Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 17
Lúc này, Vân Thư Hoa ẩn nhẫn đối lập hẳn với Mạc Sở Hàn bức người, Lâm Tuyết nhìn không được, cô bước lên trước một bước, theo bản năng chắn Vân Thư Hoa ở sau mình, đáy mắt trong veo ngưng tụ băng lạnh bắn về phía Mạc Sở Hàn: "Ác giả ác báo, anh không tin cứ chờ mà xem!"

Cô lại đi nói giúp cho Vân Thư Hoa! Mạc Sở Hàn tức giận quá chừng, thiếu chút nữa đã vung quả đấm vào Lâm Tuyết. Vất vả kìm chế xúc động bạo lực, hắn xiết chặt tay, quơ quơ trên mũi cô: "Tôi chờ, cô có bản lĩnh gì cứ xuất ra đi!"

"Tuyết, em mau trở lại quân khu! Nơi này đã có anh!" Vân Thư Hoa kéo Lâm Tuyết, đẩy cô về phía cửa: "Đi mau! Đừng để hắn thương tổn em!"

Lâm Tuyết nhìn Vân Thư Hoa lần nữa, làm cách nào cô cũng không thể liên hệ người đàn ông ôn nhuận khiêm tốn, khoan dung thiện lương lịch sự trước mắt với thứ tối tăm u ám. Anh ta vẫn giống trước kia, vì cô nghĩ suy khắp chốn, sợ cô phải chịu bất cứ sự thương tổn và ức hiếp nào.

Nghe nói Mạc Sở Hàn đã trở về, Vân Thư Hoa liền chủ động đề nghị giải trừ hôn ước với cô, bởi anh ta biết cô vẫn luôn yêu Mạc Sở Hàn sâu sắc. Anh ta chưa bao giờ ép buộc cô, cũng không cưỡng ép cô làm chuyện không tình nguyện.

Lâm Tuyết không tìm ra lý do khiến mình và anh ta xa cách nhau, nhưng quả thực cô và Vân Thư Hoa xa cách vì Thư Khả!

Vì sao cô tin Thư Khả mà không tin Vân Thư Hoa? Anh ta thừa nhận có lén lút lui tới với Thư Khả nhưng chỉ để có thể cứu cô ra!

"Chúng ta cùng đi thôi, không cần để ý kẻ điên này!" Lâm Tuyết chủ động giữ chặt tay Vân Thư Hoa và Vân Đóa, cùng hai anh em họ bước ra ngoài.

"Đứng lại!" Mạc Sở Hàn đâu chịu từ bỏ ý đồ, hắn bước lên trước một bước, chặn ba người lại lần nữa.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Lâm Tuyết trợn mắt nhìn hắn, quả thực không từ ngữ nào có thể sử dụng được để hình dung về sự ti tiện của người đàn ông trước mắt này.

"Đừng bày ra vẻ mặt như đề phòng trộm cướp thế, tôi mới không thèm đồ trong tay cô!" Giọng Mạc Sở Hàn muốn bao nhiêu chua xót thì có bấy nhiêu, hắn quá phẫn nộ rồi. Sinh nhật Vân Thư Hoa và Lương Thiên Dật Lâm Tuyết đều chuẩn bị quà tặng, mà sinh nhật hắn cũng sắp tới, đến cả ít lời dễ nghe cô cũng keo kiệt với hắn.

Đâu ngờ Lâm Tuyết không nhường nhịn chút nào, cô cười lạnh nói: "Dù anh thích thì tôi cũng không cho anh!"

Mạc Sở Hàn như bị đâm một đao, hắn suýt nữa kích động nhảy dựng lên, tay nắm chặt xương kêu răng rắc, răng nghiến ken két, hắn hung hăng nhổ một hơi: "Xì! Không biết lấy từ đống bán sỉ đồng nát nào, chỉ những kẻ không có tiền chưa thấy đông tây mới có thể thích!"

Vân Thư Hoa cũng không tức giận, ngược lại còn rất bình tĩnh, chiếc kẹp kim cương được cất cẩn thận vào túi áo, anh ta mỉm cười nói: "Tôi thực sự thích! Đây là món quà Lâm Tuyết tự tay tặng tôi, dù là khối sắt vụn, tôi cũng sẽ coi như bảo bối cất kỹ!"

Lâm Tuyết ngoái đầu nhìn anh ta, người đứng sau tươi cười ôn nhuận, trong đôi mắt đẹp đầy ắp nhu tình ấm áp như thể đang nói với cô: yên tâm, anh không bị Mạc Sở Hàn châm ngòi đâu, bất kể lúc nào, bất kể phát sinh chuyện gì, anh vĩnh viễn sẽ đứng bên em.

". . . Sinh nhật tôi, Thư Khả vì tôi mà đặc biệt mời thợ thủ công nổi tiếng thế giới tới may âu phục, còn tự tay đan áo len cho tao! So với quà tặng của cô ấy, của mày tính là gì?" Mặt mũi Mạc Sở Hàn tràn đầy ác độc đùa cợt, hắn hung hăng nhìn chằm chằm Vân Thư Hoa, trong lòng lại nghĩ -- sớm muộn gì cũng sẽ giết tiểu tử này!

Áo len ư? Lâm Tuyết hơi rung động, cô không khỏi nhớ tới trước kia mình từng đan găng tay cho Mạc Sở Hàn, hắn đeo rất thích liền bảo đợi đến sinh nhật hắn đòi cô tặng hắn một chiếc áo len đan tay.

Để đan chiếc áo ấy, Lâm Tuyết đã đi hỏi thăm những người bên cạnh giỏi đan lát, từ việc chọn sợi len, độ dày, màu sắc đến kiểu hoa văn đều hao tổn tâm huyết. Nhưng khi đó tất cả là vì hắn, cô bận rộn nhưng hạnh phúc, hoàn toàn không thấy mỏi mệt!

Đợi tới sinh nhật Mạc Sở Hàn, cuối cùng cô cũng đan xong một chiếc áo len nam đẹp đẽ, nhớ rõ lúc ấy hắn mặc trên người, vui vẻ đến mức nói tràng giang đại hải. Trời rất nóng nhưng làm thế nào hắn cũng không chịu cởi ra, buổi tối khi ngủ say cũng mặc, kết quả, hôm sau phát hiện sống lưng nổi đầy rôm. . .

Chuyện cũ, nhớ tới lần nữa, chua sót đã hoàn toàn thay thế kỉ niệm ngọt ngào từng có. Khóe môi giương lên, đáy mắt trong veo dâng lên lệ quang, đoạn ký ức kia đã hoàn toàn biến mất, hầu như không còn tình cảm.

"Trời rất nóng mà cô ta đan áo cho anh à?" Vân Thư Hoa tỏ ra không hiểu nổi, "Não cô ta bệnh rồi!"

Không phải não Thư Khả bệnh mà là Mạc Sở Hàn yêu cầu cô ta đan áo cho mình. Thư Khả đan cái áo này mất gần một năm, vì vậy mà thay thế được chút ít địa vị của Lâm Tuyết trong lòng Mạc Sở Hàn.

Năm đó Mạc Sở Hàn rời thành phố phiêu bạt nước ngoài, hắn không cẩn thận làm mất chiếc áo quý giá, từ đó về sau trong lòng liền thấy tiếc nuối. Hắn bảo Thư Khả đan cho mình lần nữa, hắn nói, chờ khi áo len đan xong cũng là lúc hắn hoàn toàn quên đi Lâm Tuyết!

Đáng tiếc, áo len đan xong nhưng ngay đến hứng thú mặc thử Mạc Sở Hàn cũng không có nổi. Hắn càng không có cách nào để quên Lâm Tuyết, bởi vì tên cô đã khắc vào xương tủy hắn, khắc sâu trong lòng hắn, vĩnh viễn không quên được!

Prev 1 ... 4 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Quay lại: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000562
Old school Easter eggs.