Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 9
"Mấy ngày nay trong quân khu thật sự nhiều việc! Nếu không phải chị nghe thấy em khóc đến mức thương tâm trong điện thoại, lo em gặp chuyện không may thì ngay cả thời gian xin nghỉ cũng không xin được đâu!" Lời Lâm Tuyết cũng không hoàn toàn là biện lý do, cô quả thực rất bận. Buổi chiều ở quân khu có việc, sáng mai cần theo Lương Tuấn Đào đến quân bộ mở hội nghị sớm, còn đáp ứng yêu cầu của Bùi Hồng Hiên tham gia thẩm vấn nữ gián điệp Duẫn Lệ Na mang tên giả Hoàng Y Na. Hơn nữa, ngày mốt chính là sinh nhật Lương Thiên Dật. . .

Vân Đóa còn muốn nói thêm, Vân Thư Hoa liền cản cô, khuôn mặt đẹp hơi hơi thất vọng, anh ta nói: "Thôi!"

Anh ta rất hiểu, cố ép thì dưa không ngọt. Nếu Lâm Tuyết không bằng lòng, cưỡng ép cũng có ý nghĩa gì đâu? Trong lòng ảm đạm uể oải, anh ta không biết phải làm thế nào thì quan hệ giữa mình và Lâm Tuyết mới khôi phục được sự tín nhiệm, tin cậy trước kia.

Bước chân Lâm Tuyết có chút gấp gáp nên hộp trang sức trong túi áo khác bị rơi ra. Cô vội cúi xuống nhặt, kết quả chưa gì đã xuất hiện bàn tay to khác đoạt trước một bước, nhặt hộp trang sức kia lên.

"Đó là của tôi!" Lâm Tuyết vội vàng lên tiếng, cô ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp gương mặt tuấn tú quen thuộc đến mức có chút xa lạ -- là Mạc Sở Hàn! Cô không thể tưởng được hắn sẽ tới nơi này! Ổn định tinh thần, Lâm Tuyết trầm mặt, cô lập lại lời mình lần nữa: "Đó là của tôi!"

Mạc Sở Hàn cầm hộp trang sức nhưng không có ý trả vật về cho chủ, đôi mắt u lãnh chuyển sang Vân Thư Hoa, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc hộp có bề ngoài thoạt nhìn giống nhau như đúc trên tay đối phương. "Sao? Ở đây tổ chức hoạt động gì à? Thấy ai cũng có vật kỷ niệm nhỉ?"

Khuôn mặt Lâm Tuyết ửng đỏ, hai chiếc kẹp cà- vạt đều cùng thương hiệu, đương nhiên hộp đựng bên ngoài giống nhau như đúc rồi! Nhưng đây là chuyện của cô, cô không cho rằng Mạc Sở Hàn có quyền được hỏi. "Xin anh trả lại đồ cho tôi! Bởi anh không có phần!"

Mạc Sở Hàn bắt đầu nổi giận, chẳng qua hắn không phát tác ngay tại chỗ mà kiềm chế lửa nóng, bước đến trước mặt Vân Thư Hoa, nhướng mày hỏi: "Cầm trong tay cái gì thế?"

Vân Thư Hoa lui về sau một bước, đề phòng bị cướp liền vội giấu chiếc kẹp cà vạt kia đi, khi đã chắc chắn không bị Mạc Sở Hàn cướp mất, lúc này anh ta mới hơi hơi đắc ý khoe khoang đáp lời: "Sinh nhật tôi, Lâm Tuyết đặc biệt tặng quà sinh nhật!"

Không thể phủ nhận, Mạc Sở Hàn đã bị vẻ mặt đắc ý của anh ta tổn thương, đôi mắt đẹp dấy lên ngọn lửa phẫn nộ, hắn cười nhạt khinh thường: "Thứ đồ rách mà cũng đáng cao hứng đến thế à?" Nói xong, hắn mở hộp trang sức trên tay mình ra, nhìn thấy bên trong đặt một cái kẹp cà vạt, hắn ngẩn ngơ, muốn lấy ra.

"Đừng chạm vào!" Lâm Tuyết đi tới, khuôn mặt như bao phủ sương lạnh, cô lần nữa ra lệnh: "Xin trả lại đồ cho tôi!"

Mạc Sở Hàn hừ lạnh một tiếng, lấy kẹp cà- vạt ra, sau đó vứt hộp dưới chân, hắn đi về phía trước một bước cố ý đạp vỡ nó. "Đây là chuẩn bị cho Lương Tuấn Đào sao?"

Thấy Mạc Sở Hàn giơ kẹp cà vạt ra quơ quơ, Vân Thư Hoa giật mình không nhỏ, anh ta nhanh chóng lấy cái của mình ra, so sánh một chút, kiểu dáng giống nhau kinh người.

"Ha ha. . ." Mạc Sở Hàn cười ha ha, trào phúng nói: "Là song thai à? Sao bộ dạng giống vậy? Cô lấy từ chỗ bán sỉ đồng nát nào thế?"

Lâm Tuyết đâu ngờ việc mình lo lắng nhất kết quả vẫn xảy ra! Đều do tên du côn Lương Tuấn Đào kia mới trở thành như bây giờ. Cô hơi ngượng ngùng, vẫn giải thích một câu: "Hai chiếc kẹp này cùng thương hiệu, nhưng kiểu dáng không hoàn toàn giống nhau! So sánh cẩn thận, có thể nhìn ra khác biệt!"

"Cắt!" Mạc Sở Hàn dứt khoát ném cái kẹp cà vạt kia vào Vân Thư Hoa, hắn khinh miệt nói: "Hàng này số lượng bán sỉ giá rẻ mà mày cầm coi như bảo bối! Mày rất thích à? Còn sợ tao cướp hả? Cái này cũng tặng mày nốt! Cho dù cô ta cho tao, tao cũng không muốn!"

Vân Thư Hoa cầm hai chiếc kẹp, khuôn mặt tuấn tú lúc đỏ lúc trắng. Một lúc lâu sau anh ta mới nâng mắt hỏi Lâm Tuyết như cô gái xấu hổ: "Cái này là tặng ai? Lương Tuấn Đào à?"

Lâm Tuyết lắc đầu, đáp: "Cái này em chuẩn bị tặng Lương Thiên Dật! Ngày mốt là sinh nhật anh ấy!"

"Ừ, " Vân Thư Hoa gật gật đầu đã hiểu, anh ta đi đến cạnh Lâm Tuyết, đưa chiếc kẹp cho cô. Đồng thời nở nụ cười cái ôn nhã: "Đừng có làm mất nữa!"

"Cám ơn!" Lâm Tuyết cầm lại chiếc kẹp bị mất, có tí phức tạp khác thường với Vân Thư Hoa. Anh ta vẫn vậy, bất kể lúc nào cũng tôn trọng cảm thông cho cô, vĩnh viễn không cố ý gây khó khăn cho cô.

"Giữa chúng ta còn phải dùng từ cảm ơn sao?" Trên môi Vân Thư Hoa là ý cười ấm áp, anh ta chăm chú nhìn vào mắt cô đưa tình ẩn tình: "Tuyết, đừng nói lời khách khí với anh!"

Mạc Sở Hàn thấy hai người quả thực như là liếc mắt đưa tình với nhau, hắn không khỏi phẫn nộ. Liền tiến lên đẩy Vân Thư Hoa một cái rồi mắng chửi: "Bớt ghê tởm đi! Mày đắc ý cái gì? Tao cảnh cáo mày, nếu tao muốn mạng mày, Lý Văn San cũng không bảo vệ nổi!"

Vân Thư Hoa lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.

Prev 1 ... 3 4 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Quay lại: Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000015s. Total load: 0.000433
Polaroid