Không nghĩ tới bản thân sẽ gặp phải chuyện này, Thư Muội Dao cả người sợ hãi, cô run rẩy kéo quần áo trên người, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào nhà cầu cứu.
Sau khi một đám người tham gia, mới cưỡng chế tách hai người ra được.
Hoạt động bán đấu giá từ thiện đêm nay, ngoài ý muốn bị đoạt đi ánh hào quang.
Nhưng độ dài tin tức viết trên báo, còn lớn hơn nữa.
Chương 11: Kết thúc
Bởi vì tập đoàn Hoành Quang nhúng tay vào, ba người có liên quan không bị giới truyền thông đưa ra làm sáng tỏ.
Nhưng chuyện hai nam một nữ tranh giành tình nhân, ở tiệc rượu khai mạc cùng đấu giá từ thiện vung tay đánh lớn một trận, đã trở thành đề tài nóng hổi nổi tiếng cả nước.
Tình hình đêm đó, các ý kiến đều không giống nhau, chi tiết tình huống thế nào, sợ rằng chỉ có người trong cuộc tránh mặt mới rõ ràng.
Trận chiến kia mặc dù kéo dài không lâu, ngắn ngủn không tới mấy phút đồng hồ, nhưng kết quả cũng rất thảm thiết.
Trương Giản Lượng bị đánh gãy mũi, răng cửa rụng một cái, chấn động não nhẹ, cùng với toàn thân bị ngoại thương nhiều chỗ.
Chung Ấn Nghiêu mũi cũng bị gãy, thái dương sưng lên một cục, khóe mắt bị rách, đầu lưỡi trong lúc đánh nhau không cẩn thận cũng bị cắn nát. Cùng với toàn thân nhiều chỗ có mấy khối màu sặc sỡ.
Nếu không phải có người tiến đến tách hai người ra, thì có khả năng bọn họ sẽ giống như gà chọi đến khi đối phương ngã xuống mới thôi.
Còn lại Thư Muội Dao bị kinh hách nghiêm trọng, không có ngoại thương gì.
Sau sự việc cô nhìn thấy Chung Ấn Nghiêu toàn thân cao thấp đầy vết thương thê thảm, liền ném chuyện của mình ra sau đầu, kiên cường chịu trách nhiệm chăm sóc bạn trai.
Kết quả cô không khóc, ngược lại Chung Ấn Nghiêu ôm cô chảy xuống lệ nam nhi (nước mắt đàn ông), khóc rống một hồi.
Anh ôm cô, rơi nước mắt, không ngừng hối hận tự trách đã không bảo vệ tốt cho cô. Thư Muội Dao đành phải không ngừng an ủi trấn an, cũng tự trách mình không nên tự ý rời đi, cố gắng giảm bớt sự tự trách của bạn trai.
“Không nghĩ tới cậu thật đúng là quả đấm sáng.” Ở trong phòng bệnh viện, Tiền Quán Kiệt tới thăm bệnh phát ra tiếng chậc chậc tư nghị. “Đề nghị của A Dã đích xác đúng.”
“Chiến dịch Thần thánh.” Cao Diệc Tường khó có được lúc không mang Laptop, đứng ở một bên, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấy.
Đương sự từ nhỏ lúc năm, sáu tuổi cùng hắn đánh lộn này, ở trong nhận định của Cao Diệc Tường là vô cùng giỏi chiến đấu. Hắn dâng lên sự ngưỡng mộ cao nhất của mình đối với người bạn thân này.
“Tớ có thể sửa linh kiện của Elena giúp cậu.” Có thể được hắn giúp đỡ không phải là chuyện tốt mỗi ngày đều có.
“Không cần.” Người đàn ông nằm trên giường bệnh đáp, xin miễn “Ý tốt” của hắn. “Hai người các cậu không có việc gì thì về đi, tớ trong nửa khắc còn chưa chết được.” Chung Ấn Nghiêu uể oải nói.
Đã nằm viện đến ngày thứ ba, cũng sắp ra viện rồi, hai tên này mới biết đến thăm anh. Anh không biết nên cảm thấy bi ai vì có bạn bè như thế, hay là cảm tạ bọn họ không có tới quấy rầy thế giới của mình cùng bạn gái.
“Chậc, mới xuất hiện không lâu đã vội vã đuổi người, hai ngày trước không tới là chính xác.” Tiền Quán Kiệt lắc đầu, biết hai ngày trước cặp đôi ngu ngốc này khẳng định còn hãm trong thế giới riêng. “Đúng rồi, tư liệu tới tay đầy đủ.” Hắn dương dương tự đắc tự mình mang đến túi giấy da.
“Ồ, cảm ơn.” Chung Ấn Nghiêu nhận lấy cái túi dày cộp, cuối cùng cũng có tinh thần, ngồi dậy, mở tư liệu ra xem.
“Đây là cái gì?” Thư Muội Dao tò mò tiến lên.
“Một ít tư liệu.”
Chung Ấn Nghiêu giải thích nội dung đơn giản một lần, cô nghe mà ánh mắt ngày càng trợn lớn.
“Anh lấy danh nghĩa của em mở blog?”
Khó trách ngày đó Trương Giản Lượng nói gì cô nghe hoàn toàn không hiểu!
Lúc trước bạn trai có nhắc tới, cô nghĩ anh chỉ muốn giúp cô đối mặt với vết thương đã qua, mới đưa tư liệu của cô lên mạng, để bạn học trước kia liên lạc, sau khi bị anh thuyết phục liền đồng ý, mặc anh xử lí, kết quả dĩ nhiên là tình huống này!
“Như vậy là trái pháp luật?” Cô ngây ra như phỗng.
“Ai kĩ thuật cao, sẽ không bị bắt được.” Anh nhún vai, nói rất thoải mái.
Lấy được những tư liệu kinh hãi, lại từ đó bắt được nhược điểm của hắn để kích thích đối phó, dẫn đối phương đuổi theo con mồi. Những chuyện này, Chung Ấn Nghiêu đã hoàn toàn vứt bỏ tiêu chuẩn đạo đức.
Lần đầu nhìn thấy bạn trai sử dụng thủ đoạn, có mặt công kích này, Thư Muội Dao khiếp sợ thật lâu nói không nên lời nói.
Nhưng đây mới chỉ là mở đầu, chuyện còn chưa chấm dứt.
Sáng sớm hôm sau, trước khi Chung Ấn Nghiêu xuất viện, đã biết được tin tức, Trương Giản Lượng bởi vì phá hoại, chiếm dụng tài sản của công ty để sử dụng vào mục đích riêng và một số lí do khác đã bị đuổi việc. Không lâu sau lại xâm nhập vào máy tính người khác, ăn trộm trên mạng, vi phạm hình luật trộm cắp, bị người bí mật truy tố.
Rõ ràng, bắt đầu chỉ là mấy tội trạng đơn giản, sau lại như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. Trương Giản Lượng cũng bởi vậy mà phải trả giá bồi thường rất nhiều, thậm chí khiến hắn không kiếm được việc làm, thật vất vả tìm được việc mới, không bao lâu lại bởi vì những sơ xuất khó hiểu mà lại bị sa thải.
Sau khi một đám người tham gia, mới cưỡng chế tách hai người ra được.
Hoạt động bán đấu giá từ thiện đêm nay, ngoài ý muốn bị đoạt đi ánh hào quang.
Nhưng độ dài tin tức viết trên báo, còn lớn hơn nữa.
Chương 11: Kết thúc
Bởi vì tập đoàn Hoành Quang nhúng tay vào, ba người có liên quan không bị giới truyền thông đưa ra làm sáng tỏ.
Nhưng chuyện hai nam một nữ tranh giành tình nhân, ở tiệc rượu khai mạc cùng đấu giá từ thiện vung tay đánh lớn một trận, đã trở thành đề tài nóng hổi nổi tiếng cả nước.
Tình hình đêm đó, các ý kiến đều không giống nhau, chi tiết tình huống thế nào, sợ rằng chỉ có người trong cuộc tránh mặt mới rõ ràng.
Trận chiến kia mặc dù kéo dài không lâu, ngắn ngủn không tới mấy phút đồng hồ, nhưng kết quả cũng rất thảm thiết.
Trương Giản Lượng bị đánh gãy mũi, răng cửa rụng một cái, chấn động não nhẹ, cùng với toàn thân bị ngoại thương nhiều chỗ.
Chung Ấn Nghiêu mũi cũng bị gãy, thái dương sưng lên một cục, khóe mắt bị rách, đầu lưỡi trong lúc đánh nhau không cẩn thận cũng bị cắn nát. Cùng với toàn thân nhiều chỗ có mấy khối màu sặc sỡ.
Nếu không phải có người tiến đến tách hai người ra, thì có khả năng bọn họ sẽ giống như gà chọi đến khi đối phương ngã xuống mới thôi.
Còn lại Thư Muội Dao bị kinh hách nghiêm trọng, không có ngoại thương gì.
Sau sự việc cô nhìn thấy Chung Ấn Nghiêu toàn thân cao thấp đầy vết thương thê thảm, liền ném chuyện của mình ra sau đầu, kiên cường chịu trách nhiệm chăm sóc bạn trai.
Kết quả cô không khóc, ngược lại Chung Ấn Nghiêu ôm cô chảy xuống lệ nam nhi (nước mắt đàn ông), khóc rống một hồi.
Anh ôm cô, rơi nước mắt, không ngừng hối hận tự trách đã không bảo vệ tốt cho cô. Thư Muội Dao đành phải không ngừng an ủi trấn an, cũng tự trách mình không nên tự ý rời đi, cố gắng giảm bớt sự tự trách của bạn trai.
“Không nghĩ tới cậu thật đúng là quả đấm sáng.” Ở trong phòng bệnh viện, Tiền Quán Kiệt tới thăm bệnh phát ra tiếng chậc chậc tư nghị. “Đề nghị của A Dã đích xác đúng.”
“Chiến dịch Thần thánh.” Cao Diệc Tường khó có được lúc không mang Laptop, đứng ở một bên, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấy.
Đương sự từ nhỏ lúc năm, sáu tuổi cùng hắn đánh lộn này, ở trong nhận định của Cao Diệc Tường là vô cùng giỏi chiến đấu. Hắn dâng lên sự ngưỡng mộ cao nhất của mình đối với người bạn thân này.
“Tớ có thể sửa linh kiện của Elena giúp cậu.” Có thể được hắn giúp đỡ không phải là chuyện tốt mỗi ngày đều có.
“Không cần.” Người đàn ông nằm trên giường bệnh đáp, xin miễn “Ý tốt” của hắn. “Hai người các cậu không có việc gì thì về đi, tớ trong nửa khắc còn chưa chết được.” Chung Ấn Nghiêu uể oải nói.
Đã nằm viện đến ngày thứ ba, cũng sắp ra viện rồi, hai tên này mới biết đến thăm anh. Anh không biết nên cảm thấy bi ai vì có bạn bè như thế, hay là cảm tạ bọn họ không có tới quấy rầy thế giới của mình cùng bạn gái.
“Chậc, mới xuất hiện không lâu đã vội vã đuổi người, hai ngày trước không tới là chính xác.” Tiền Quán Kiệt lắc đầu, biết hai ngày trước cặp đôi ngu ngốc này khẳng định còn hãm trong thế giới riêng. “Đúng rồi, tư liệu tới tay đầy đủ.” Hắn dương dương tự đắc tự mình mang đến túi giấy da.
“Ồ, cảm ơn.” Chung Ấn Nghiêu nhận lấy cái túi dày cộp, cuối cùng cũng có tinh thần, ngồi dậy, mở tư liệu ra xem.
“Đây là cái gì?” Thư Muội Dao tò mò tiến lên.
“Một ít tư liệu.”
Chung Ấn Nghiêu giải thích nội dung đơn giản một lần, cô nghe mà ánh mắt ngày càng trợn lớn.
“Anh lấy danh nghĩa của em mở blog?”
Khó trách ngày đó Trương Giản Lượng nói gì cô nghe hoàn toàn không hiểu!
Lúc trước bạn trai có nhắc tới, cô nghĩ anh chỉ muốn giúp cô đối mặt với vết thương đã qua, mới đưa tư liệu của cô lên mạng, để bạn học trước kia liên lạc, sau khi bị anh thuyết phục liền đồng ý, mặc anh xử lí, kết quả dĩ nhiên là tình huống này!
“Như vậy là trái pháp luật?” Cô ngây ra như phỗng.
“Ai kĩ thuật cao, sẽ không bị bắt được.” Anh nhún vai, nói rất thoải mái.
Lấy được những tư liệu kinh hãi, lại từ đó bắt được nhược điểm của hắn để kích thích đối phó, dẫn đối phương đuổi theo con mồi. Những chuyện này, Chung Ấn Nghiêu đã hoàn toàn vứt bỏ tiêu chuẩn đạo đức.
Lần đầu nhìn thấy bạn trai sử dụng thủ đoạn, có mặt công kích này, Thư Muội Dao khiếp sợ thật lâu nói không nên lời nói.
Nhưng đây mới chỉ là mở đầu, chuyện còn chưa chấm dứt.
Sáng sớm hôm sau, trước khi Chung Ấn Nghiêu xuất viện, đã biết được tin tức, Trương Giản Lượng bởi vì phá hoại, chiếm dụng tài sản của công ty để sử dụng vào mục đích riêng và một số lí do khác đã bị đuổi việc. Không lâu sau lại xâm nhập vào máy tính người khác, ăn trộm trên mạng, vi phạm hình luật trộm cắp, bị người bí mật truy tố.
Rõ ràng, bắt đầu chỉ là mấy tội trạng đơn giản, sau lại như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. Trương Giản Lượng cũng bởi vậy mà phải trả giá bồi thường rất nhiều, thậm chí khiến hắn không kiếm được việc làm, thật vất vả tìm được việc mới, không bao lâu lại bởi vì những sơ xuất khó hiểu mà lại bị sa thải.


