"Là lần trước!" Lâm Tuyết nghĩ nghĩ, thành thật đáp: "Lần em bị Mạc Sở Hàn bắt đi, Đồng Đồng cũng đi cùng em! Mua quà cho anh cả và Vân Thư Hoa xong, em sợ anh sẽ phân bì với bọn họ nên cũng mua cho anh một món!"
"..." Hóa ra Lương Tuấn Đào hắn chỉ nhân tiện được dính chút vẻ vang với Lương Thiên Dật và Vân Thư Hoa mà thôi! Khuôn mặt tuấn tú không khỏi dài ra, không còn vui vẻ nữa như lúc nãy.
Hắn mở hộp trang sức, thấy chiếc nhẫn bạch kim nạm kim cương bên trong, quả thực tạo hình mạnh mẽ rất khác biệt, hoàn toàn hợp với khẩu vị của hắn. "Không tồi!" Khuôn mặt tuấn tú lại tươi cười, hắn đưa nhẫn cho Lâm Tuyết, vui mừng khấp khởi, nói: "Bà xã, đeo lên cho ông xã đi!"
Lâm Tuyết kéo bàn tay to thon dài, đeo chiếc nhẫn vào ngón út của Lương Tuấn Đào. Nhỏ bé mà hoàn toàn vừa vặn,chẳng khác nào cô dẫn hắn đi tự mình chọn lựa. "Rất vừa!"
Lần đầu tiên nhận được quà cô tặng, tâm tình Lương Tuấn Đào đương nhiên không tầm thường. Chẳng qua tư duy của thủ trưởng khác với người thường, dù rất vui vẻ nhưng hắn không quên suy xét một số vấn đề phiến diện: "Vậy quà lần trước em mua cho họ đâu? Sao anh chưa thấy em đưa cho bọn họ!"
Đang lúc người đàn ông giương mắt hổ nhìn chăm chú mình, Lâm Tuyết mỉm cười lần nữa, cô nhợt nhạt vén môi nói: "Mạc Sở Hàn phái người bắt cóc em, khi vật lộn với chúng em không cẩn thận đã quăng đi! Chỉ có chiếc nhẫn này được em nhét vào túi áo nên mới giữ lại được!"
Không rõ vì nguyên nhân gì, sau đó cô giấu chiếc nhẫn đi, vẫn luôn không đưa cho hắn. Nếu không phải hôm nay hắn tranh cãi ầm ĩ đòi quà tặng, cô gần như cũng quên mất.
Nghe cô nói quà tặng của hai người kia đều bị ném đi, quà tặng cho mình thì cất giấu mới không bị quăng mất, người họ Lương nào đó bắt đầu vui vẻ trở lại. Hắn ôm chầm lấy bà xã mình, hôn "chụt" một cái, khen ngợi: "Bà xã luôn tốt nhất với anh!"
Khen thì khen vậy nhưng đối với việc bà xã mình muốn đi mua quà cho đàn ông khác, Lương Tuấn Đào vẫn giữ ý kiến phản đối. "Trước tiên không nói có thời gian hay không, hiện giờ ở bên ngoài rất loạn, anh thực sự lo lắng chuyện em tới khu thương mại! Như vậy đi! Em muốn mua gì anh sẽ bảo Bắc Thành đi mua, khi tặng ... thì em tự mình tặng, bọn họ cũng không biết có phải em đích thân đi mua hay không đâu!"
"..." Bạo quân chuyên quyền độc đoán này, Lâm Tuyết biểu lộ thực sự không biết nói gì nữa.
Trước sự im lặng của cô, Lương thủ trưởng coi như ngầm đồng ý, "Cứ vậy đi! Anh bảo Bắc Thành đi làm chuyện này!"
*
Hiệu suất làm việc của Triệu Bắc Thành luôn nhận được ưu ái từ Lương Tuấn Đào, lần này cũng không ngoại lệ. Anh ta rất nhanh đã chuẩn bị xong hai chiếc kẹp cà- vạt, đều là màu vàng nạm kim cương, thiết kế mạnh mẽ xa hoa, giá tiền cũng không mắc đến mức thái quá khiến người ta dễ sinh ra hiểu lầm.
Lương Tuấn Đào rất hài lòng, gật gật đầu, nói: "Không tệ."
Lâm Tuyết nhăn mày, một lúc lâu mới chậm rãi nói: "Hai cái kẹp cà- vạt này cứ như sinh đôi ... Không tốt lắm đâu!"
Hai món quà tặng rõ ràng giống nhau, cô sợ ngày nào đó hai người kia chạm mắt sẽ cùng thấy xấu hổ.
"Anh thấy không có gì không tốt cả! Em quân vụ bận rộn, còn nhớ mua quà tặng cho bọn họ đã không tệ rồi! Hơn nữa, anh cả anh hàng ngày đều ở trong nhà, càng không gặp được Vân Thư Hoa, em lo lắng cho chuyện sẽ không xảy ra à!" Dừng một chút, Lương thủ trưởng lại bổ sung thêm: "Vả lại hai chiếc kẹp cà vạt này em nhìn kỹ đi, thật ra giống nhau về cơ bản thôi, chi tiết vẫn khác nhau!"
Đã mua về, Lâm Tuyết cũng không tiếp tục xoi mói nữa, "Được rồi!"
Quà mua xong, vấn đề tiếp theo chính là tặng cho đối phương! Về Lương Thiên Dật khá dễ bàn, dù gì ở cùng một nhà, đến sinh nhật anh ta cô đưa lên cũng chưa muộn. Vấn đề là Vân Thư Hoa, cô không muốn tham dự tiệc sinh nhật anh ta, nhưng đã đồng ý với Vân Đóa rồi, từ chối không xong.
Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, Lâm Tuyết quyết định đưa quà cho Vân Đóa, nói Vân Đóa chuyển cho Vân Thư Hoa, như vậy cô vừa thực hiện được lời hứa lại có thể tránh khi gặp mặt xấu hổ sẽ không biết nói gì.
Trong lòng đã có sự đề phòng và ác cảm với Vân Thư Hoa, về lời Thư Khả nói, Lâm Tuyết không muốn tin nhưng không thể không tin. Tóm lại, không có lửa sao có khói, cô cảm thấy giữa Vân Thư Hoa và Thư Khả chẳng hề đơn giản. Không từ mà biệt, khi Thư Khả bị chó dữ tấn công, cô ta thấy Vân Thư Hoa liền cầu cứu theo bản năng, giọng điệu rất quen thuộc, giống như bạn bè lâu năm. Con người ta ở tình thế cấp bách dễ dàng bộc lộ tất cả sự chân thật, điểm ấy không giả vờ được.
Lâm Tuyết không muốn nghiên cứu tỉ mỉ mọi thứ, cứ coi như chưa phát sinh cái gì đi, nhưng đối với Vân Thư Hoa, cô không cách nào tin tưởng ỷ lại vào anh ta như trước được nữa!
Bấm số của Vân Đóa, âm thanh kết nối vang lên vài lần đều không ai tiếp. Cảm thấy có chút vấn đề, Lâm Tuyết không bỏ cuộc mà tiếp tục gọi. Lặp lại vài lần mới nghe thấy đối phương tiếp điện thoại.
"Alo, Vân Đóa à?" Lâm Tuyết hỏi.
"..." Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nhỏ đang cố kìm nén của cô gái, giống như đau lòng tới cực điểm.
"Vân Đóa? Là em ư? Sao em lại khóc? Nói chuyện đi!" Lâm Tuyết không khỏi nóng nảy, cô liên tục hỏi han.
"..." Vân Đóa càng nghẹn ngào dữ dội, không cách nào trả lời được.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
"..." Hóa ra Lương Tuấn Đào hắn chỉ nhân tiện được dính chút vẻ vang với Lương Thiên Dật và Vân Thư Hoa mà thôi! Khuôn mặt tuấn tú không khỏi dài ra, không còn vui vẻ nữa như lúc nãy.
Hắn mở hộp trang sức, thấy chiếc nhẫn bạch kim nạm kim cương bên trong, quả thực tạo hình mạnh mẽ rất khác biệt, hoàn toàn hợp với khẩu vị của hắn. "Không tồi!" Khuôn mặt tuấn tú lại tươi cười, hắn đưa nhẫn cho Lâm Tuyết, vui mừng khấp khởi, nói: "Bà xã, đeo lên cho ông xã đi!"
Lâm Tuyết kéo bàn tay to thon dài, đeo chiếc nhẫn vào ngón út của Lương Tuấn Đào. Nhỏ bé mà hoàn toàn vừa vặn,chẳng khác nào cô dẫn hắn đi tự mình chọn lựa. "Rất vừa!"
Lần đầu tiên nhận được quà cô tặng, tâm tình Lương Tuấn Đào đương nhiên không tầm thường. Chẳng qua tư duy của thủ trưởng khác với người thường, dù rất vui vẻ nhưng hắn không quên suy xét một số vấn đề phiến diện: "Vậy quà lần trước em mua cho họ đâu? Sao anh chưa thấy em đưa cho bọn họ!"
Đang lúc người đàn ông giương mắt hổ nhìn chăm chú mình, Lâm Tuyết mỉm cười lần nữa, cô nhợt nhạt vén môi nói: "Mạc Sở Hàn phái người bắt cóc em, khi vật lộn với chúng em không cẩn thận đã quăng đi! Chỉ có chiếc nhẫn này được em nhét vào túi áo nên mới giữ lại được!"
Không rõ vì nguyên nhân gì, sau đó cô giấu chiếc nhẫn đi, vẫn luôn không đưa cho hắn. Nếu không phải hôm nay hắn tranh cãi ầm ĩ đòi quà tặng, cô gần như cũng quên mất.
Nghe cô nói quà tặng của hai người kia đều bị ném đi, quà tặng cho mình thì cất giấu mới không bị quăng mất, người họ Lương nào đó bắt đầu vui vẻ trở lại. Hắn ôm chầm lấy bà xã mình, hôn "chụt" một cái, khen ngợi: "Bà xã luôn tốt nhất với anh!"
Khen thì khen vậy nhưng đối với việc bà xã mình muốn đi mua quà cho đàn ông khác, Lương Tuấn Đào vẫn giữ ý kiến phản đối. "Trước tiên không nói có thời gian hay không, hiện giờ ở bên ngoài rất loạn, anh thực sự lo lắng chuyện em tới khu thương mại! Như vậy đi! Em muốn mua gì anh sẽ bảo Bắc Thành đi mua, khi tặng ... thì em tự mình tặng, bọn họ cũng không biết có phải em đích thân đi mua hay không đâu!"
"..." Bạo quân chuyên quyền độc đoán này, Lâm Tuyết biểu lộ thực sự không biết nói gì nữa.
Trước sự im lặng của cô, Lương thủ trưởng coi như ngầm đồng ý, "Cứ vậy đi! Anh bảo Bắc Thành đi làm chuyện này!"
*
Hiệu suất làm việc của Triệu Bắc Thành luôn nhận được ưu ái từ Lương Tuấn Đào, lần này cũng không ngoại lệ. Anh ta rất nhanh đã chuẩn bị xong hai chiếc kẹp cà- vạt, đều là màu vàng nạm kim cương, thiết kế mạnh mẽ xa hoa, giá tiền cũng không mắc đến mức thái quá khiến người ta dễ sinh ra hiểu lầm.
Lương Tuấn Đào rất hài lòng, gật gật đầu, nói: "Không tệ."
Lâm Tuyết nhăn mày, một lúc lâu mới chậm rãi nói: "Hai cái kẹp cà- vạt này cứ như sinh đôi ... Không tốt lắm đâu!"
Hai món quà tặng rõ ràng giống nhau, cô sợ ngày nào đó hai người kia chạm mắt sẽ cùng thấy xấu hổ.
"Anh thấy không có gì không tốt cả! Em quân vụ bận rộn, còn nhớ mua quà tặng cho bọn họ đã không tệ rồi! Hơn nữa, anh cả anh hàng ngày đều ở trong nhà, càng không gặp được Vân Thư Hoa, em lo lắng cho chuyện sẽ không xảy ra à!" Dừng một chút, Lương thủ trưởng lại bổ sung thêm: "Vả lại hai chiếc kẹp cà vạt này em nhìn kỹ đi, thật ra giống nhau về cơ bản thôi, chi tiết vẫn khác nhau!"
Đã mua về, Lâm Tuyết cũng không tiếp tục xoi mói nữa, "Được rồi!"
Quà mua xong, vấn đề tiếp theo chính là tặng cho đối phương! Về Lương Thiên Dật khá dễ bàn, dù gì ở cùng một nhà, đến sinh nhật anh ta cô đưa lên cũng chưa muộn. Vấn đề là Vân Thư Hoa, cô không muốn tham dự tiệc sinh nhật anh ta, nhưng đã đồng ý với Vân Đóa rồi, từ chối không xong.
Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, Lâm Tuyết quyết định đưa quà cho Vân Đóa, nói Vân Đóa chuyển cho Vân Thư Hoa, như vậy cô vừa thực hiện được lời hứa lại có thể tránh khi gặp mặt xấu hổ sẽ không biết nói gì.
Trong lòng đã có sự đề phòng và ác cảm với Vân Thư Hoa, về lời Thư Khả nói, Lâm Tuyết không muốn tin nhưng không thể không tin. Tóm lại, không có lửa sao có khói, cô cảm thấy giữa Vân Thư Hoa và Thư Khả chẳng hề đơn giản. Không từ mà biệt, khi Thư Khả bị chó dữ tấn công, cô ta thấy Vân Thư Hoa liền cầu cứu theo bản năng, giọng điệu rất quen thuộc, giống như bạn bè lâu năm. Con người ta ở tình thế cấp bách dễ dàng bộc lộ tất cả sự chân thật, điểm ấy không giả vờ được.
Lâm Tuyết không muốn nghiên cứu tỉ mỉ mọi thứ, cứ coi như chưa phát sinh cái gì đi, nhưng đối với Vân Thư Hoa, cô không cách nào tin tưởng ỷ lại vào anh ta như trước được nữa!
Bấm số của Vân Đóa, âm thanh kết nối vang lên vài lần đều không ai tiếp. Cảm thấy có chút vấn đề, Lâm Tuyết không bỏ cuộc mà tiếp tục gọi. Lặp lại vài lần mới nghe thấy đối phương tiếp điện thoại.
"Alo, Vân Đóa à?" Lâm Tuyết hỏi.
"..." Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nhỏ đang cố kìm nén của cô gái, giống như đau lòng tới cực điểm.
"Vân Đóa? Là em ư? Sao em lại khóc? Nói chuyện đi!" Lâm Tuyết không khỏi nóng nảy, cô liên tục hỏi han.
"..." Vân Đóa càng nghẹn ngào dữ dội, không cách nào trả lời được.
Đọc tiếp: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

