Chương 17 - Phí tổn thanh xuân của hai chị em cô là bao nhiêu
- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 8
Lâm Tuyết đưa Vân Đóa vào bên trong, đi qua hành lang dẫn đến phòng khách, vừa vặn gặp Lưu Mỹ Quân, đối phương nghi ngờ liếc mắt quan sát hai cô một cái, bà ta muốn nói gì đó nhưng thấy Lương Tuấn Đào bước vào, cũng đành nuốt trở về, chỉ hỏi: "Sao giờ mới về?"
Lương Tuấn Đào tùy ý ngồi xuống sôpha, nói: "Quân khu có chút chuyện, làm lỡ thời gian, không phải ba cũng chưa về à!"
Lương Trọng Toàn nói nhớ con trai con dâu, bảo bọn họ hôm nay về nhà dùng cơm trưa, từ hơn chín giờ, phòng bếp đã bắt đầu công tác chuẩn bị.
Lưu Mỹ Quân đi đến cạnh con trai yêu, bà ta nhìn hắn đầy yêu thương, hỏi có mệt không, lại bảo người hầu pha trà rồi ngồi cạnh tán gẫu việc nhà cùng hắn: "Đã chuẩn bị cua càng vàng con thích, còn có cá hấp hoa cúc, ngoài ra có thêm một con hươu hoang dã, do thuộc hạ cũ của cha con có lòng biếu tặng!"
Lương Tuấn Đào trợn mắt xem thường, cười nói: "Chờ ba về, con phải hỏi ông ấy một chút, sao lại nhận hối lộ, không sợ con học theo thói xấu à?"
"Đi chết đi! Nói nhảm, một món ăn thôn quê tính gì là hối lộ? Cha con tốt, thuộc hạ cũ của ông ấy cũng biết! Luôn đưa tới ít đồ ăn dân dã, nhưng gần hai năm nay, hươi hoang rất khó săn." Lưu Mỹ Quân nói chuyện, ánh mắt lại chuyển hướng siết chặt Lâm Tuyết và Vân Đóa bên cạnh, thấy bàn tay nhỏ luôn nắm tay Lâm Tuyết không buông giống như đang cực kì căng thẳng. Vừa thấy Vân Đóa, bà ta vốn định hỏi cô đến đây với ý đồ gì, nhưng do nói chuyện với con trai mà để chuyện này lại, giờ nhịn không được bèn hỏi: "Vân tiểu thư, cô tới làm gì?"
Kỳ thật trên đường tới đây Vân Đóa đã nghĩ được cái cớ khá tốt, nhưng cô không quen nói dối, nghe Lưu Mỹ Quân hỏi ý đồ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì sung huyết đỏ bừng, cô lắp bắp nói: "Cháu... cháu ... cháu đến tìm chị Lâm Tuyết!"
"Ừ!" Lưu Mỹ Quân liếc Vân Đóa một cái, không nói gì nữa.
Ấn tượng của bà ta với Vân Đóa không xấu, nhưng hai năm trước, sau khi con trai gặp chuyện không may, Vân Đóa lại biến mất không thấy tăm hơi, điều này khiến ấn tượng với cô giảm mạnh. Ở trước mặt Lương Thiên Dật, bà ta mắng mỏ Vân Đóa không ít, nhưng sau lưng anh ta thì cấm mọi người nhắc tới tên cô trước mặt Lương Thien Dật, dần dà cũng lắng xuống.
Lúc này, Lâm Á Linh đã vào được. Cô ta vội vàng muốn chạy lên lầu, bước chân rón ra rón rén giống kẻ trộm, như sợ bị người khác phát hiện.
"Á Linh!" Lưu Mỹ Quân mau lẹ quát cô ta.
Lâm Á Linh quay người, giả bộ như mới thấy bà ta, vội vã lui về, cười nói: "Mẹ, con đã về!"
"Tôi biết cô về rồi!" Lưu Mỹ Quân trừng mắt một cái, hỏi: "Sao cô ra ngoài cả buổi vậy? Cô không sợ Thiên Dật không tìm thấy mình à? Tâm tình nó buồn bực, cô hẳn phải ở bên nó nhiều hơn, không có việc gì đừng có chạy ra ngoài giương oai!"
"Không phải ạ, con về nhà mẹ con mà! Nhiều ngày rồi, con lo thân thể ba con không khỏe." Lâm Á Linh đi tới, thấy Vân Đóa và Lâm Tuyết ngồi cùng một chỗ lại càng ghen tị hơn, cô ta hung hăng trợn mắt nhìn cô bé kia.
Vân Đóa sợ tới mức nhanh chóng trốn vào ngực Lâm Tuyết, bụm mặt lại theo bản năng.
Lâm Tuyết nhìn động tác trẻ con này, trong lòng cảm thấy xót xa một hồi, cô vỗ về sống lưng Vân Đóa, an ủi: "Đừng sợ, không ai dám đánh em đâu!"
Chỉ chốc lát sau liền nhận được điện thoại Lương Trọng Toàn gọi về, ông nói bộ đội đang tiếp đãi lãnh đạo quan trọng, không thể về nhà dùng cơm.
"Cha con không về, chúng ta đi ăn thôi!" Lưu Mỹ Quân nhìn con trai bảo bối đã nhiều ngày không gặp, thấy tư thế hắn rạng rỡ oai hùng, quanh thân tràn ngập khí phách vương giả, bà ta càng nhìn càng hài lòng, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ. May mắn còn có Tuấn Đào, có nó thì Lương gia sẽ tiếp tục cường thịnh, vĩnh viễn không suy. Lưu Mỹ Quân hỏi han đầy yêu thương: "Tuấn Đào, trưa nay muốn ăn thêm gì không?"
Lương Tuấn Đào chưng ra vẻ mặt bỏ đi, như thể hắn không có cảm giác đặc biệt với sự thân thiết của mẹ mình.Hắn nhướng đôi mày hình ngọn núi rồi nói với Lưu phu nhân: "Hỏi vợ con đi! Cô ấy thích gì con liền thích ăn cái đó!"
Nụ cười trên mặt Lưu Mỹ Quân tức thì hạ xuống, bà ta mắng chửi một câu: "Đồ không có tiền đồ!" Đúng là muốn làm bà ta tức chết mà! Bà ta nghi ngờ cái thứ bất hiếu này đang muốn chọc giận mình đây!
"Phu nhân, đại thiếu gia đã xuống!" Trương quản gia đi tới, nhẹ giọng bên tai Lưu Mỹ Quân.
Đây đúng là chuyện kỳ lạ, bởi gần đây Lương Thiên Dật không chịu xuống lầu ăn cơm, mỗi bữa đều sai người giúp việc đưa đồ ăn đến phòng vẽ, tính tình anh ta lại càng bất thường cổ quái hơn.
Từ sau khi đuổi Lâm Á Linh đi lần trước, hai anh em ầm ĩ có chút không thoải mái, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau.
Cảnh vệ binh đỡ xe lăn của Lương Thiên Dật xuống, sau đó đẩy vào phòng khách.
Lâm Á Linh vội chạy tới, ân cần đón xe lăn, đẩy Lương Thiên Dật qua đây. Thứ nhất, cô ta muốn lấy lòng Lưu Mỹ Quân và Lương Thiên Dật; thứ hai, cũng muốn khoe khoang quan hệ không tầm thường của mình và người đàn ông này cho Vân Đóa xem.
Sau khi thấy Lương Thiên Dật, Vân Đóa không chớp mắt, cứ ngẩn ngơ nhìn anh ta. Đôi mắt sáng rực ánh lên nước mắt, cánh môi cắn chặt, cô không dám khóc thành tiếng.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Lương Tuấn Đào tùy ý ngồi xuống sôpha, nói: "Quân khu có chút chuyện, làm lỡ thời gian, không phải ba cũng chưa về à!"
Lương Trọng Toàn nói nhớ con trai con dâu, bảo bọn họ hôm nay về nhà dùng cơm trưa, từ hơn chín giờ, phòng bếp đã bắt đầu công tác chuẩn bị.
Lưu Mỹ Quân đi đến cạnh con trai yêu, bà ta nhìn hắn đầy yêu thương, hỏi có mệt không, lại bảo người hầu pha trà rồi ngồi cạnh tán gẫu việc nhà cùng hắn: "Đã chuẩn bị cua càng vàng con thích, còn có cá hấp hoa cúc, ngoài ra có thêm một con hươu hoang dã, do thuộc hạ cũ của cha con có lòng biếu tặng!"
Lương Tuấn Đào trợn mắt xem thường, cười nói: "Chờ ba về, con phải hỏi ông ấy một chút, sao lại nhận hối lộ, không sợ con học theo thói xấu à?"
"Đi chết đi! Nói nhảm, một món ăn thôn quê tính gì là hối lộ? Cha con tốt, thuộc hạ cũ của ông ấy cũng biết! Luôn đưa tới ít đồ ăn dân dã, nhưng gần hai năm nay, hươi hoang rất khó săn." Lưu Mỹ Quân nói chuyện, ánh mắt lại chuyển hướng siết chặt Lâm Tuyết và Vân Đóa bên cạnh, thấy bàn tay nhỏ luôn nắm tay Lâm Tuyết không buông giống như đang cực kì căng thẳng. Vừa thấy Vân Đóa, bà ta vốn định hỏi cô đến đây với ý đồ gì, nhưng do nói chuyện với con trai mà để chuyện này lại, giờ nhịn không được bèn hỏi: "Vân tiểu thư, cô tới làm gì?"
Kỳ thật trên đường tới đây Vân Đóa đã nghĩ được cái cớ khá tốt, nhưng cô không quen nói dối, nghe Lưu Mỹ Quân hỏi ý đồ đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì sung huyết đỏ bừng, cô lắp bắp nói: "Cháu... cháu ... cháu đến tìm chị Lâm Tuyết!"
"Ừ!" Lưu Mỹ Quân liếc Vân Đóa một cái, không nói gì nữa.
Ấn tượng của bà ta với Vân Đóa không xấu, nhưng hai năm trước, sau khi con trai gặp chuyện không may, Vân Đóa lại biến mất không thấy tăm hơi, điều này khiến ấn tượng với cô giảm mạnh. Ở trước mặt Lương Thiên Dật, bà ta mắng mỏ Vân Đóa không ít, nhưng sau lưng anh ta thì cấm mọi người nhắc tới tên cô trước mặt Lương Thien Dật, dần dà cũng lắng xuống.
Lúc này, Lâm Á Linh đã vào được. Cô ta vội vàng muốn chạy lên lầu, bước chân rón ra rón rén giống kẻ trộm, như sợ bị người khác phát hiện.
"Á Linh!" Lưu Mỹ Quân mau lẹ quát cô ta.
Lâm Á Linh quay người, giả bộ như mới thấy bà ta, vội vã lui về, cười nói: "Mẹ, con đã về!"
"Tôi biết cô về rồi!" Lưu Mỹ Quân trừng mắt một cái, hỏi: "Sao cô ra ngoài cả buổi vậy? Cô không sợ Thiên Dật không tìm thấy mình à? Tâm tình nó buồn bực, cô hẳn phải ở bên nó nhiều hơn, không có việc gì đừng có chạy ra ngoài giương oai!"
"Không phải ạ, con về nhà mẹ con mà! Nhiều ngày rồi, con lo thân thể ba con không khỏe." Lâm Á Linh đi tới, thấy Vân Đóa và Lâm Tuyết ngồi cùng một chỗ lại càng ghen tị hơn, cô ta hung hăng trợn mắt nhìn cô bé kia.
Vân Đóa sợ tới mức nhanh chóng trốn vào ngực Lâm Tuyết, bụm mặt lại theo bản năng.
Lâm Tuyết nhìn động tác trẻ con này, trong lòng cảm thấy xót xa một hồi, cô vỗ về sống lưng Vân Đóa, an ủi: "Đừng sợ, không ai dám đánh em đâu!"
Chỉ chốc lát sau liền nhận được điện thoại Lương Trọng Toàn gọi về, ông nói bộ đội đang tiếp đãi lãnh đạo quan trọng, không thể về nhà dùng cơm.
"Cha con không về, chúng ta đi ăn thôi!" Lưu Mỹ Quân nhìn con trai bảo bối đã nhiều ngày không gặp, thấy tư thế hắn rạng rỡ oai hùng, quanh thân tràn ngập khí phách vương giả, bà ta càng nhìn càng hài lòng, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ. May mắn còn có Tuấn Đào, có nó thì Lương gia sẽ tiếp tục cường thịnh, vĩnh viễn không suy. Lưu Mỹ Quân hỏi han đầy yêu thương: "Tuấn Đào, trưa nay muốn ăn thêm gì không?"
Lương Tuấn Đào chưng ra vẻ mặt bỏ đi, như thể hắn không có cảm giác đặc biệt với sự thân thiết của mẹ mình.Hắn nhướng đôi mày hình ngọn núi rồi nói với Lưu phu nhân: "Hỏi vợ con đi! Cô ấy thích gì con liền thích ăn cái đó!"
Nụ cười trên mặt Lưu Mỹ Quân tức thì hạ xuống, bà ta mắng chửi một câu: "Đồ không có tiền đồ!" Đúng là muốn làm bà ta tức chết mà! Bà ta nghi ngờ cái thứ bất hiếu này đang muốn chọc giận mình đây!
"Phu nhân, đại thiếu gia đã xuống!" Trương quản gia đi tới, nhẹ giọng bên tai Lưu Mỹ Quân.
Đây đúng là chuyện kỳ lạ, bởi gần đây Lương Thiên Dật không chịu xuống lầu ăn cơm, mỗi bữa đều sai người giúp việc đưa đồ ăn đến phòng vẽ, tính tình anh ta lại càng bất thường cổ quái hơn.
Từ sau khi đuổi Lâm Á Linh đi lần trước, hai anh em ầm ĩ có chút không thoải mái, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau.
Cảnh vệ binh đỡ xe lăn của Lương Thiên Dật xuống, sau đó đẩy vào phòng khách.
Lâm Á Linh vội chạy tới, ân cần đón xe lăn, đẩy Lương Thiên Dật qua đây. Thứ nhất, cô ta muốn lấy lòng Lưu Mỹ Quân và Lương Thiên Dật; thứ hai, cũng muốn khoe khoang quan hệ không tầm thường của mình và người đàn ông này cho Vân Đóa xem.
Sau khi thấy Lương Thiên Dật, Vân Đóa không chớp mắt, cứ ngẩn ngơ nhìn anh ta. Đôi mắt sáng rực ánh lên nước mắt, cánh môi cắn chặt, cô không dám khóc thành tiếng.
Đọc tiếp: Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn
Quay lại: Chương 16 - Ông chủ sau hậu trường
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?


