80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 20 - Bà xã à, anh đói


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 105
Phong phạm của thủ trưởng ư? Lương lưu manh giật mình, giờ mới phát hiện mình thật sự hơi quá! Sáng sớm, tại phòng làm việc của mình, hắn ôm cô giở trò, giống như bụng đói ăn quàng, thật sự tổn hại đến hình tượng thủ trưởng quang minh của hắn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thủ trưởng cũng có nhu cầu, cũng có quyền gần gũi với bà xã chứ!

Phẫn nộ buông Lâm Tuyết ra , người họ Lương nào đó sửa sang lại quân phục, ho 1 tiếng, đắp lại hình tượng quân nhân rực rỡ.

Lâm Tuyết không thèm để ý tới hắn, cô lập tức đi đến trước máy tính cá nhân, khởi động mở máy, sau đó kêu hắn qua xem. "Anh lại đây!"

Bà xã có lệnh, Lương thủ trưởng vội vã tung tẩy đi qua, cười cực kì ái muội: "Bà xã, em gọi anh đến làm chi?"

Khó có dịp Lâm Tuyết chịu chủ động gọi mình qua làm hắn không kìm hãm nổi vui vẻ. Hết cách, đàn ông chưa thỏa mãn dục vọng càng dễ nảy sinh ý nghĩ bậy bạ.

Sáng sớm thịnh vượng mãnh liệt như vậy bị hắn mạnh mẽ áp chế, còn không phải vì yêu thương cô sao, hắn không đành lòng mới sáng sớm đã giày vò cô tỉnh giấc nhưng chịu khổ lại là bản thân hắn! Vọt vào phòng tắm tắm mười mấy phút đồng hồ nước lạnh, vất vả lắm mới ổn định được, hiện giờ thấy cô lại rất có xu thế ngóc đầu trở lại, bất kể lời nói bình thường nào cũng có thể bị kẻ háo sắc tinh trùng lên não kia hiểu sai.

Thật là không còn gì để nói, khuôn mặt Lâm Tuyết ửng đỏ, xì một tiếng: "Anh không thể đứng đắn chút sao? Nhìn bộ dạng hiện tại của anh, nếu bị cấp dưới thấy còn cho là thủ trưởng của mình có tật xấu đấy!"

"Ôi! Bà xã, anh thật sự có tật xấu mà!" Lương lưu manh sắc nghiện phát tác, dù nhìn Lâm Tuyết thế nào trong lòng hắn cũng ngứa ngáy. Lương Tuấn Đào tiến đến bên cạnh cô, từ phía sau ôm lấy cô, kéo bàn bàn tay mềm mại do thám nơi nào đó của mình. "Ti! Nơi này căng đến đau, em giúp chồng xoa bóp đi!"

Chạm vào cứng rắn như sắt, Lâm Tuyết xấu hổ đến mức vội vã buông tay không kịp, cô giận dữ nói: "Thủ trưởng, mở to con mắt háo sắc của anh mà nhìn cho rõ, đây không phải nơi thích hợp để động dục!"

Thấy Lâm Tuyết tức giận, hắn mới thu lại chút, buông cô ra, không cho là đúng liền đáp lại: "Cùng bà xã giao lưu tình cảm cũng là một trong những công việc của thủ trưởng đó!"

Lười cùng kẻ háo sắc này tán gẫu chuyện không có dinh dưỡng, Lâm Tuyết nghiêm mặt nói: "Em có chính sự nói với anh, nghiêm túc chút đi!"

Thân thể cao lớn vĩ ngạn của Lương Tuấn Đào đứng thẳng tắp, dậm chân một cái, hắn đánh tay chào Lâm Tuyết theo nghi thức quân đội, nói: "Tuân mệnh, thủ trưởng phu nhân!"

Lâm Tuyết lườm hắn một cái, dở khóc dở cười. Nhìn bộ dạng hắn hẳn là tâm tình không tồi nên mới có tâm tư càn quấy với cô.

Lâm Tuyết mở mạng, tìm những tấm ảnh hôm qua gửi đi, lần lượt mở ra để Lương Tuấn Đào ở bên cạnh xem. "Những thứ này tìm được trong máy tính của Mạc Sở Hàn, hình như đều chụp cuộc sống thường ngày, nhìn phong cảnh hẳn là lúc hắn chụp khi lưu lạc bên Thailand. Anh xem có nhận ra người nào hoặc tội phạm truy nã quốc tế nào không?!"

Vừa nghe nói bà xã đại nhân phát hiện ra tin tức quan trọng, Lương thủ trưởng nhanh chóng thưởng một nụ hôn môi để cổ vũ. Mắt hắn quan sát ảnh chụp, từ đầu tới cuối lần lượt xem qua một lượt, trong đầu đất suy nghĩ tìm tòi, đối chiếu những khuôn mặt không quen biết.

Từng tấm ảnh thay đổi, hình ảnh không ngừng biến hóa.

"Ngừng!" Trước mắt Lương Tuấn Đào sáng ngời, hắn đột ngột kêu dừng lại!

Trong lòng Lâm Tuyết kích động một trận, cô nhanh chóng nhấp chuột, nhìn không chớp mắt khuôn mặt nghiêng ở tấm ảnh trên màn hình.

"Cái này!" Lương Tuấn Đào vươn ngón tay thon dài trỏ trỏ người đàn ông trong ảnh, "Cái này thoạt nhìn rất giống Hoắc Vân Hải!"

Hắn vội vàng quan sát cẩn thận người đàn ông đang đứng thẳng, hình như bên cạnh anh ta còn có một cô gái mặc váy đỏ, nhưng hơn nửa khuôn mặt của cô ta đều bị người đàn ông kia che mất.

"Là Hoắc Vân Hải bị chính tay anh đánh gục ư?" Lâm Tuyết hỏi.

"Đúng vậy!" Lương Tuấn Đào nheo mắt nhìn chăm chú trong chốc lát, nói một cách khẳng định: "Đúng thế, chính là hắn!"

"Sao Mạc Sở Hàn lại có ảnh chụp của hắn?" Lâm Tuyết suy nghĩ một lát, quả quyết mở miệng: "Quả thật hắn không thoát khỏi có liên quan đến Hoắc gia!"

Lương Tuấn Đào gật gật đầu, nói: "Em phát hiện ra những tấm ảnh này rất có ích, phải lập tức báo cáo lên quân bộ, để quân bộ nghiên cứu so sánh với kho dữ liệu trùm thuốc phiện quốc tế, nếu có khuôn mặt giống nhau lập tức có thể đối chiếu ra!"

Lâm Tuyết gật gật đầu, "Vậy hiệu suất sẽ càng nhanh hơn!"

"Bà xã anh làm không tệ!" Lương thủ trưởng vỗ vỗ vai cô, nở nụ cười khen ngợi: "Khi báo cáo tài liệu, tiện thể sẽ ghi công cho em, tính cả chuyện băng ghi hình lần trước, ít nhất để em thăng một bậc quân hàm."

"Không cần thiết! Đây chỉ là tình cờ gặp được, tính gì mà lập công chứ!" Lâm Tuyết biết quân hàm thiếu úy của mình cũng là nhờ Lương Tuấn Đào mới đạt được, nếu không nữ binh nhì vừa vào như cô có thể làm được sĩ quan sơ cấp đã không tồi, sao c òn có khả năng ngay lập tức lên tới thiếu úy chứ!

Cô cũng khao khát lập công thăng chức, nhưng muốn dựa vào năng lực thực sự của bản thân chứ không phải một mực dựa vào bóng mát của cây đại thụ Lương thủ trưởng này.

Prev 1 ... 4 5 6 7 Next

Đọc tiếp: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Quay lại: Chương 19
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001029