Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 190
"Không!" Vân Đóa dứt khoát ôm lấy hai chân anh ta, nức nở nói: "Em phải ở cạnh anh! Anh không thể đi lại, chắc chắn tâm tình không tốt! Em phải cùng nói chuyện với anh giải buồn, cùng anh ra ngoài dạo phố du ngoạn! Anh thích nhất đi dã ngoại vẽ tả thực, sau này em cùng đi với anh được không?"

Đôi tay nhỏ bé của cô vẫn mềm mại như vậy, khuôn ngực vẫn ấm áp như xưa khiến trong lòng Lương Thiên Dật sinh ra quyến luyến. Đề tùy cô ôm mình, anh ta không thèm nhắc lại nữa.

Vân Đóa ngẩng khuôn mặt rưng rưng nước mắt nhìn anh ta, thấy anh ta đã bình tĩnh trở lại, cô hỏi: "Có thể để em chăm sóc cho anh không?"

Lương Thiên Dật quan sát cô, khẽ nhếch môi: "Cô chăm sóc tôi thế nào?"

Trong lời nói của anh ta rõ ràng không có sự phản đối hay cự tuyệt, đôi mắt rưng rưng của Vân Đóa nở rộ tia hy vọng, cô kịp thời thổ lộ: "Ngày ngày em đều tới chăm sóc anh!"

"Anh trai cô sẽ đồng ý ư?" Lương Thiên Dật hỏi.

Vấn đề này khiến cô gái bé nhỏ rối rắm trong chốc lát, nhưng cô vẫn kiên định đáp lại: "Nếu anh trai không đồng ý, em vào đây ở được không?" Vân Đóa tức thì nghĩ đến Lâm Á Linh hung ác, tim cô đập hơi nhanh, lại lắp bắp hỏi : "Thiên Dật, nếu Lâm Á Linh đánh em như chị ta nói, anh có thể. . . có thể. . ."

"Có thể giúp cô đánh cô ta ay không à?" Lương Thiên Dật hứng thú hỏi han.

Vân Đóa lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Anh có thể khiển trách chị ta hai câu, em thấy chị ta . . . cũng sợ anh"

Lương Thiên Dật nhịn không được mà nở nụ cười, sau đó nói cho cô biết: "Không thể! Cô ta là người đàn bà của tôi, nổi ghen là hẳn rồi. Làm gì cũng phải có thứ tự trước sau, ai bảo cô tới chậm chứ? Nên cô phải nghe lời cô ta!"

"A." Vân Đóa đau lòng , cô có thể nghe thấy tiếng cõi lòng mình tan nát. Nhưng tính tình cô nhu nhược, chỉ nghẹn ngào, không có sự phản bác, kháng nghị nào.

"Nguyện ý ở lại bên tôi thì cô phải học cách chung sống hòa bình với cô ta!" Lương Thiên Dật thấy dáng vẻ bị thương kia cũng có chút đau lòng, nhưng hai năm qua, oán hận tích tụ từng tí một đối với Vân Đóa khiến anh ta không thể dễ dàng tha thứ cho cô. Huống hồ, cái miếng da trâu đánh không đi Lâm Á Linh kia cũng chiều anh ta thành quen, hơn nữa mấy lần Vân Đóa chủ động tới cửa tìm khiến anh ta có cảm giác hai người đàn bà này đều giống nhau, có thể tùy ý mình cần thì cứ lấy.

Phải cùng Lâm Á Linh chung sống hoà bình ư? Vân Đóa khóc thảm thiết, trong lòng khổ sở đến tột đỉnh. Hóa ra, cô và Lương Thiên Dật không thể tìm lại được sự thân mật khăng khít trước kia từng có. Thảo nào Lâm Tuyết luôn nói, gương vỡ dù có đoàn tụ cũng sẽ lưu lại vết rạn, đúng là vậy rồi!

"Nói đi!" Lương Thiên Dật giương cằm lãnh ngạo, anh ta liếc nhìn cô, "Cô bằng lòng thì ở lại, không muốn ở lại thì -- cút đi!"

"Miệng vết thương đã bình thường, bác sĩ nói sau một tuần nữa là có thể tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ lần đầu cho em!"

Trong phòng bệnh, Mạc Sở Hàn an ủi Thư Khả vừa thay băng xong.

Tâm tình Thư Khả có chuyển biến tốt vì Mạc Sở Hàn đã dùng số tiền lớn thuê chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng trên thế giới tới bệnh viện quân khu hội chẩn cho cô ta. Sau khi nghiên cứu, các chuyên gia nhất trí cho rằng có thể tiến hành phẫu thuật.

Vết thương của cô ta cực kỳ nghiêm trọng, đặc biệt toàn bộ phần mũi và tai trái đã biến mất. Nhưng kỹ thuật y học bây giờ cao siêu có thể tái tạo mũi và nặn lại tai ngoài,dù vậy việc này cần thời gian, tuần tự khoảng mười năm, hẳn sẽ từ từ phục hồi hoàn toàn được dung mạo của cô ta.

Mười năm, tuy không tính là dài nhưng cũng không phải là ngắn. Đời người vốn không có được mấy lần mười năm để mà lãng phí. Thư Khả vừa mừng vừa lo, mừng vì rốt cục mình cũng có hi vọng thoát khỏi vẻ xấu xí bên ngoài, lo vì còn phải đợi mười năm nữa!

Mỗi khi soi gương, cô ta sẽ sinh ra loại thù hận không thể đè nén đối với Lâm Tuyết, nhưng cô ta cố gắng che dấu , đâu để Mạc Sở Hàn nhận ra.

Lúc này nghe hắn an ủi, cô ta giả vờ vui vẻ, nói: "Tốt quá! Nhanh phẫu thuật chút đi, em muốn khôi phục lại hình dáng trước kia!"

"Sẽ như thế!" Mạc Sở Hàn cố hết sức trấn an cô ta, hy vọng cô ta có thể gắng gượng vượt qua giai đoạn đen tối nhất này, giống như lúc trước hắn ở trong bóng tối hắc ám cô quạnh, Thư Khả mỗi ngày đều bầu bạn với hắn, cổ vũ an ủi hắn."Vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất thì tốt rồi! Sau này cuộc sống hạnh phúc của chúng ta còn dài!"

Thư Khả rất hài lòng với sự trông nom chăm sóc của Mạc Sở Hàn trong mấy ngày qua, cũng hài lòng với sự hứa hẹn của hắn, nhưng sự trừng phạt của hắn đối với Lâm Tuyết vẫn chưa khiến cô ta vừa lòng. Cô ta không khỏi tức tối oán hận mà nhắc lại: "Sở Hàn, bộ dạng này của em đều do Lâm Tuyết hại. . ."

"Không phải anh đã trừng phạt cô ta rồi ư?" Mạc Sở Hàn ôm eo nhỏ nhắn, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười: "Hiện tại Lâm gia bị đuổi khỏi nhà, chẳng lẽ em chưa hấy hết giận à?"

Lâm gia lưu lạc đầu đường thì sao chứ? Lâm Tuyết vẫn không đau không ốm như trước .. nhưng Thư Khả đâu nói ra, cô ta biết Mạc Sở Hàn không nhẫn tâm trừng phạt Lâm Tuyết, hắn chỉ trút lên người thân của cô. Hiểu rõ tính cách hắn, biết hắn sợ nhất bị người khác vạch trần tâm sự, cô ta liền lựa theo ý, thở dài: "Ai, anh trừng phạt cũng quá nặng rồi, người già nhà họ Lâm yếu ớt, bị đuổi ra đường như vậy thật quá tàn nhẫn. . ."

Prev 1 ... 4 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 19
Quay lại: Chương 17 - Phí tổn thanh xuân của hai chị em cô là bao nhiêu
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000384