"Đừng nghĩ ngợi gì!" Lâm Tuyết hiểu tâm tình Vân Đóa, bởi bản thân cô đã từng trải qua. Cô đưa cho cô bé một chiếc khăn tay, ấm áp nói: "Tự em lau đi! Chúng ta lên xe nào!"
*
Hai người bước vào quán cà phê lần trước tới chơi, Lâm Tuyết kéo Vân Đóa ngồi xuống, gọi hai ly sữa nóng và mấy đĩa bánh kem vừa ra lò.
Vân Đóa đã ngừng khóc, nhưng giữa chừng vẫn bật ra tiếng nấc nghẹn ngào, cánh mũi hồng hồng, ánh mắt như tiểu bạch thỏ.
"Chị mua quà sinh nhật cho Thư Hoa rồi nhưng lại không có thời gian đích thân tặng anh ấy, em giúp chị chuyển tới anh ấy nhé!" Lâm Tuyết lấy ra một hộp trang sức, đặt lên bàn trà.
Vân Đóa kéo qua, mở ra liền thấy chiếc kẹp cà vạt màu vàng nạm kim cương đẹp đẽ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở hé ra một nụ cười nhợt nhạt: "Thật là đẹp! Nhất định anh trai sẽ thích!"
"Thích là được rồi!" Lâm Tuyết thấy sắc mặt cô bé dần dần sáng lên, rõ ràng đã thoát khỏi cảm giác đau lòng muốn chết, trong lòng cô cảm thán: quả thật Vân Đóa khác mình. Dù lúc ấy khóc rất thương tâm, như đứa trẻ bị mất kẹo, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bé đã có thể dứt bỏ chuyện kia rồi, không giống bản thân cô, đoạn thời gian bị Mạc Sở Hàn phản bội và thương tổn, mỗi ngày cô đều sống trong mây đen mù sương.
"Anh trai sẽ tới đây ngay lập tức! Em cầm nó giao tận tay anh ấy, nhất định anh ấy sẽ vui!" Vân Đóa cười ngọt ngào, nhưng do khóc khá lâu , theo phản xạ có điều kiện lại nấc lên một tiếng.
"Cái gì cơ?" Lâm Tuyết giật mình, hỏi: "Anh trai em tới ngay tức thì à? Sao anh ấy biết chúng ta ở trong này?"
"Lúc đi trên đường, em đã gửi tin nhắn cho anh ấy!" Vân Đóa nói xong, thấy Lâm Tuyết như có chút không vui, cô bé vội vàng nói: "Rất xin lỗi chị! Em đã không được sự đồng ý của chị trước, vì anh trai bảo, đợi khi chị tặng quà, nhất định phải báo với anh ấy, nếu không anh ấy sẽ không vui!"
Lúc anh trai không vui, cô bé cũng không vui! Vân Đóa hy vọng tâm tình anh trai tốt lên, mà người duy nhất có thể khiến tâm tình anh ta phấn chấn cũng chỉ có Lâm Tuyết.
Thấy Vân Đóa thấp thỏm, Lâm Tuyết không đành lòng trách mắng cô, chỉ nhàn nhạt nói: "Quà chị đã đưa em, em chuyển cho Thư Hoa đi!"
"Chị phải đi sao? Chờ một chút! Anh em lập tức sẽ đến!" Vân Đóa nóng nảy, vội vàng ngăn lại.
Lâm Tuyết đứng dậy, "Trong quân khu còn có việc bận, chị chỉ xin nghỉ vài giờ, phải mau về thôi!"
Cô vừa quay đầu đã bắt gặp Vân Thư Hoa đang đến, quả là đúng lúc.
"Tuyết, " Vân Thư Hoa vẫn ôn nhuận nho nhã như trước, chưa nói đã cười, hương vị thập phần lịch sự."Anh đến trễ rồi!"
Lâm Tuyết không ngờ người đàn ông này tới đúng lúc như vậy, cô hạ mắt, không nói gì.
"Anh, anh xem đây là quà chị Lâm Tuyết tặng sinh nhật anh đó!" Vân Đóa như hiến vật quý đưa kẹp cà vạt đến trước mặt Vân Thư Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên hỏi hắn: "Đẹp không?"
Vân Thư Hoa nhìn món trang sức trong hộp quà, anh ta nhận lấy, nhưng vẫn quan sát khuôn mặt em gái, giọng nói nhu hòa có chút lạnh ý: "Em lại khóc sao?"
Vân Đóa vội vàng cúi mặt, không hé răng.
Đôi mắt đẹp hiện lên rối rắm, thấy em gái khổ sở vì tình, Vân Thư Hoa đau lòng mà không biết làm sao. Một tay anh ta cầm hộp trang sức Lâm Tuyết tặng, một tay kéo Vân Đóa qua, dịu dàng khuyên nhủ: "Nghe lời anh, sau này không được tới Lương gia tìm anh ta nữa!"
"Ừm!" Ngoài sự dự đoán của hai người, Vân Đóa gật đầu đáp lại rất sung sướng. "Sau này em không tới Lương gia tìm anh ấy nữa!" Nói xong, cô dường như rất chật vật, cắn cắn môi, nói tiếp: "Tay chân em vụng về, không chừng thấy em anh ấy sẽ thêm tức giận, tâm tình không tốt đối với thân thể Thiên Dật mà nói lại càng không tốt!"
". . ." Hóa ra đây là nguyên nhân a! Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa nhất thời đều tỏ ý không biết nói gì thêm.
"Lâm Tuyết, ba ngày tới chính là tiệc sinh nhật của anh trai em, chị có thể đến tham dự không? Em với chị cùng đi!" Vân Đóa vứt bỏ vấn đề khiến cô vừa rối rắm vừa đau khổ, ngược lại chuyển lực chú ý sang những chuyện khác.
Thoạt nhìn Vân Đóa dường như hồn nhiên nhược trí, thật ra bọn họ đâu biết, đây là phản ứng bảo vệ tinh thần theo bản năng của người bệnh. Trong trí nhớ Vân Đóa có một đoạn trống, ghi lại ký ức bi thảm thống khổ nhất cô từng trải qua, hiện giờ đoạn trí nhớ ấy đã bị chính cô xé rách. Cô hoàn toàn không nhớ trước khi xuất ngoại mình đã trải qua việc gì, càng không nhớ nổi vì sao mình muốn xuất ngoại!
Để tránh bị suy sụp, hệ thần kinh bản thân có năng lực bảo vệ, quên đi chuyện quá đau khổ!
Tinh thần Vân Đóa đau ốm chưa khỏi hẳn, hôm nay khóc lóc thảm thiết khiến tâm hồn bị thương nghiêm trọng, nguyên khí tổn thương nặng nề. Tình cảm đối với Lương Thiên Dật rơi vào tuyệt vọng, cô bắt đầu giống hai năm trước, khóc xong một hồi liền lựa chọn che đậy đoạn ký ức về người đàn ông khiến cô đau lòng muốn chết. ( khổ rồi, đợt rét đậm của Lương đại thiếu đã tới! )
Bất kể thế nào, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa thuần khiết khờ dại chẳng giống cô gái thất tình đau thương buồn bã không phấn chấn, Lâm Tuyết rất vui mừng. Nhưng nguyện vọng kia cô khó có thể trả lời thuyết phục, bởi cô thực sự không muốn có bất kỳ dính dáng dư thừa nào cùng Vân Thư Hoa nữa.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
*
Hai người bước vào quán cà phê lần trước tới chơi, Lâm Tuyết kéo Vân Đóa ngồi xuống, gọi hai ly sữa nóng và mấy đĩa bánh kem vừa ra lò.
Vân Đóa đã ngừng khóc, nhưng giữa chừng vẫn bật ra tiếng nấc nghẹn ngào, cánh mũi hồng hồng, ánh mắt như tiểu bạch thỏ.
"Chị mua quà sinh nhật cho Thư Hoa rồi nhưng lại không có thời gian đích thân tặng anh ấy, em giúp chị chuyển tới anh ấy nhé!" Lâm Tuyết lấy ra một hộp trang sức, đặt lên bàn trà.
Vân Đóa kéo qua, mở ra liền thấy chiếc kẹp cà vạt màu vàng nạm kim cương đẹp đẽ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở hé ra một nụ cười nhợt nhạt: "Thật là đẹp! Nhất định anh trai sẽ thích!"
"Thích là được rồi!" Lâm Tuyết thấy sắc mặt cô bé dần dần sáng lên, rõ ràng đã thoát khỏi cảm giác đau lòng muốn chết, trong lòng cô cảm thán: quả thật Vân Đóa khác mình. Dù lúc ấy khóc rất thương tâm, như đứa trẻ bị mất kẹo, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bé đã có thể dứt bỏ chuyện kia rồi, không giống bản thân cô, đoạn thời gian bị Mạc Sở Hàn phản bội và thương tổn, mỗi ngày cô đều sống trong mây đen mù sương.
"Anh trai sẽ tới đây ngay lập tức! Em cầm nó giao tận tay anh ấy, nhất định anh ấy sẽ vui!" Vân Đóa cười ngọt ngào, nhưng do khóc khá lâu , theo phản xạ có điều kiện lại nấc lên một tiếng.
"Cái gì cơ?" Lâm Tuyết giật mình, hỏi: "Anh trai em tới ngay tức thì à? Sao anh ấy biết chúng ta ở trong này?"
"Lúc đi trên đường, em đã gửi tin nhắn cho anh ấy!" Vân Đóa nói xong, thấy Lâm Tuyết như có chút không vui, cô bé vội vàng nói: "Rất xin lỗi chị! Em đã không được sự đồng ý của chị trước, vì anh trai bảo, đợi khi chị tặng quà, nhất định phải báo với anh ấy, nếu không anh ấy sẽ không vui!"
Lúc anh trai không vui, cô bé cũng không vui! Vân Đóa hy vọng tâm tình anh trai tốt lên, mà người duy nhất có thể khiến tâm tình anh ta phấn chấn cũng chỉ có Lâm Tuyết.
Thấy Vân Đóa thấp thỏm, Lâm Tuyết không đành lòng trách mắng cô, chỉ nhàn nhạt nói: "Quà chị đã đưa em, em chuyển cho Thư Hoa đi!"
"Chị phải đi sao? Chờ một chút! Anh em lập tức sẽ đến!" Vân Đóa nóng nảy, vội vàng ngăn lại.
Lâm Tuyết đứng dậy, "Trong quân khu còn có việc bận, chị chỉ xin nghỉ vài giờ, phải mau về thôi!"
Cô vừa quay đầu đã bắt gặp Vân Thư Hoa đang đến, quả là đúng lúc.
"Tuyết, " Vân Thư Hoa vẫn ôn nhuận nho nhã như trước, chưa nói đã cười, hương vị thập phần lịch sự."Anh đến trễ rồi!"
Lâm Tuyết không ngờ người đàn ông này tới đúng lúc như vậy, cô hạ mắt, không nói gì.
"Anh, anh xem đây là quà chị Lâm Tuyết tặng sinh nhật anh đó!" Vân Đóa như hiến vật quý đưa kẹp cà vạt đến trước mặt Vân Thư Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên hỏi hắn: "Đẹp không?"
Vân Thư Hoa nhìn món trang sức trong hộp quà, anh ta nhận lấy, nhưng vẫn quan sát khuôn mặt em gái, giọng nói nhu hòa có chút lạnh ý: "Em lại khóc sao?"
Vân Đóa vội vàng cúi mặt, không hé răng.
Đôi mắt đẹp hiện lên rối rắm, thấy em gái khổ sở vì tình, Vân Thư Hoa đau lòng mà không biết làm sao. Một tay anh ta cầm hộp trang sức Lâm Tuyết tặng, một tay kéo Vân Đóa qua, dịu dàng khuyên nhủ: "Nghe lời anh, sau này không được tới Lương gia tìm anh ta nữa!"
"Ừm!" Ngoài sự dự đoán của hai người, Vân Đóa gật đầu đáp lại rất sung sướng. "Sau này em không tới Lương gia tìm anh ấy nữa!" Nói xong, cô dường như rất chật vật, cắn cắn môi, nói tiếp: "Tay chân em vụng về, không chừng thấy em anh ấy sẽ thêm tức giận, tâm tình không tốt đối với thân thể Thiên Dật mà nói lại càng không tốt!"
". . ." Hóa ra đây là nguyên nhân a! Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa nhất thời đều tỏ ý không biết nói gì thêm.
"Lâm Tuyết, ba ngày tới chính là tiệc sinh nhật của anh trai em, chị có thể đến tham dự không? Em với chị cùng đi!" Vân Đóa vứt bỏ vấn đề khiến cô vừa rối rắm vừa đau khổ, ngược lại chuyển lực chú ý sang những chuyện khác.
Thoạt nhìn Vân Đóa dường như hồn nhiên nhược trí, thật ra bọn họ đâu biết, đây là phản ứng bảo vệ tinh thần theo bản năng của người bệnh. Trong trí nhớ Vân Đóa có một đoạn trống, ghi lại ký ức bi thảm thống khổ nhất cô từng trải qua, hiện giờ đoạn trí nhớ ấy đã bị chính cô xé rách. Cô hoàn toàn không nhớ trước khi xuất ngoại mình đã trải qua việc gì, càng không nhớ nổi vì sao mình muốn xuất ngoại!
Để tránh bị suy sụp, hệ thần kinh bản thân có năng lực bảo vệ, quên đi chuyện quá đau khổ!
Tinh thần Vân Đóa đau ốm chưa khỏi hẳn, hôm nay khóc lóc thảm thiết khiến tâm hồn bị thương nghiêm trọng, nguyên khí tổn thương nặng nề. Tình cảm đối với Lương Thiên Dật rơi vào tuyệt vọng, cô bắt đầu giống hai năm trước, khóc xong một hồi liền lựa chọn che đậy đoạn ký ức về người đàn ông khiến cô đau lòng muốn chết. ( khổ rồi, đợt rét đậm của Lương đại thiếu đã tới! )
Bất kể thế nào, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa thuần khiết khờ dại chẳng giống cô gái thất tình đau thương buồn bã không phấn chấn, Lâm Tuyết rất vui mừng. Nhưng nguyện vọng kia cô khó có thể trả lời thuyết phục, bởi cô thực sự không muốn có bất kỳ dính dáng dư thừa nào cùng Vân Thư Hoa nữa.
Đọc tiếp: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

