảm hề hề, thương tổn tạo thành so với cơ thể đau đớn thậm chí còn nghiêm trọng hơn, gần như phải đem cả cuộc đời bồi vào.
Giờ phút này, cô đồng tình với Trương Giản Lượng.
Mà không thể tránh được, vẫn có một tia tội lỗi từ đáy lòng phát ra nha.
“Chuyện quá khứ em đã không thèm để ý, anh như vậy làm em cảm thấy chính mình đã làm hại anh ta.” Cô mếu máo, làm nũng với bạn trai.
“Không liên quan đến em, là hành vi của hắn có vấn đề.” Chung Ấn Nghiêu vội vàng giúp cô minh oan.
Lúc trước anh chẳng qua bày cái cần câu, ném chút mồi, lại đâu có ai bắt hắn mắc câu. Gặp mồi liền cắn, là chính tên kia có vấn đề.
“Vậy anh rốt cục có muốn quên chuyện này đi hay không!” Đây mới là đáp án cô muốn.
Người đàn ông trước mặt vẻ mặt không tự nhiên, sau đó quay đầu qua một bên.
“Em đi tìm Elena chơi.” Thư Muội Dao đứng dậy.
“Được rồi được rồi được rồi!” Gần như cả người dựng lên ngăn bạn gái rời đi, Chung Ấn Nghiêu phản kháng lần này không đến mười giây, tuyên cáo đầu hàng.
Vẻ mặt anh ai oán.
“Elena đâu có tốt như anh.” Rõ ràng anh mới là chủ nhân, mới là người sáng tạo, hiện tại lại khiến bản thân với cái vật nhỏ thân cao không đủ tiêu chuẩn thu phí tranh thủ tình cảm, anh như thế có đáng thương hay không nha? “Hơn nữa nó là tiểu sắc quỷ, em đừng cho nó chiếm nhiều tiện nghi.”
Thư Muội Dao khóe môi khẽ nhếch lên, ở lại như anh mong muốn.
“Nhưng là Elena cầu hôn em nha.”
“Cái gì, cái gì?!”
“A, không! Elena gần đây giống như xem phim, đọc lời thoại với em.” Cô không chỉ một lần nghe Elena nói với cô “Học trưởng Thiên Thu, xin hãy kết hôn với tôi.”.
Hình như Elena hiện tại khôi phục thân con gái, đem cô trở thành con trai?
Thư Muội Dao vốn chỉ nói đùa nhắc tới mấy chuyện thú vị của Elena, ai ngờ Chung Ấn Nghiêu nghe vậy kích động từ giường nhảy dựng lên.
“Không được! Không được không được không được! Em không được đáp ứng nó!” Anh lao ra khỏi phòng tìm áo khoác tây trang của mình, không tới vài giây liền vọt trở về.
Mà trên tay có thêm một chiếc nhẫn kim cương.
“Tiểu Dao, gả cho anh!” Anh nhảy về giường ngồi chồm hỗm.
Cô tìm bạn trai để hỏi rõ ràng.
“Ai bảo hắn ức hiếp em.” Đây là Chung Ấn Nghiêu trả lời.
“Chuyện đã qua rồi mà!” Thư Muội Dao thiếu chút nữa té xỉu.
Còn nhớ lúc giữa trưa nhìn thấy bộ dáng của Trương Giản Lượng, nguyên bản một thân ngạo khí toàn bộ đã biến mất, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi chán chường, hai gò má hóp xuống như bị bệnh nặng, hắn chật vật làm cô sợ, đồng thời cũng hiểu được cô làm hại đối phương.
Tuy hắn trước đây có sai, nhưng cô không hy vọng có hành động trả thù gì.
Trải qua liên tiếp chuyện, trong lòng cô cũng không còn bóng ma.
Cô đem suy nghĩ của mình nói cho bạn trai, nhưng cái khó là động phải cơn giận hiếm gặp của anh, giống như than hồng bùng lên, lách tách bắn ra những tia lửa.
“Buông tha hắn? Hừ, nghĩ mà hay thế.” Anh hừ.
Từ nhỏ đến lớn chuyện anh để ý không nhiều lắm, chỉ khi nào nhận định mới đặc biệt dị thường cố chấp.
Thích máy móc mô hình là một chuyện, vị trí của bạn gái luôn ở phía trên, anh đã hạ quyết tâm phải bảo vệ cô không để chịu thương tổn gì, là tên kia không biết thức thời, vượt đường, anh tuyệt đối sẽ dốc hết khả năng để phản kích, chỉnh chết hắn!
“Nhưng em không thích anh như vậy.” Thư Muội Dao làm nũng không nể mặt.
Người đàn ông vẻ mặt vốn đang trẻ con giận dỗi, nhìn bạn gái vài lần, không vài giây, liền ngoan ngoãn biến trở về dáng vẻ bé ngoan.
“Nhưng anh rất tức giận.” Anh chen đến bên cạnh bạn gái, bày ra bộ mặt làm nũng.
“Anh có thời gian tức giận với người khác, không bằng đem lực chú ý lên em đi.”
“Anh có nha, nếu không phải trưa nay có việc, anh mới không cho tên kia có cơ hội tìm đến em.” Nghĩ đến bản thân lại làm bạn gái đi lạc [tuy rằng là giữa trưa>, làm cô gặp tên kia, anh liền một bụng khó chịu.
“Được rồi, vậy em hỏi anh.” Cô ở trên giường ngồi chồm hỗm, ôm lấy mặt anh, hai người mặt đối mặt. “Anh rốt cục làm gì hắn?” Cô nghĩ anh chỉ là cùng hắn đánh một trận, cộng thêm hại hắn đánh mất bát cơm, nhưng trên thực tế hình như không chỉ có vậy.
Vì sao mỗi lần có cái gì cô cũng đều biết cuối cùng!
Chung Ấn Nghiêu bĩu môi. “Không có gì nha, chỉ là khi hắn lợi dụng mạng lưới công ty, liền trực tiếp phá vỡ tường lửa của hắn, đem mấy thứ kinh hãi của hắn chuyển sang máy của khách thôi.” (aoi: đoạn này kh chắc lắm)
Để máy tính của hắn mở rộng, tự nhiên sẽ có người thông qua máy móc đi theo, nếu có người bị hại, lần theo dấu vết điều tra tự nhiên họ cũng sẽ tìm đến, chỉ là một đống điều tra không thể giải thích được không ngừng xuất hiện, chờ kiện tụng, cũng đủ làm tên kia sứt đầu mẻ trán.
Mà mạng lưới phòng máy công ty hắn, cũng bởi vậy dễ dàng trở thành mục tiêu công kích của hacker, nhẹ thì lưu lượng quá tải, nặng thì ăn kiện cáo. Đầu não công ty đương nhiên sẽ chỉ điểm về hắn.
Thư Muội Dao nghĩ thầm, bản thân trước kia thực sự quá coi thường uy lực trạch nam báo thù, bạn trai thân ái của cô tức giận không cần dựa vào nắm đấm, dùng đầu cũng có thể khiến đối phương bị thảm hề hề, thương tổn tạo thành so với cơ thể đau đớn thậm chí còn nghiêm trọng hơn, gần như phải đem cả cuộc đời bồi vào.
Giờ phút này, cô đồng tình với Trương Giản Lượng.
Mà không thể tránh được, vẫn có một tia tội lỗi từ đáy lòng phát ra nha.
“Chuyện quá khứ em đã không thèm để ý, anh như vậy làm em cảm thấy chính mình đã làm hại anh ta.” Cô mếu máo, làm nũng với bạn trai.
“Không liên quan đến em, là hành vi của hắn có vấn đề.” Chung Ấn Nghiêu vội vàng giúp cô minh oan.
Lúc trước anh chẳng qua bày cái cần câu, ném chút mồi, lại đâu có ai bắt hắn mắc câu. Gặp mồi liền cắn, là chính tên kia có vấn đề.
“Vậy anh rốt cục có muốn quên chuyện này đi hay không!” Đây mới là đáp án cô muốn.
Người đàn ông trước mặt vẻ mặt không tự nhiên, sau đó quay đầu qua một bên.
“Em đi tìm Elena chơi.” Thư Muội Dao đứng dậy.
“Được rồi được rồi được rồi!” Gần như cả người dựng lên ngăn bạn gái rời đi, Chung Ấn Nghiêu phản kháng lần này không đến mười giây, tuyên cáo đầu hàng.
Vẻ mặt anh ai oán.
“Elena đâu có tốt như anh.” Rõ ràng anh mới là chủ nhân, mới là người sáng tạo, hiện tại lại khiến bản thân với cái vật nhỏ thân cao không đủ tiêu chuẩn thu phí tranh thủ tình cảm, anh như thế có đáng thương hay không nha? “Hơn nữa nó là tiểu sắc quỷ, em đừng cho nó chiếm nhiều tiện nghi.”
Thư Muội Dao khóe môi khẽ nhếch lên, ở lại như anh mong muốn.
“Nhưng là Elena cầu hôn em nha.”
“Cái gì, cái gì?!”
“A, không! Elena gần đây giống như xem phim, đọc lời thoại với em.” Cô không chỉ một lần nghe Elena nói với cô “Học trưởng Thiên Thu, xin hãy kết hôn với tôi.”.
Hình như Elena hiện tại khôi phục thân con gái, đem cô trở thành con trai?
Thư Muội Dao vốn chỉ nói đùa nhắc tới mấy chuyện thú vị của Elena, ai ngờ Chung Ấn Nghiêu nghe vậy kích động từ giường nhảy dựng lên.
“Không được! Không được không được không được! Em không được đáp ứng nó!” Anh lao ra khỏi phòng tìm áo khoác tây trang của mình, không tới vài giây liền vọt trở về.
Mà trên tay có thêm một chiếc nhẫn kim cương.
“Tiểu Dao, gả cho anh!” Anh nhảy về giường ngồi chồm hỗm.

