XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 2
"Các người là đồ phế vật!"

Sau khi biết hành động thất bại, Hoắc Vân Phi mắng xối xả vào đám thuộc hạ, nội dung đại khái không khác lời của Lý Ngạn Thành là mấy, tóm lại là cực kỳ thất vọng và bất mãn.

Mặt thẹo cúi gằm đầu, không dám thở mạnh. Hắn là thuộc hạ tâm phúc của Hoắc Vân Phi, tên gọi Hồng Khuê. Ngày ấy trên đường cao tốc từng gặp và cũng nói chuyện cùng Lâm Tuyết nên cô mới có cảm giác giọng nói của hắn hắn hơi hơi quen tai.

Đến khi Hoắc Vân Phi mắng mệt, Hồng Khuê mới nhỏ giọng biện luận: "Thật sự khéo con mẹ nó là khéo -- khéo cực kỳ! Ai ngờ đúng lúc lại đụng phải một đám phần tử võ trang khác, bọn họ dứt khoát muốn mạng cô gái kia, để bảo vệ mạng nhỏ của cô ta, chúng tôi bị kéo lại mới chậm trễ ..."

"Ngụy biện!" Mũi Hoắc Vân Phi suýt nữa lệch sang, sao lại trùng hợp thế? Hắn vừa sai người đi thăm dò những kẻ tự dưng xuất hiện cướp người với mình là ai, di động liền vang lên.

Hắn cầm điện thoại lên nhìn, là Mạc Sở Hàn. Trong lòng thầm kêu hỏng bét rồi nhưng đâu thể trốn tránh không tiếp, Hoắc Vân Phi đành kiên trì nhấn phím nghe. "Sở Hàn, gần đây thân thể tốt hơn chưa?"

"Tốt con mẹ mày!" Mạc Sở Hàn vừa thông điên thoại đã trực tiếp chửi rủa thậm tệ: "Hoắc Vân Phi, tiểu tử mày thật giỏi quá! Trước tao cứu mạng mày, mày như vậy lại lấy oán trả ơn..."

"Anh bình tỉnh chút đi!" Hoắc Vân Phi nói xong liền để xa điện thoại khỏi tai, đợi Mạc Sở Hàn gào thét có vẻ xong rồi mới để di động gần tai lần nữa, hắn không đỏ mặt không thở gấp, nói: "Lần này anh thực sự nên cảm ơn tôi cho tốt! Nếu không phải tôi phái người đến, bây giờ Tiểu Tuyết của anh đã thành một cỗ tử thi rồi!"

Mạc Sở Hàn tịt xuống dưới, hắn biết lời Hoắc Vân Phi nói là thật. Nếu không phải tổ chức Hắc Nha phái người cản trở người của Lý Ngạn Thành, chỉ sợ Lâm Tuyết thực sự lành ít dữ nhiều.

"Anh trai, xin bớt giận, giận lớn vậy thân thể chịu nổi ư?" Hoắc Vân Phi khuyên nhủ: "Huống chi cô ta là vợ người khác, anh cần gì phải giận như vậy?"

"Chớ chụp vào tao cái vỏ này!" Tiếp theo, Mạc Sở Hàn quăng ra câu nói độc ác: "Tao mặc kệ mày giữa mày và Lương Tuấn Đào có ân oán gì, có bản lĩnh thì tìm hắn mà làm, không cho phép chú ý tới Tiểu Tuyết, bằng không... tao tuyệt giao với mày!"

Cúp điện thoại, Hoắc Vân Phi buồn bực một hồi. Không cho phép chú ý tới Lâm Tuyết ư? Còn ai có thể trở thành con tin có trọng lượng như cô? Suy nghĩ nửa ngày, trong đầu hắn tức thì nảy sinh chủ ý mới, sau đó hắn liền bấm điện thoại dặn dò bên dưới: "Cấp tốc điều tra phụ tá đắc lực bên cạnh Lương Tuấn Đào là Phùng Trường Nghĩa và Triệu Bắc Thành, có gì uy hiếp được hai người bọn họ thì lập tức báo cáo cho tôi!"

*

Hôm sau, đang lúc Lâm Tuyết xin phép Lương Tuấn Đào lần hai, thủ trưởng đại nhân mất bình tĩnh, khuyên nhủ cô: "Thời gian này xảy ra nhiều chuyện, em cứ nghỉ ngơi chút đi!"

Hôm qua bị cô làm khiếp sợ một phen, hiện tại hắn vừa bận bịu vụ án Hoắc gia lại lo lắng cho sự an toàn của cô, đúng là hết cách phân thân, hắn không muốn để cô rời khỏi tầm mắt mình, tránh sinh chuyện.

"Còn hai ngày nữa sẽ là sinh nhật của anh cả, em phải mua quà tặng anh ấy!" Lâm Tuyết nói xong, hơi do dự một chút, lại bổ sung một câu: "Còn Vân Thư Hoa nữa, sinh nhật anh ta trước anh cả một ngày, em đã đồng ý với Vân Đóa sẽ tặng quà cho anh ta rồi!"

Nghe Lâm Tuyết nói cô đặc biệt tới trung tâm thương mại là để mua quà cho hai người đàn ông khác, người họ Lương nào đó nhất thời vừa hâm mộ vừa ghen tị, hắn hỏi: "Thế của anh đâu? Anh có quà không?" Móa, tháng 12 mới tới sinh nhật hắn, cô sẽ không bảo quà của hắn đến tháng 12 mới có đấy chứ!

Không ngờ miệng nhỏ mỉm cười, một lúc lâu sau Lâm Tuyết mới nói cho hắn biết: "Có chứ!"

"Thật à?" Lương Tuấn Đào vốn chỉ là hờn dỗi mà chất vấn, không ngờ mình cũng có phần. Hắn vui vẻ rồi lại hơi hơi nghi ngờ: "Em không cần tùy tiện mua một món đến gạt anh! Mua quà cho nhiều người như vậy, anh lại không đặc biệt!"

Người đàn ông này, sao so với đàn bà còn nhỏ tính khó dây dưa hơn! Lâm Tuyết bất đắc dĩ, đành nói: "Lần trước em mua cho anh, định tặng anh nhưng chưa đưa!"

"Vật gì vậy?" Lương Tuấn Đào vừa nghe liền thấy rất hứng thú , vội đưa bàn tay to đến trước mặt cô, nói: "Mau lấy ra xem! Nếu hài lòng, anh sẽ đồng ý cho em đi mua quà sinh nhật cho hai người đàn ông kia, nếu tùy tiện lấy chút gì đến gạt anh, anh sẽ không cho phép em nghỉ!"

Trời đất bao la thủ trưởng lớn nhất! Hết cách, hắn quản mình, mình phải nghe hắn thôi! Cũng may, chiếc nhẫn kia Lâm Tuyết luôn để ở ký túc xá quân khu, lúc này cô đích than đi lấy, giao cho Lương thủ trưởng báo cáo kết quả công tác.

Đó là một hộp trang sức thoạt nhìn cực kỳ tinh xảo xinh đẹp, bên trong hẳn đựng một món châu báu của nam giới! Lương Tuấn Đào không khỏi âm thầm líu lưỡi, hắn nhịn không được hỏi: "Em mua cho anh khi nào?"

Hắn cực kì mừng rỡ ngạc nhiên, không thể tưởng được cô đã sớm chuẩn bị quà tặng cho hắn!

1 2 3 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Quay lại: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000733