Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào cùng hái hoa oải hương, cùng phơi khô sau đó nhét vào gối, còn học người nông dân vắt sữa, kết quả do kỹ thuật không thạo mà bị văng lên đầy mặt, cả hai cùng cười nhạo nhau một hồi.
Một loại nho trong vườn có tên là nho hạt đen tuy đã chín mà vỏ vẫn xanh biếc như ngọc, thoạt nhìn trong suốt như thủy tinh phỉ thúy làm người ta thèm nhỏ dãi. Ăn vào không tệ, mang theo hương vị thơm ngát, Lâm Tuyết đang học những người nông dân kỹ thuật ủ rượu nho ( mới ở giai đoạn thử nghiệm, muốn được uống rượu của cô, ít nhất cần một tháng nữa)
Mỗi ngày đều có niềm vui, mỗi ngày đều có vô số nụ cười. Nhưng điều khiến Lâm Tuyết cảm thấy hạnh phúc chính là ngày ngày Lương Tuấn Đào đều tặng cô một bó hồng.
Trang trại có vườn hồng, bên trong trồng nhiều giống hoa hồng quý từ các nơi trên thế giới, đa số đang kỳ nở hoa, muôn hồng nghìn tía, đẹp đến hoa mắt.
Lương Tuấn Đào mỗi ngày đều hái một bó hoa hồng ngũ sắc đích thân tặng cho Lâm Tuyết, đền bù thiếu sót trước khi cưới hắn chưa từng tặng hoa cho cô.
"Bà xã, đợi sau này chúng ta xuất ngũ sẽ tới đây làm nông dân nhé!" Hắn đề nghị với cô như vậy.
"Được!" Lâm Tuyết thực sự thích nơi này và cuộc sống không tranh đoạt, bình thản nhưng muôn màu muôn vẻ. Nhìn hắn một cái, cô hé miệng nói: "Chỉ sợ quân hàm của anh càng lên càng cao, không nỡ rời khỏi quân giới!"
Lương Tuấn Đào nghĩ ngợi cẩn thận, cảm thấy Lâm Tuyết thật sự hiểu mình! Đúng vậy, mặc dù nơi này tốt nhưng quả thực nếu quanh năm suốt tháng bảo hắn ở trong này làm nông dân thì có hơi ... sốt ruột.
Chiến thần oai phong một cõi trong quân giới đột nhiên lui về ở ẩn, hắn sẽ cam tâm sao? Anh hùng sợ nhất cô đơn, cảm giác bị người đời quên lãng quả không dễ chịu!
Mỉm cười một tiếng, hắn nói: "Bà xã, vẫn là em hiểu anh nhất!"
Đáy mắt trong veo hiện lên một tia thất vọng, sau đó cô cười nhạt, đáp: "Đàn ông đều như vậy!"
Lời này nghe thế nào cũng có vẻ không bình thường! Hắn liền ôm cô, không để cô suy nghĩ bậy bạ vô dụng."Kỳ tới chắc chắn chúng ta sẽ tới đây nghỉ phép được không?"
"Được!" Lâm Tuyết lắc đầu, cười thầm bản thân càng ngày càng thích mơ mộng! Người đàn ông như hắn đối xử với cô như vậy đã khiến đàn bà trên thế gian hâm mộ đến mức tan nát cõi lòng, cô còn hy vọng xa vời cái gì chứ? Rất không biết thỏa mãn!
*
Hành trình nghỉ ngơi ở nước Pháp ban đầu dự tính hơn hai mươi ngày nhưng đối với quân nhân mà nói, mỗi thời mỗi khắc đều sẽ có sự thay đổi khó lường. Quân lệnh như sơn khiến rất nhiều người lính vừa kết hôn phải để lại vợ yêu mà tới đơn vị nhận nhiệm vụ mới!
Lương Tuấn Đào là quân nhân nên hắn cũng không phải ngoại lệ!
Lâm Tuyết vĩnh viễn nhớ rõ ngày hôm ấy, khi hai người ở Provence được 11 ngày, Lương Tuấn Đào nhận được thông báo tuyệt mật khẩn cấp từ quân bộ: lập tức về nước, tình hình thay đổi đột ngột!
Từ lúc nhận được quân lệnh đến lúc thu dọn đồ đạc lên máy bay quân dụng chỉ vẻn vẹn 15 phút đồng hồ!
15 phút, mọi mộng ảo lãng mạn đều quay về với hiện thực, thời gian chỉ ngắn ngủi như vậy!
*
Trời xanh, mây trắng, mặt trời đỏ phía tây lặn dần, đã gần hoàng hôn.
Máy bay quân dụng đang bay giữa mây đen, bầu không khí trong cabin có chút lặng lẽ.
Chủ yếu do quá đột ngột, có lẽ họ còn chưa khôi phục khỏi trạng thái nhàn nhã yên tĩnh mấy ngày qua, nháy mắt đã phải vùi đầu vào cuộc sống khẩn trương bận rộn trong quân đội, sự chênh lệch có hơi lớn.
"Anh đoán lần này tám chín phần là do Tam Giác Vàng bên kia có tin tức. . . Lần hành động này rất nguy hiểm, em không cần tham gia! Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại!" Lương Tuấn Đào lưu luyến mà hôn bà xã mới cưới, đợi máy bay về đến lãnh thổ quốc gia, có lẽ ngay cả thời gian về nhà cũng chưa có, hắn đã phải bước lên hành trình tới Tam Giác Vàng.
Lâm Tuyết tiếp tục im lặng, cô rúc vào lồng ngực rắn chắc, trong lòng không muốn và có sự quyến luyến sâu sắc . Cô đã có tình cảm đậm sâu không cách nào tháo ra với hắn, cô dứt khoát không từ bỏ, cứ say mê bị hút vào như vậy, bởi người đàn ông như Lương Tuấn Đào đáng để cô say mê, đáng để cô trầm luân!
"Em muốn đi theo anh!"
Thật lâu sau, Lâm Tuyết đẩy Lương Tuấn Đào ra, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng rất kiên quyết.
Lương Tuấn Đào giật mình, hắn vội lắc đầu, nhìn cô bất đắc dĩ: "Rất nguy hiểm!" Hắn ngưng một chút, rồi cười khổ: "Không phải như đưa em tới nước Pháp nghỉ ngơi, Tam Giác Vàng là ổ độc! Nơi đó mỗi bước là kinh hãi, mỗi bước là bẫy rập, anh cũng không biết. . ." Hắn muốn nói không biết mình có trở về bình an hay không nhưng vừa kết hôn, lời này đương nhiên không may mắn, cho nên nói đến một nửa lại nuốt vào.
"Em biết!" Lâm Tuyết che miệng hắn không muốn để hắn nói thêm gì nữa. Cô lại lặp lại quyết định của chính mình, không cho phép thay đổi: "Ở nhà em là vợ anh, là bộ đội chúng ta đều là chiến sĩ! Em muốn tham gia hành động lần này, anh yên tâm, em sẽ không làm chậm chân anh!"
"Không được!" Lương Tuấn Đào vẫn không đồng ý, kiên quyết không đồng ý.
Rất nhanh đã có dấu hiệu máy bay ra khỏi không vực nước Pháp nhưng chanh chấp giữa bọn họ vẫn chưa chấm dứt.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Một loại nho trong vườn có tên là nho hạt đen tuy đã chín mà vỏ vẫn xanh biếc như ngọc, thoạt nhìn trong suốt như thủy tinh phỉ thúy làm người ta thèm nhỏ dãi. Ăn vào không tệ, mang theo hương vị thơm ngát, Lâm Tuyết đang học những người nông dân kỹ thuật ủ rượu nho ( mới ở giai đoạn thử nghiệm, muốn được uống rượu của cô, ít nhất cần một tháng nữa)
Mỗi ngày đều có niềm vui, mỗi ngày đều có vô số nụ cười. Nhưng điều khiến Lâm Tuyết cảm thấy hạnh phúc chính là ngày ngày Lương Tuấn Đào đều tặng cô một bó hồng.
Trang trại có vườn hồng, bên trong trồng nhiều giống hoa hồng quý từ các nơi trên thế giới, đa số đang kỳ nở hoa, muôn hồng nghìn tía, đẹp đến hoa mắt.
Lương Tuấn Đào mỗi ngày đều hái một bó hoa hồng ngũ sắc đích thân tặng cho Lâm Tuyết, đền bù thiếu sót trước khi cưới hắn chưa từng tặng hoa cho cô.
"Bà xã, đợi sau này chúng ta xuất ngũ sẽ tới đây làm nông dân nhé!" Hắn đề nghị với cô như vậy.
"Được!" Lâm Tuyết thực sự thích nơi này và cuộc sống không tranh đoạt, bình thản nhưng muôn màu muôn vẻ. Nhìn hắn một cái, cô hé miệng nói: "Chỉ sợ quân hàm của anh càng lên càng cao, không nỡ rời khỏi quân giới!"
Lương Tuấn Đào nghĩ ngợi cẩn thận, cảm thấy Lâm Tuyết thật sự hiểu mình! Đúng vậy, mặc dù nơi này tốt nhưng quả thực nếu quanh năm suốt tháng bảo hắn ở trong này làm nông dân thì có hơi ... sốt ruột.
Chiến thần oai phong một cõi trong quân giới đột nhiên lui về ở ẩn, hắn sẽ cam tâm sao? Anh hùng sợ nhất cô đơn, cảm giác bị người đời quên lãng quả không dễ chịu!
Mỉm cười một tiếng, hắn nói: "Bà xã, vẫn là em hiểu anh nhất!"
Đáy mắt trong veo hiện lên một tia thất vọng, sau đó cô cười nhạt, đáp: "Đàn ông đều như vậy!"
Lời này nghe thế nào cũng có vẻ không bình thường! Hắn liền ôm cô, không để cô suy nghĩ bậy bạ vô dụng."Kỳ tới chắc chắn chúng ta sẽ tới đây nghỉ phép được không?"
"Được!" Lâm Tuyết lắc đầu, cười thầm bản thân càng ngày càng thích mơ mộng! Người đàn ông như hắn đối xử với cô như vậy đã khiến đàn bà trên thế gian hâm mộ đến mức tan nát cõi lòng, cô còn hy vọng xa vời cái gì chứ? Rất không biết thỏa mãn!
*
Hành trình nghỉ ngơi ở nước Pháp ban đầu dự tính hơn hai mươi ngày nhưng đối với quân nhân mà nói, mỗi thời mỗi khắc đều sẽ có sự thay đổi khó lường. Quân lệnh như sơn khiến rất nhiều người lính vừa kết hôn phải để lại vợ yêu mà tới đơn vị nhận nhiệm vụ mới!
Lương Tuấn Đào là quân nhân nên hắn cũng không phải ngoại lệ!
Lâm Tuyết vĩnh viễn nhớ rõ ngày hôm ấy, khi hai người ở Provence được 11 ngày, Lương Tuấn Đào nhận được thông báo tuyệt mật khẩn cấp từ quân bộ: lập tức về nước, tình hình thay đổi đột ngột!
Từ lúc nhận được quân lệnh đến lúc thu dọn đồ đạc lên máy bay quân dụng chỉ vẻn vẹn 15 phút đồng hồ!
15 phút, mọi mộng ảo lãng mạn đều quay về với hiện thực, thời gian chỉ ngắn ngủi như vậy!
*
Trời xanh, mây trắng, mặt trời đỏ phía tây lặn dần, đã gần hoàng hôn.
Máy bay quân dụng đang bay giữa mây đen, bầu không khí trong cabin có chút lặng lẽ.
Chủ yếu do quá đột ngột, có lẽ họ còn chưa khôi phục khỏi trạng thái nhàn nhã yên tĩnh mấy ngày qua, nháy mắt đã phải vùi đầu vào cuộc sống khẩn trương bận rộn trong quân đội, sự chênh lệch có hơi lớn.
"Anh đoán lần này tám chín phần là do Tam Giác Vàng bên kia có tin tức. . . Lần hành động này rất nguy hiểm, em không cần tham gia! Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại!" Lương Tuấn Đào lưu luyến mà hôn bà xã mới cưới, đợi máy bay về đến lãnh thổ quốc gia, có lẽ ngay cả thời gian về nhà cũng chưa có, hắn đã phải bước lên hành trình tới Tam Giác Vàng.
Lâm Tuyết tiếp tục im lặng, cô rúc vào lồng ngực rắn chắc, trong lòng không muốn và có sự quyến luyến sâu sắc . Cô đã có tình cảm đậm sâu không cách nào tháo ra với hắn, cô dứt khoát không từ bỏ, cứ say mê bị hút vào như vậy, bởi người đàn ông như Lương Tuấn Đào đáng để cô say mê, đáng để cô trầm luân!
"Em muốn đi theo anh!"
Thật lâu sau, Lâm Tuyết đẩy Lương Tuấn Đào ra, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng rất kiên quyết.
Lương Tuấn Đào giật mình, hắn vội lắc đầu, nhìn cô bất đắc dĩ: "Rất nguy hiểm!" Hắn ngưng một chút, rồi cười khổ: "Không phải như đưa em tới nước Pháp nghỉ ngơi, Tam Giác Vàng là ổ độc! Nơi đó mỗi bước là kinh hãi, mỗi bước là bẫy rập, anh cũng không biết. . ." Hắn muốn nói không biết mình có trở về bình an hay không nhưng vừa kết hôn, lời này đương nhiên không may mắn, cho nên nói đến một nửa lại nuốt vào.
"Em biết!" Lâm Tuyết che miệng hắn không muốn để hắn nói thêm gì nữa. Cô lại lặp lại quyết định của chính mình, không cho phép thay đổi: "Ở nhà em là vợ anh, là bộ đội chúng ta đều là chiến sĩ! Em muốn tham gia hành động lần này, anh yên tâm, em sẽ không làm chậm chân anh!"
"Không được!" Lương Tuấn Đào vẫn không đồng ý, kiên quyết không đồng ý.
Rất nhanh đã có dấu hiệu máy bay ra khỏi không vực nước Pháp nhưng chanh chấp giữa bọn họ vẫn chưa chấm dứt.
Đọc tiếp: Chương 29 - Hết
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

