pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 28


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 139
Thấy im lặng không nói gì, Lương Tuấn Đào mở lời nho nhỏ: "Hiện tại hối hận còn kịp! Ngoan ngoãn mà chờ anh trở lại. . ."

"Em viết!" Lâm Tuyết chưa đợi hắn nói xong đã nhận lấy giấy bút, soạt soạt vung bút viết mau. Rất nhanh, cô đã gấp lại tờ di thư, hỏi: "Bức di thư này giao cho ai?"

Hiện tại cô đã thuộc quân bộ, hẳn là để Bùi Hồng Hiên quản rồi!

"Đưa anh!" Đương nhiên Lương Tuấn Đào muốn xem qua một chút nội dung di thư của bà xã mình, có sắp xếp gì với hắn hay không! Xét đến cùng vẫn là muốn nghiên cứu xem địa vị của hắn trong lòng cô thế nào.

Lâm Tuyết cũng không muốn giấu diếm hắn, cô dứt khoát đưa di thư qua.

Hắn nhận lấy, gần như vội vã mà mở ra xem lại nhất thời ngơ ngẩn.

"Nếu tôi hy sinh, xin giao tiền trợ cấp của tôi cho dì Hứa Tĩnh Dao, chuyển tới bà ấy một câu: đây là tiền dưỡng lão của tôi gửi dì, hy vọng dì không giao cho bất cứ ai ở Lâm gia, nếu không khi tuổi già cô đơn hết nơi nương tựa sẽ không có bất cứ người nhà họ Lâm nào phụng dưỡng dì!

Lâm Tuyết "

Cuối cùng Lương Tuấn Đào có hơi thất vọng, hóa ra trong di thư của cô không có hắn! Lương nhị thiếu dài mặt, có chút không vui: "Sao không nói gì đến anh!"

Lâm Tuyết giật mình, đúng là không nhắc gì tới. Đều nói tâm tư con gái khó đoán, muốn cô kể tâm sự về đàn ông là điều khó khăn nhất! Đoán chừng sau khi cô chết, ngoài một khoản tiền trợ cấp cái gì cũng không có! Muốn cô sắp xếp gì cho hắn chứ? Hơn nữa, hắn cũng sẽ không thèm muốn những đồng tiền kia!

"Hừ!" Hắn giận hờn nhướng mày, vươn tay nhéo nhéo má cô, nói: "Đồ vô lương tâm!"

*

Lúc ấy, công việc bắt đầu vội vã, rất nhiều việc Lâm Tuyết chưa kịp suy nghĩ. Sau đó, cô từ từ hiểu ra nhiều. Vì sao lúc ấy Lương Tuấn Đào không viết di thư nhỉ? Sau cô mới biết, hóa ra hắn sớm viết xong rồi! Nhiệm vụ lần này đã sớm điều động nội bộ do hắn đi chấp hành, đề phòng vạn nhất ( bị người của Hoắc gia ám sát trước ), hắn đã sớm viết xong di thư đặt trong tủ sắt ở quân bộ.

Về phần nội dung di thư, có lẽ cô mãi mãi không có cơ hội nhìn thấy, đương nhiên, cô cũng hy vọng vĩnh viễn vĩnh viễn đều không phải thấy!

Nếu ngày đó Lâm Tuyết thấy thì sẽ hiểu rõ Lương Tuấn Đào yêu cô sâu sắc cỡ nào, hiểu được rốt cuộc cô chiếm vị trí quan trọng cỡ nào trong sinh mạng của hắn, cũng sẽ hiểu rõ vì sao hắn thấy không có mình trong di thư của cô lại không vui.

Bữa sáng dùng trên phi cơ gồm thức ăn dạng nén và dịch bổ sung năng lượng, ăn một chút thứ đồ này cũng có thể thỏa mãn nhu cầu thể năng, nhưng khẩu vị của chúng đương nhiên chẳng có gì đặc sắc!

Lương Tuấn Đào không động đến mấy thứ này, mà gọi Lưu Bắc Thành: "Đồ tôi bảo cậu chuẩn bị đâu?"

Lưu Bắc Thành vội vàng lấy hai balo ngụy trang, kéo khóa, mở ra bên trong lại đầy đồ ăn. Có các loại sữa buổi sáng, sữa dinh dưỡng, bánh kem, còn có các loại đồ uống và bánh mì, xúc xích, chân giò hun khói, gà hầm, bít tết, thịt bò khô. . . Tóm lại miễn là loại đồ ăn người ta có thể nghĩ đến, tất cả đều có.

Tiếp tục mở một túi quân dụng khác, bên trong lấp đầy các loại hoa quả hiếm quý, còn có loại rau có thể trực tiếp ăn sống.

Trên bàn ăn bày biện chật cứng, không giống đi chấp hành nhiệm vụ, ngược lại như bữa cơm dã ngoại ở ngoại thành! Lâm Tuyết hé miệng trêu ghẹo, nói: "Anh, thủ trưởng lợi dụng đặc quyền vì mình mở bếp nhỏ, cẩn thận khiến thuộc cấp của anh chửi thầm trong lòng đó!"

Lương thủ trưởng cũng không có nửa phần áy náy hay ý tứ bất an, ngược lại, hắn khẽ nhếch mi, hoàn toàn đúng lý hợp tình: "Ai dám có ý kiến hả? Đây là đặc quyền ông đây thập tử nhất sinh đổi lấy! Bọn họ có bản lĩnh đảm nhiệm vị trí này thì hiện tại đã ngồi ở đây hưởng thụ bữa ăn ngon!"

Tên quân nhân càn quấy lưu manh tật xấu luôn không đổi được! Lâm Tuyết chẳng muốn tranh luận với hắn, cô cúi đầu yên lặng thưởng thức bữa sáng ngon lành.

Tốc độ của chuyên cơ quân dụng khá nhanh, hơn nữa do có được đặc quyền, khi bay qua không vực một số nước hảo hữu có thể không cần dừng lại mà trực tiếp bay qua, như vậy lúc tới không vực Tam Giác Vàng đã là 10h30' theo giờ địa phương.

Năm máy bay trực thăng xoay quanh trên không trung tìm kiếm manh mối. Đèn tín hiệu mở ra, chợt lóe chợt lóe, truyền tin về hướng mặt đất.

Lâm Tuyết cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy phía dưới là một mảng rừng rậm nguyên thủy rộng lớn vô hạn, dòng chảy màu xanh lá cây giống như biển cả, dường như vô cùng vô tận.

"Đây là Tam Giác Vàng ư?" Lâm Tuyết hỏi.

"Ừ!" Lương Tuấn Đào không yên lòng đáp lời, bởi vì hiện tại hắn có thêm nhiệm vụ quan trọng cần làm. Khuôn mặt tuấn tú yên lặng, hắn hỏi Triệu Bắc Thành đang đánh đèn tín hiệu: "Sao rồi? Vẫn chưa đáp lại à?"

Triệu Bắc Thành hết sức chăm chú, một lúc lâu sau mới đáp: "Có đáp lại!"

Lâm Tuyết đứng dậy sau lưng bọn họ, nhìn theo ánh mắt hai người, quả nhiên thấy ẩn nấp từ rừng rậm nguyên thủy dày đặc truyền tới ánh sáng lấp lánh mỏng manh.

Triệu Bắc Thành dùng đèn tín hiệu đánh một chuỗi ám hiệu, đối phương nhanh chóng đáp lại, hoàn toàn chính xác, đúng theo trình tự ám hiệu gặp nhau.

"Hẳn là Tào Lão Thất!" Triệu Bắc Thành nói: "Máy bay của chúng ta tạm thời lượn vòng tiếp, để Phùng Trường Nghĩa xuống trước xem một chút!"

Prev 1 2 3 4 5 6 ... 10 Next

Đọc tiếp: Chương 29 - Hết
Quay lại: Chương 27 - Tôi sẽ ghen tỵ, sẽ ăn giấm chua
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.001305