Lâm Tuyết có chút dao động, nhưng vẫn không có cách nào ôm hi vọng về tương lai giữa mình với Lương Tuấn Đào. Cô sợ, có hi vọng thì sẽ bị thất vọng! Cô không cách nào chịu đựng nổi việc tình cảm tan vỡ, bị đau lòng lần nữa.
Nhìn khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc của Hà Hiểu Mạn, Lâm Tuyết mở miệng, lời nói ra lại khiến đối phương có chút bất ngờ. "Hiểu Mạn, cô có biết chuyện Lãnh Bân thống trị Báo Bầy không?"
Vợ chồng ân ái khăng khít như vậy, giữa bọn họ hẳn không có bí mật nào! Cô tin rằng Lãnh Bân đã sớm thanh trừ sạch sẽ mọi bóng ma có khả năng gây trở ngại, ảnh hưởng tới quan hệ giữa vợ chồng họ.
Quả nhiên, Hiểu Mạn không thấy kinh ngạc hoặc khó hiểu chút nào với lời Lâm Tuyết nói, cô nở nụ cười ấm áp ngọt ngào như cũ: "Tôi biết! Anh ấy có chuyện gì tôi đều biết, giữa hai chúng tôi không có bất cứ bí mật nào!"
". . ." Lâm Tuyết thực sự hâm mộ Hà Hiểu Mạn. Tình cảm hai bên rốt cục đạt tới trình độ nào mới có thể thân mật khăng khít cua nước giao hòa?
"Tôi tôn trọng lý tưởng và sự nghiệp của Bân, cũng tin tưởng ông xã mình là nam tử hán chân chính, việc anh ấy làm là hiệp nghĩa, thay trời hành đạo!" Hà Hiểu Mạn nhẹ nhàng nghịch nghịch lọn tóc mỏng trên trán, đôi mắt trong vắt chứa đựng tất cả tình yêu sâu đậm dành cho ông xã của mình."Cô thấy đấy, cuộc sống của hai chúng tôi là như vậy! Anh ấy là thiếu tướng không quân, tiền trợ cấp không thấp, tôi là biên tập tạp chí, tiền lương cũng không thấp! Sinh hoạt hàng ngày của cả hai hoàn toàn dựa vào khoản thu nhập bình thường hợp pháp, thậm chí ngay cả lợi nhuận được chia hàng năm từ Công ty trong dòng tộc anh ấy cũng quyên góp tất cả cho tổ chức từ thiện!"
Lâm Tuyết tin vào lời nói của Hà Hiểu Mạn bởi cuộc sống của vợ chồng Lãnh gia không hề xa xỉ, giống cuộc sống bậc cao, có nhà có xe, nhưng nhà không xa hoa cao cấp, xe là loại bình thường trên đường và BMW cũng không phải dòng xe nổi tiếng xa hoa trên thế giới.
"Từ khi tôi quen Lãnh Bân đến giờ, anh ấy không lái chiếc xe nào hơn 200 vạn, cũng không sắp đặt mua nhà cao cấp, nơi này là quà kết hôn ông nội tặng chúng tôi!" Hiểu Mạn nhợt nhạt mà giương môi, trong đường cong kia ẩn chứa tình yêu lưu luyến với ông xã. "Anh ấy chưa bao giờ sử dụng phân tiền nào trong kho bạc của Báo Bầy, anh ấy nói muốn dùng những đồng tiền đó cho dân, hướng về dân! Lão đại hắc đạo, tham quan chính trị, còn cả trùm buôn thuốc phiện, súng ống đạn dược. . . Tiền của bọn họ đều cướp trong tay dân chúng nên Bân dùng những đồng tiền ấy chấm dứt sinh mệnh cặn bã cũng coi như vật về chỗ cũ!"
Lâm Tuyết nhợt nhạt mỉm cười, nói: "Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao Lãnh thiếu mê luyến cô như vậy, bởi vì chỉ có cô mới xứng với ngàn vạn sự yêu thương của anh ta!"
*
Khi trở về đã là 9h tối, cuộc sống về đêm tại kinh đô vừa mới bắt đầu.
Tâm tình Lâm Tuyết khá hơn nhiều, sương giá đóng trong đôi mắt trong veo cũng tan đi không ít, cô cũng không bài xích đề phòng Lương Tuấn Đào nữa.
"Giờ ngủ hẵng còn sớm, đi thăm nhà mẹ em đi!" Lương Tuấn Đào chủ động đề nghị.
Không phải hắn có ấn tượng đặc biệt tốt với nhà mẹ đẻ cô, ngược lại, người nhà họ Lâm, trừ Lâm Tuyết, hắn không thấy ai thuận mắt cả. Nhiệt tình như vậy hoàn toàn vì muốn tạo niềm vui cho cô. Hắn thật sự không biết nên biểu đạt sự quan tâm và yêu thương của mình thế nào, đành lợi dụng sự quan tâm tới người nhà Lâm Tuyết mà thổ lộ tâm ý của mình.
Lâm Tuyết không phản đối. Dù không có tình cảm gì với Lâm gia nhưng nói tới cùng, bọn họ vẫn là người thân của cô, thời điểm mấu chốt, cô không thể trơ mắt nhìn họ lưu lạc đầu đường. Lương Tuấn Đào trượng nghĩa trợ giúp và ưu ái với người nhà mình, nhiều ít gì cô cũng có chút cảm động.
Lâm Tuyết có thể cảm thấy hắn đang cố gắng muốn cải thiện quan hệ giữa hai người nhưng phương thức có hơi ngốc nghếch và không nắm được trọng điểm.
Chẳng lẽ câu nói kia của Hiểu Mạn là thật ư? Hắn không biết 'cho' thế nào, cô không biết 'đòi hỏi' thế nào.
*
Đêm xuống khu biệt thự càng thêm mê người, nơi này ban ngày cây cối rậm rạp, hoa tươi sáng lạn, oanh kêu yến hót, đến buổi tối thì đèn nê ông lóe ra lại biến thành một biển đèn.
Vùng ngoại ô yên tĩnh không lộ ra nửa điểm hoang vắng, bởi đèn đóm rực rỡ không kém với khu náo nhiệt phồn hoa nhất. Dọc đường, bóng đèn che phủ, bóng hoa sum suê, đẹp không sao tả xiết.
Sau khi cửa chống trộm điện tử quét qua biển số xe liền tự động mở ra cho qua, xe chậm rãi lái vào sân biệt thự rồi dừng lại.
Xuống xe, Lâm Tuyết cảm thấy có chút gió lạnh thổi tới, không nóng như lúc dùng cơm chiều.
Lương Tuấn Đào thân mật nắm tay cô, nhìn ngọn đèn huy hoàng sáng lạng trong trong phòng, hắn vừa đi lên bậc thang vừa nói : "Xem ra mọi ngươi trong nhà em đều là con cú nhỉ!"
Lâm Tuyết không để ý tới lời trêu chọc, đương nhiên cũng không tránh khỏi tay hắn, mặc kệ hắn nắm, hai người cứ như vậy tay trong tay tiến vào.
Trong phòng khách đèn đóm rực rỡ, đèn có thể bật đều bật hết ( dù sao bọn họ cũng đâu phải thành toán tiền điện ), Lâm Văn Bác ngồi trên sô-pha uống trà, Hứa Tĩnh Dao ôm Tiểu Bảo đang dỗ thằng bé ngủ, Lâm Thông thì chỉ vào mặt Lâm Á Linh ra sức mắng mỏ không ngớt.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Nhìn khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc của Hà Hiểu Mạn, Lâm Tuyết mở miệng, lời nói ra lại khiến đối phương có chút bất ngờ. "Hiểu Mạn, cô có biết chuyện Lãnh Bân thống trị Báo Bầy không?"
Vợ chồng ân ái khăng khít như vậy, giữa bọn họ hẳn không có bí mật nào! Cô tin rằng Lãnh Bân đã sớm thanh trừ sạch sẽ mọi bóng ma có khả năng gây trở ngại, ảnh hưởng tới quan hệ giữa vợ chồng họ.
Quả nhiên, Hiểu Mạn không thấy kinh ngạc hoặc khó hiểu chút nào với lời Lâm Tuyết nói, cô nở nụ cười ấm áp ngọt ngào như cũ: "Tôi biết! Anh ấy có chuyện gì tôi đều biết, giữa hai chúng tôi không có bất cứ bí mật nào!"
". . ." Lâm Tuyết thực sự hâm mộ Hà Hiểu Mạn. Tình cảm hai bên rốt cục đạt tới trình độ nào mới có thể thân mật khăng khít cua nước giao hòa?
"Tôi tôn trọng lý tưởng và sự nghiệp của Bân, cũng tin tưởng ông xã mình là nam tử hán chân chính, việc anh ấy làm là hiệp nghĩa, thay trời hành đạo!" Hà Hiểu Mạn nhẹ nhàng nghịch nghịch lọn tóc mỏng trên trán, đôi mắt trong vắt chứa đựng tất cả tình yêu sâu đậm dành cho ông xã của mình."Cô thấy đấy, cuộc sống của hai chúng tôi là như vậy! Anh ấy là thiếu tướng không quân, tiền trợ cấp không thấp, tôi là biên tập tạp chí, tiền lương cũng không thấp! Sinh hoạt hàng ngày của cả hai hoàn toàn dựa vào khoản thu nhập bình thường hợp pháp, thậm chí ngay cả lợi nhuận được chia hàng năm từ Công ty trong dòng tộc anh ấy cũng quyên góp tất cả cho tổ chức từ thiện!"
Lâm Tuyết tin vào lời nói của Hà Hiểu Mạn bởi cuộc sống của vợ chồng Lãnh gia không hề xa xỉ, giống cuộc sống bậc cao, có nhà có xe, nhưng nhà không xa hoa cao cấp, xe là loại bình thường trên đường và BMW cũng không phải dòng xe nổi tiếng xa hoa trên thế giới.
"Từ khi tôi quen Lãnh Bân đến giờ, anh ấy không lái chiếc xe nào hơn 200 vạn, cũng không sắp đặt mua nhà cao cấp, nơi này là quà kết hôn ông nội tặng chúng tôi!" Hiểu Mạn nhợt nhạt mà giương môi, trong đường cong kia ẩn chứa tình yêu lưu luyến với ông xã. "Anh ấy chưa bao giờ sử dụng phân tiền nào trong kho bạc của Báo Bầy, anh ấy nói muốn dùng những đồng tiền đó cho dân, hướng về dân! Lão đại hắc đạo, tham quan chính trị, còn cả trùm buôn thuốc phiện, súng ống đạn dược. . . Tiền của bọn họ đều cướp trong tay dân chúng nên Bân dùng những đồng tiền ấy chấm dứt sinh mệnh cặn bã cũng coi như vật về chỗ cũ!"
Lâm Tuyết nhợt nhạt mỉm cười, nói: "Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao Lãnh thiếu mê luyến cô như vậy, bởi vì chỉ có cô mới xứng với ngàn vạn sự yêu thương của anh ta!"
*
Khi trở về đã là 9h tối, cuộc sống về đêm tại kinh đô vừa mới bắt đầu.
Tâm tình Lâm Tuyết khá hơn nhiều, sương giá đóng trong đôi mắt trong veo cũng tan đi không ít, cô cũng không bài xích đề phòng Lương Tuấn Đào nữa.
"Giờ ngủ hẵng còn sớm, đi thăm nhà mẹ em đi!" Lương Tuấn Đào chủ động đề nghị.
Không phải hắn có ấn tượng đặc biệt tốt với nhà mẹ đẻ cô, ngược lại, người nhà họ Lâm, trừ Lâm Tuyết, hắn không thấy ai thuận mắt cả. Nhiệt tình như vậy hoàn toàn vì muốn tạo niềm vui cho cô. Hắn thật sự không biết nên biểu đạt sự quan tâm và yêu thương của mình thế nào, đành lợi dụng sự quan tâm tới người nhà Lâm Tuyết mà thổ lộ tâm ý của mình.
Lâm Tuyết không phản đối. Dù không có tình cảm gì với Lâm gia nhưng nói tới cùng, bọn họ vẫn là người thân của cô, thời điểm mấu chốt, cô không thể trơ mắt nhìn họ lưu lạc đầu đường. Lương Tuấn Đào trượng nghĩa trợ giúp và ưu ái với người nhà mình, nhiều ít gì cô cũng có chút cảm động.
Lâm Tuyết có thể cảm thấy hắn đang cố gắng muốn cải thiện quan hệ giữa hai người nhưng phương thức có hơi ngốc nghếch và không nắm được trọng điểm.
Chẳng lẽ câu nói kia của Hiểu Mạn là thật ư? Hắn không biết 'cho' thế nào, cô không biết 'đòi hỏi' thế nào.
*
Đêm xuống khu biệt thự càng thêm mê người, nơi này ban ngày cây cối rậm rạp, hoa tươi sáng lạn, oanh kêu yến hót, đến buổi tối thì đèn nê ông lóe ra lại biến thành một biển đèn.
Vùng ngoại ô yên tĩnh không lộ ra nửa điểm hoang vắng, bởi đèn đóm rực rỡ không kém với khu náo nhiệt phồn hoa nhất. Dọc đường, bóng đèn che phủ, bóng hoa sum suê, đẹp không sao tả xiết.
Sau khi cửa chống trộm điện tử quét qua biển số xe liền tự động mở ra cho qua, xe chậm rãi lái vào sân biệt thự rồi dừng lại.
Xuống xe, Lâm Tuyết cảm thấy có chút gió lạnh thổi tới, không nóng như lúc dùng cơm chiều.
Lương Tuấn Đào thân mật nắm tay cô, nhìn ngọn đèn huy hoàng sáng lạng trong trong phòng, hắn vừa đi lên bậc thang vừa nói : "Xem ra mọi ngươi trong nhà em đều là con cú nhỉ!"
Lâm Tuyết không để ý tới lời trêu chọc, đương nhiên cũng không tránh khỏi tay hắn, mặc kệ hắn nắm, hai người cứ như vậy tay trong tay tiến vào.
Trong phòng khách đèn đóm rực rỡ, đèn có thể bật đều bật hết ( dù sao bọn họ cũng đâu phải thành toán tiền điện ), Lâm Văn Bác ngồi trên sô-pha uống trà, Hứa Tĩnh Dao ôm Tiểu Bảo đang dỗ thằng bé ngủ, Lâm Thông thì chỉ vào mặt Lâm Á Linh ra sức mắng mỏ không ngớt.
Đọc tiếp: Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Quay lại: Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

