Duck hunt
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 20 - Bà xã à, anh đói


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 111
"Keeeét!" Lương Tuấn Đào đột nhiên dừng lại, Lâm Á Linh ngồi ghế sau đang vung tay múa chân thình lình bị đụng mạnh vào ghế phía trước, cô ta kinh sợ kêu một tiếng rồi lập tức ngừng lải nhải, trong xe bỗng nhiên rất yên tĩnh.

Lâm Tuyết đã trải qua huấn luyện, loại phanh gấp này không có khả năng khiến cô té ngã nên không bị sao, ngược lại Lâm Á Linh bị đâm cho nổ đom đóm mắt.

"Ách!" Lâm Á Linh ôm đầu bị thương, cô ta giận mà không dám nói gì về hành vi ác liệt của Lương Tuấn Đào.

"Xuống xe!" Lương Tuấn Đào không quay đầu lại, hắn lạnh lùng ra lệnh.

Trên xe có hai cô gái, không biết hắn bảo ai xuống xe đây. Lâm Tuyết như không nghe thấy vẫn ngồi yên bất động. Lâm Á Linh cẩn thận hỏi han: "Nhị thiếu gia, chúng ta xuống xe ở đây sao?"

"Không phải chúng ta!" Cuối cùng Lương Tuấn Đào quay đầu lại, nhưng trong đôi mắt đẹp hoàn toàn không có nửa phần ấm áp. Hắn chỉ vào mặt Lâm Á Linh, giản lược tóm tắt vấn đề chính: "Cô xuống xe! Bây giờ, ngay lập tức!"

"Hả?" Lâm Á Linh sợ hãi, cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ, đây vốn không gần Lương gia... rốt cuộc là chỗ nào nhỉ?

Lương Tuấn Đào trả lời nghi vấn của cô ta: "Nơi này là bệnh viện quân khu trực thuộc bộ đội đặc chủng, Mạc Sở Hàn ở ngay trong đó an dưỡng!"

Thì ra là thế nhưng bảo cô ta xuống xe ở chỗ này làm gì? Chẳng lẽ bảo cô ta đi thăm Mạc Sở Hàn ư?

"Không phải lòng cô đầy căm phẫn với hắn ư? Thay vì ở trong xe mắng cho tôi và Lâm Tuyết nghe, chi bằng đích thân đến trước mặt hắn mắng cho hắn nghe để thỏa lòng đi!" Lương Tuấn Đào không muốn tiếp tục nhiều lời vô ích cùng cô ta, thấy Lâm Á Linh ngồi trên xe không muốn đi, hắn liền dứt khoát mở cửa xe bước xuống. Mở ra cửa sau xe, nói với Lâm Á Linh đang sợ tới mức run rẩy thu lu thành một khối: "Xuống xe! Đừng đợi tôi ra tay!"

Chờ cô ta xuống xe, Lương Tuấn Đào mới lên xe đạp chân ga lần nữa. Khi xe phi ra ngoài, hắn ngoái đầu nhìn lại Lâm Tuyết đang ngồi ở ghế sau, nở nụ cười sáng chói: "Thế nào? Bây giờ yên tĩnh nhiều rồi chứ?"

Lâm Tuyết nhàn nhạt mỉm cười, cảm thấy cách này của hắn đúng là rút củi dưới đáy nồi, trực tiếp mà hữu hiệu!

*

Về đến nhà, đêm cũng khuya, lính cần vụ đã sớm ở trong phòng khách cung kính chờ hai người bọn họ, thấy Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết trở về, liền tiến lên báo Lương Trọng Toàn đang ở trong thư phòng chờ bọn họ.

Vì sao Lương Trọng Toàn đột nhiên muốn gặp hai người? Lâm Tuyết theo bản năng đoán được phần nhiều có liên quan đến chuyến viếng thăm vào ban ngày của Lâm gia.

Khi cùng Lương Tuấn Đào lên lầu, người đàn ông bên cạnh an ủi cô: "Không có việc gì đâu, mọi việc đã có anh đây!"

Trước lúc vào thư phòng, họ nhẹ nhàng gõ cửa, được cho phép mới bước vào trong.

Lương Trọng Toàn đang xem sách, thấy bọn họ đến liền chỉ chỉ sô pha bên cạnh, nói: "Ngồi đi!"

Lính cần vụ trực ban bưng lên hai ly sữa nóng chứ không pha trà, bởi vì Lương gia rất chú trọng dưỡng sinh, sợ buổi tối uống trà ảnh hưởng tới giấc ngủ nên dùng sữa nóng có tác dụng an thần thay cho nước trà.

Lâm Tuyết nhấp một hơi, buông ly sữa xuống, cô hỏi: "Ba gọi chúng con tới có chuyện gì vậy?"

Lương Trọng Toàn hòa nhã cười cười: "Nghe nói bên mẹ đẻ con do nhà bị tòa án ép thi hành bán đấu giá, bây giờ mất chỗ ở à?"

Lâm Tuyết rũ mắt, nhàn nhạt nói: "Đã thu xếp ổn thỏa rồi ạ."

"Ừ, ba biết, Tuấn Đào tạm thời bố trí nhà mới dùng để kết hôn của hai con." Lương Trọng Toàn do dự một chút, nói: "Ba có sắp xếp khác, không biết con có thể lưu tâm không?"

Chẳng lẽ Lương Trọng Toàn phản đối việc người nhà họ Lâm ở nơi đó ư? Cũng đúng, nhà vừa mua, môi trường sống lại tốt như vậy, có khả năng cảm thấy cho Lâm gia thật lãng phí.

"Con đừng lo, ba không có ý gì khác!" Lương Trọng Toàn thoáng nhìn con trai đang liều mạng nháy mắt ra hiệu với mình, hắn sợ ông nói ra điều gì làm Lâm Tuyết không vui, ông liền bình tĩnh cười cười: "Chỉ là ba thấy nhà mới định dùng để kết hôn, các con còn chưa dọn vào ở đã để..." Ông muốn nói đã để người ngoài vào nhưng lời này nói ra có hơi tổn thương tình cảm Lâm Tuyết, dù sao đó cũng là người thân của cô nên lời đến miệng lại đổi thành: "Để người nhà vào ở chưa thỏa đáng lắm! Như vậy đi, ba có ngôi biệt thự bỏ không, ngày mai sai người quét tước, để người bên nhà con dọn đến ở!"

Lâm Tuyết nâng mắt, gắng gượng giương lên khóe môi, nói: "Ba trông coi thu xếp là được rồi."

"Điều 2 người giúp việc trong nhà qua đó, tiền lương tồn ở bên này ba trả, mặt khác, hàng tháng ba sẽ trả tiền sinh hoạt cho bọn họ, con và Tuấn Đào bàn bạc chuyện xây tổ ấm, đừng tiếp tục phiền lòng vì chút chuyện trong nhà. Không đầy 1 tháng nữa là hôn lễ của hai đứa, ba rất mong hai đứa cùng kết liền cành, mau mau cho ba thêm cháu trai cháu gái!" Lương Trọng Toàn vui tươi hớn hở, nói xong một hồi ngược lại bình bình thản thản, xứng tình đạt lý.

Thật sự kết hôn cùng Lương Tuấn Đào ư? Mùng 1 tháng 8 chính là hôn lễ của cô và hắn, trong nháy mắt, ngày mau tới.

*

Đêm nay, Lâm Tuyết không tiếp tục cự tuyệt Lương Tuấn Đào cầu hoan.

Prev 1 2 3 4 ... 7 Next

Đọc tiếp: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Quay lại: Chương 19
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000681