Lâm Tuyết không thích nhất là xã giao, nhưng ấn tượng với vợ chồng Lãnh Bân vẫn luôn tốt nên cô cũng không ghét liền gật gật đầu, nói: "Được! Anh thu xếp đi!"
*
Bên ngoài biệt thự thời thượng, bên trong xa hoa, cảnh vật tao nhã, không thể nghi ngờ là nơi ở thượng đẳng. Đồ dùng sinh hoạt gần như không thiếu gì nhưng nguyên liệu nấu ăn thì không dự trữ sẵn.
Lương Tuấn Đào dặn dò lính cần vụ đi mua nguyên liệu nấu ăn, lại sắm thêm đồ đạc thường dùng, sau khi sắp xếp mọi thứ thỏa đáng, hắn còn tự tay giao cho Hứa Tĩnh Dao một tấm thẻ vàng.
"Mọi người trước cứ dùng số tiền này, mỗi tháng con sẽ gửi vào bên trong một khoản sinh hoạt phí, coi như chi tiêu hằng ngày. Hơn nữa, cần gì cứ nói với con, con nhất định sẽ giúp mọi người bổ sung đầy đủ!"
Hứa Tĩnh Dao vui mừng không hiểu, nhìn tấm thẻ vàng kia ngược lại không vươn tay nhận ngay lập tức, bà còn khách khí vài câu: "Thế này sao không xấu hổ được chứ? Ăn ở đều một tay cô gia lo liệu, tiếp tục nhận tiền của cô gia ... thật áy náy quá!"
"Cầm đi!" Lương Tuấn Đào mỉm cười, hắn nhét thẻ vào tay Hứa Tĩnh Dao. "Thân thể ba không tốt, nếu cần nằm viện cứ nói với con, con đưa ba tới bệnh viện quân khu, điều kiện nơi đó khá tốt!"
Hứa Tĩnh Dao không ngừng gật đầu liên tục, mừng đến nỗi khuôn mặt tươi cười. Cái người này không những dễ dàng giải quyết mọi vấn đề khó khăn, mà ngay cả việc chạy chữa cho Lâm Văn Bác cũng tìm được nơi phù hợp. Bà biết, bác ruột của Lương Tuấn Đào - Lương Bội Văn là Phó viện trưởng bệnh viện quân khu.
"Tôi sẽ không khách khí nữa!" Hứa Tĩnh Dao nhận ra địa vị của Lâm Tuyết trong lòng Lương Tuấn Đào, bà thật sự mừng như điên. Vài lần trước còn chưa rõ ràng, hiện tại Lương nhị thiếu đã không chút che đậy mà lấy lòng Lâm Tuyết, khắp nơi đều giành lấy niềm vui của cô.
Bệnh hen của Lâm Văn Bác đã tốt hơn phân nửa, uống ly trà xong, tinh thần phấn chấn, ông ta liền nói với Lâm Tuyết: "Tiểu Tuyết à, ân tình nhà họ Lâm chúng ta nợ Nhị thiếu gia quá lớn, con nhất định phải hầu hạ cậu ấy cẩn thận chu đáo, biết chưa?"
Lâm Tuyết trầm mặt, không trả lời.
Hóa ra bất kể lúc nào, trong mắt người nhà họ Lâm, cô nhiều nhất cũng chỉ là quân cờ mà thôi, họ dùng cô làm lợi để đổi lấy sự coi trọng và ân huệ của Lương Tuấn Đào.
"Nhị thiếu gia, em gái tôi hình dáng, tính khí ... có chút cứng rắn!" Lâm Thông thấy thái độ Lâm Tuyết lạnh như băng, hơi hơi thấp thỏm, gã sợ chọc giận Lương Tuấn Đào, như vậy cả nhà bọn họ sẽ lưu lạc đầu đường lần nữa. Gã vội đi nhanh đến gần, khuôn mặt tươi cười lấy lòng: "Nó có chỗ không hiểu chuyện, cậu cứ dạy bảo nó, không cần phải khách khí gì đâu! Chúng tôi đưa nó đến bên cạnh Nhị thiếu gia, cả người nó chính là của cậu, tùy cậu dạy dỗ hưởng dụng..."
Nói xong lời cuối cùng, Lâm Thông bất giác ngừng lại, gã phát hiện ra khuôn mặt tuấn tú vốn mỉm cười bắt đầu bao phủ sương lạnh. Nói sai câu nào rồi ư? Lâm Thông kinh sợ, trong lúc nhất thời không dám nhiều lời nữa.
Đáng tiếc, gã tỉnh ngộ quá muộn. Lương Tuấn Đào đã nheo mắt đi về phía gã, dáng đi tao nhã thong thả lại giống như con báo chuẩn bị công kích con mồi, tràn ngập tính nguy hiểm.
"Nhị, nhị thiếu, cậu..." Lâm Thông cảm thấy không ổn, gã thấy trong mắt Lương Tuấn Đào hiện lên tia ác độc, gã hoảng hốt, xoay người muốn chạy trốn.
Trong chớp mắt Lương Tuấn Đào đã tới trước mặt gã, hắn nhanh như điện túm lấy cổ áo gã, xách gã lại gần.
"Nhị thiếu gia, tôi, tôi nói sai cái gì rồi ư?" Khuôn mặt Lâm Thông đau khổ, không còn ra vẻ giống trước kia.
Gã từng là Lâm đại thiếu uy phong một thời, tác phúc tác uy (1), không ai bì nổi. Đáng tiếc từ khi Lâm gia suy tàn, tất cả hồ bằng cẩu hữu vây tụ bên gã đều tản đi, không còn ai tâng bốc gã. Thỉnh thoảng đi uống rượu hoặc tụ tập náo nhiệt, đến cả người để ý gã cũng không có. Tính tình ngày xưa dần bị mài phẳng, gã gặp người ta tự giác thấp đi ba phần, lại không dám cuồng vọng tự đại.
Huống hồ Lương Tuấn Đào khí thế mạnh mẽ, Lâm Thông gặp liền sợ hãi 3 phần theo bản năng, chưa đợi hắn động thủ, gã đã hoàn toàn mềm xuống, so với khóc lóc, gắng gượng tươi cười bồi lời hay còn khó coi hơn.
Thấy Lâm đại thiếu nhu nhược, Lương Tuấn Đào nhướng mi, một tay túm lấy cổ áo và cà vạt đối phương, tay còn lại tháo kính mắt của Lâm Thông ra, tiện tay ném đi, chỉ nghe "Pằng" một tiếng, mắt kính lập tức hưởng thọ an nghỉ.
Lâm Thông cận thị nặng, nhìn cái gì cũng mơ hồ không rõ. Mắt nhỏ nheo thành một đường, cố gắng quan sát khuôn mặt biến hóa của Lương nhị thiếu, gã cẩn thận mở miệng: "Nhị thiếu gia, đừng... Ha ha, đừng cùng kẻ tầm thường như tôi so đo! Tôi, tôi sai rồi được chưa?"
Lâm Văn Bác vừa ngồi xuống thở lấy hơi, thấy con trai không biết thế nào lại chọc giận Lương Nhị gia, ông ta run rẩy mau chóng đứng lên, lắc lư từng bước đi tới, răn dạy con mình: "Đồ không có mắt, rốt cuộc sao lại mạo phạm đến cô gia hả? Mau nhận lỗi đi!"
"Tôi sai rồi... Nhị thiếu gia, tha cho tôi đi!" Tuy Lâm Thông không bị đánh, nhưng cổ áo và cà- vạt của gã đã bị Lương Tuấn Đào nắm đến mức chặt chẽ, suýt nữa muốn cắt đứt cái cổ mảnh khảnh, mặt mũi sưng huyết đỏ cả lên, "Khụ, khụ... Tha cho tôi đi! Tôi, tôi nói ... nói bậy bạ!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
*
Bên ngoài biệt thự thời thượng, bên trong xa hoa, cảnh vật tao nhã, không thể nghi ngờ là nơi ở thượng đẳng. Đồ dùng sinh hoạt gần như không thiếu gì nhưng nguyên liệu nấu ăn thì không dự trữ sẵn.
Lương Tuấn Đào dặn dò lính cần vụ đi mua nguyên liệu nấu ăn, lại sắm thêm đồ đạc thường dùng, sau khi sắp xếp mọi thứ thỏa đáng, hắn còn tự tay giao cho Hứa Tĩnh Dao một tấm thẻ vàng.
"Mọi người trước cứ dùng số tiền này, mỗi tháng con sẽ gửi vào bên trong một khoản sinh hoạt phí, coi như chi tiêu hằng ngày. Hơn nữa, cần gì cứ nói với con, con nhất định sẽ giúp mọi người bổ sung đầy đủ!"
Hứa Tĩnh Dao vui mừng không hiểu, nhìn tấm thẻ vàng kia ngược lại không vươn tay nhận ngay lập tức, bà còn khách khí vài câu: "Thế này sao không xấu hổ được chứ? Ăn ở đều một tay cô gia lo liệu, tiếp tục nhận tiền của cô gia ... thật áy náy quá!"
"Cầm đi!" Lương Tuấn Đào mỉm cười, hắn nhét thẻ vào tay Hứa Tĩnh Dao. "Thân thể ba không tốt, nếu cần nằm viện cứ nói với con, con đưa ba tới bệnh viện quân khu, điều kiện nơi đó khá tốt!"
Hứa Tĩnh Dao không ngừng gật đầu liên tục, mừng đến nỗi khuôn mặt tươi cười. Cái người này không những dễ dàng giải quyết mọi vấn đề khó khăn, mà ngay cả việc chạy chữa cho Lâm Văn Bác cũng tìm được nơi phù hợp. Bà biết, bác ruột của Lương Tuấn Đào - Lương Bội Văn là Phó viện trưởng bệnh viện quân khu.
"Tôi sẽ không khách khí nữa!" Hứa Tĩnh Dao nhận ra địa vị của Lâm Tuyết trong lòng Lương Tuấn Đào, bà thật sự mừng như điên. Vài lần trước còn chưa rõ ràng, hiện tại Lương nhị thiếu đã không chút che đậy mà lấy lòng Lâm Tuyết, khắp nơi đều giành lấy niềm vui của cô.
Bệnh hen của Lâm Văn Bác đã tốt hơn phân nửa, uống ly trà xong, tinh thần phấn chấn, ông ta liền nói với Lâm Tuyết: "Tiểu Tuyết à, ân tình nhà họ Lâm chúng ta nợ Nhị thiếu gia quá lớn, con nhất định phải hầu hạ cậu ấy cẩn thận chu đáo, biết chưa?"
Lâm Tuyết trầm mặt, không trả lời.
Hóa ra bất kể lúc nào, trong mắt người nhà họ Lâm, cô nhiều nhất cũng chỉ là quân cờ mà thôi, họ dùng cô làm lợi để đổi lấy sự coi trọng và ân huệ của Lương Tuấn Đào.
"Nhị thiếu gia, em gái tôi hình dáng, tính khí ... có chút cứng rắn!" Lâm Thông thấy thái độ Lâm Tuyết lạnh như băng, hơi hơi thấp thỏm, gã sợ chọc giận Lương Tuấn Đào, như vậy cả nhà bọn họ sẽ lưu lạc đầu đường lần nữa. Gã vội đi nhanh đến gần, khuôn mặt tươi cười lấy lòng: "Nó có chỗ không hiểu chuyện, cậu cứ dạy bảo nó, không cần phải khách khí gì đâu! Chúng tôi đưa nó đến bên cạnh Nhị thiếu gia, cả người nó chính là của cậu, tùy cậu dạy dỗ hưởng dụng..."
Nói xong lời cuối cùng, Lâm Thông bất giác ngừng lại, gã phát hiện ra khuôn mặt tuấn tú vốn mỉm cười bắt đầu bao phủ sương lạnh. Nói sai câu nào rồi ư? Lâm Thông kinh sợ, trong lúc nhất thời không dám nhiều lời nữa.
Đáng tiếc, gã tỉnh ngộ quá muộn. Lương Tuấn Đào đã nheo mắt đi về phía gã, dáng đi tao nhã thong thả lại giống như con báo chuẩn bị công kích con mồi, tràn ngập tính nguy hiểm.
"Nhị, nhị thiếu, cậu..." Lâm Thông cảm thấy không ổn, gã thấy trong mắt Lương Tuấn Đào hiện lên tia ác độc, gã hoảng hốt, xoay người muốn chạy trốn.
Trong chớp mắt Lương Tuấn Đào đã tới trước mặt gã, hắn nhanh như điện túm lấy cổ áo gã, xách gã lại gần.
"Nhị thiếu gia, tôi, tôi nói sai cái gì rồi ư?" Khuôn mặt Lâm Thông đau khổ, không còn ra vẻ giống trước kia.
Gã từng là Lâm đại thiếu uy phong một thời, tác phúc tác uy (1), không ai bì nổi. Đáng tiếc từ khi Lâm gia suy tàn, tất cả hồ bằng cẩu hữu vây tụ bên gã đều tản đi, không còn ai tâng bốc gã. Thỉnh thoảng đi uống rượu hoặc tụ tập náo nhiệt, đến cả người để ý gã cũng không có. Tính tình ngày xưa dần bị mài phẳng, gã gặp người ta tự giác thấp đi ba phần, lại không dám cuồng vọng tự đại.
Huống hồ Lương Tuấn Đào khí thế mạnh mẽ, Lâm Thông gặp liền sợ hãi 3 phần theo bản năng, chưa đợi hắn động thủ, gã đã hoàn toàn mềm xuống, so với khóc lóc, gắng gượng tươi cười bồi lời hay còn khó coi hơn.
Thấy Lâm đại thiếu nhu nhược, Lương Tuấn Đào nhướng mi, một tay túm lấy cổ áo và cà vạt đối phương, tay còn lại tháo kính mắt của Lâm Thông ra, tiện tay ném đi, chỉ nghe "Pằng" một tiếng, mắt kính lập tức hưởng thọ an nghỉ.
Lâm Thông cận thị nặng, nhìn cái gì cũng mơ hồ không rõ. Mắt nhỏ nheo thành một đường, cố gắng quan sát khuôn mặt biến hóa của Lương nhị thiếu, gã cẩn thận mở miệng: "Nhị thiếu gia, đừng... Ha ha, đừng cùng kẻ tầm thường như tôi so đo! Tôi, tôi sai rồi được chưa?"
Lâm Văn Bác vừa ngồi xuống thở lấy hơi, thấy con trai không biết thế nào lại chọc giận Lương Nhị gia, ông ta run rẩy mau chóng đứng lên, lắc lư từng bước đi tới, răn dạy con mình: "Đồ không có mắt, rốt cuộc sao lại mạo phạm đến cô gia hả? Mau nhận lỗi đi!"
"Tôi sai rồi... Nhị thiếu gia, tha cho tôi đi!" Tuy Lâm Thông không bị đánh, nhưng cổ áo và cà- vạt của gã đã bị Lương Tuấn Đào nắm đến mức chặt chẽ, suýt nữa muốn cắt đứt cái cổ mảnh khảnh, mặt mũi sưng huyết đỏ cả lên, "Khụ, khụ... Tha cho tôi đi! Tôi, tôi nói ... nói bậy bạ!"
Đọc tiếp: Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Quay lại: Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

