Tôi nghe thấy tiếng của Tần Tuyết, tuy rất khẽ: “Chắc hẳn tôi đã làm phiền hai người?”
“Tôi đã nói rất rõ với cô rồi, tôi không thích cô...”
“Vậy anh có thích cô ấy không?”
Diệp Chính Thần trả lời bằng giọng lạnh lùng: “Tôi thích ai thì có liên quan gì đến cô!”
“Anh thích cô ấy à?!” Tần Tuyết cười rất to, tiếng cười đầy vẻ chế nhạo. “Anh có biết thế nào là thích không? Chẳng qua anh cũng chỉ là chơi bời, chơi chán rồi thì bỏ!”
“Tần Tuyết, cô là người thông minh, đừng làm việc ngốc nghếch làm tổn thương người khác và tổn thương mình như vậy. Ok?!” Giọng của Diệp Chính Thần lạnh tới mức khiến người khác phải rùng mình. Đến một ngày, liệu anh có nói với tôi như vậy không?!
Tôi cầm lon bia Diệp Chính Thần mới uống được một nửa, đặt môi lên chỗ có dấu môi của anh, lạnh và đắng chát!
“Tôi không muốn làm tổn thương bất cứ người nào, chỉ là không muốn anh lại làm tổn hại tới Tiểu Băng”, Tần Tuyết nói to. “Diệp Chính Thần, nếu tôi nhớ không nhầm thì anh đã từng nói, trong năm năm ở Nhật, anh chưa rung động trước bất cứ cô gái nào, chẳng qua họ chỉ là trò chơi của anh trong chốc lát.”
Diệp Chính Thần không phủ định.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng những cành anh đào xào xạc trước gió.
Tôi biết Tần Tuyết cố ý nói để tôi nghe thấy. Nhưng tôi không muốn nghe, vì tôi hiểu hết mọi chuyện, biết quy tắc chơi của các công tử. Đường đi là do tôi chọn, không cần người khác phải nhắc nhở.
Đêm đó, Diệp Chính Thần không quay lại. Tôi tắt đèn, thu dọn đồ dưới ánh trăng, rồi nằm ngủ một mình.
Tôi tỉnh giấc khi trời vẫn còn chưa sáng, Diệp Chính Thần tới chào tôi. Anh xoa đầu tôi rồi nói: “Đừng có nhớ anh đấy!”
“Chờ chút, để em tiễn anh ra sân bay.” Tôi sửa sang, thay quần áo với tốc độ nhanh nhất rồi cùng Diệp Chính Thần ra sân bay.
Chiếc xe buýt chạy như bay trên con đường cao tốc sát bờ biển. Trên xe có rất ít người. Diệp Chính Thần cố tránh sự chú ý của người khác, kéo tôi ngồi xuống hàng ghế sau cùng.
Trên xe, ngoài tiếng máy nổ và tiếng hướng dẫn hành khách trên ti vi, thỉnh thoảng mới có tiếng thì thầm trò chuyện. Tôi co người lại trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra khung cảnh bên ngoài, có rất nhiều điều muốn nói nhưng rốt cuộc không nói ra được.
Hôm đó là một ngày ít gió, ánh nắng buổi sớm nhảy nhót trên mặt biển.
Thỉnh thoảng lại nhìn thấy một đôi tình nhân đi dạo trên bãi biển, những dấu chân của họ in hằn trên cát thành một vệt dài...
Diệp Chính Thần cầm tay trái tôi, tôi cúi nhìn, một chiếc đồng hồ sáng chói vòng quanh cổ tay tôi, cổ tay tôi lập tức nặng hơn rất nhiều, như thể tôi vừa đeo lên đó một chiếc còng.
Diệp Chính Thần nắm tay tôi, chiếc đồng hồ nam trên tay anh cùng một kiểu với chiếc đồng hồ trên tay tôi, ánh sáng từ những viên kim cương trên đó tỏa ra đến nhức mắt.
Tôi khẽ chau mày.
“Không thích à?” Thấy tôi chau mày, Diệp Chính Thần vội nói: “Tạm thời đeo nó, chờ khi anh về, anh sẽ chọn cho em cái mà em thích.”
“Em thích loại của Hải Âu, mặt màu trắng, kim màu trắng...” Tôi nói.
Diệp Chính Thần ngây người một lát rồi bật cười, nắm chặt bàn tay tôi: “Được rồi, khi về nước anh sẽ mua một đôi.”
Tôi gật đầu. Tôi nhớ hồi bé, cha tôi tặng mẹ tôi một chiếc đồng hồ như vậy và mẹ tôi đã giữ gìn nó như báu vật, không cho tôi sờ lên đó, nhưng tôi đã nhân lúc mẹ không chú ý, lấy ra đeo và cứ ngắm nghía mãi.
Diệp Chính Thần vòng tay ra phía sau, ôm lấy vai tôi.
Tôi không tránh mà nhẹ nhàng áp mặt lên vai anh. Không có một lời bày tỏ chính thức, cũng không có việc xác định quan hệ một cách trịnh trọng, chúng tôi đã tựa vào nhau một cách tự nhiên như thế. Tôi thích cảm giác ấy, một sự giao ước ngầm không lời nào diễn tả được…
“Sư huynh...”
“Sao?” Giọng của tôi rất nhỏ, có thể Diệp Chính Thần không nghe thấy, nên anh phải ghé sát tai vào môi tôi.
Tôi nói: “Em không cần anh phải hứa hẹn gì, bởi vì em biết anh không thể làm được điều đó, nhưng khi anh ở cùng với em thì nhất định không được có quan hệ mờ ám với những cô gái khác. Nếu anh không thích em, hoặc anh đã thích người khác thì anh cứ nói thẳng với em, chúng ta dễ dàng đến với nhau và cũng dễ dàng chia tay... Em ghét nhất là việc bị người khác lừa dối.”
Diệp Chính Thần nắm chặt bàn tay tôi, ánh mắt kiên định một cách khác thường: “Anh đối với em là thật lòng.”
“Em cũng rất thật lòng.” Tôi mỉm cười cúi đầu. “Em là người vốn rất nghiêm túc, làm việc gì cũng rất nghiêm túc.”
“Anh thì ngược lại, anh chỉ thật lòng với em thôi.” Biết rõ là Diệp Chính Thần đang nịnh, thế mà tôi vẫn thấy rất ngọt ngào.
“...”
Đôi môi Diệp Chính Thần áp lại gần rồi dịu dàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi nhắm mắt, dựa vào lòng anh. Trong góc của chiếc xe buýt, nơi những người khác không chú ý, chúng tôi đã hôn nhau, nói chuyện, rồi lại hôn nhau và nói chuyện…
Tiếng cười, tiếng than, tiếng thở dồn dập... chốc chốc lại vang lên.
Chuyến xe hai tiếng đồng hồ sao mà ngắn ngủi đến thế.
Chúng tôi kể chuyện hồi bé, tôi kể cho Diệp Chính Thần nghe về tình yêu tuy cổ hủ nhưng rất ấm áp của cha mẹ tôi, hồi đó, chuyện tình cảm rất đơn giản nhưng cũng rất xúc động. Diệp Chính Thần chăm chú lắng nghe.
“Tôi đã nói rất rõ với cô rồi, tôi không thích cô...”
“Vậy anh có thích cô ấy không?”
Diệp Chính Thần trả lời bằng giọng lạnh lùng: “Tôi thích ai thì có liên quan gì đến cô!”
“Anh thích cô ấy à?!” Tần Tuyết cười rất to, tiếng cười đầy vẻ chế nhạo. “Anh có biết thế nào là thích không? Chẳng qua anh cũng chỉ là chơi bời, chơi chán rồi thì bỏ!”
“Tần Tuyết, cô là người thông minh, đừng làm việc ngốc nghếch làm tổn thương người khác và tổn thương mình như vậy. Ok?!” Giọng của Diệp Chính Thần lạnh tới mức khiến người khác phải rùng mình. Đến một ngày, liệu anh có nói với tôi như vậy không?!
Tôi cầm lon bia Diệp Chính Thần mới uống được một nửa, đặt môi lên chỗ có dấu môi của anh, lạnh và đắng chát!
“Tôi không muốn làm tổn thương bất cứ người nào, chỉ là không muốn anh lại làm tổn hại tới Tiểu Băng”, Tần Tuyết nói to. “Diệp Chính Thần, nếu tôi nhớ không nhầm thì anh đã từng nói, trong năm năm ở Nhật, anh chưa rung động trước bất cứ cô gái nào, chẳng qua họ chỉ là trò chơi của anh trong chốc lát.”
Diệp Chính Thần không phủ định.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng những cành anh đào xào xạc trước gió.
Tôi biết Tần Tuyết cố ý nói để tôi nghe thấy. Nhưng tôi không muốn nghe, vì tôi hiểu hết mọi chuyện, biết quy tắc chơi của các công tử. Đường đi là do tôi chọn, không cần người khác phải nhắc nhở.
Đêm đó, Diệp Chính Thần không quay lại. Tôi tắt đèn, thu dọn đồ dưới ánh trăng, rồi nằm ngủ một mình.
Tôi tỉnh giấc khi trời vẫn còn chưa sáng, Diệp Chính Thần tới chào tôi. Anh xoa đầu tôi rồi nói: “Đừng có nhớ anh đấy!”
“Chờ chút, để em tiễn anh ra sân bay.” Tôi sửa sang, thay quần áo với tốc độ nhanh nhất rồi cùng Diệp Chính Thần ra sân bay.
Chiếc xe buýt chạy như bay trên con đường cao tốc sát bờ biển. Trên xe có rất ít người. Diệp Chính Thần cố tránh sự chú ý của người khác, kéo tôi ngồi xuống hàng ghế sau cùng.
Trên xe, ngoài tiếng máy nổ và tiếng hướng dẫn hành khách trên ti vi, thỉnh thoảng mới có tiếng thì thầm trò chuyện. Tôi co người lại trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra khung cảnh bên ngoài, có rất nhiều điều muốn nói nhưng rốt cuộc không nói ra được.
Hôm đó là một ngày ít gió, ánh nắng buổi sớm nhảy nhót trên mặt biển.
Thỉnh thoảng lại nhìn thấy một đôi tình nhân đi dạo trên bãi biển, những dấu chân của họ in hằn trên cát thành một vệt dài...
Diệp Chính Thần cầm tay trái tôi, tôi cúi nhìn, một chiếc đồng hồ sáng chói vòng quanh cổ tay tôi, cổ tay tôi lập tức nặng hơn rất nhiều, như thể tôi vừa đeo lên đó một chiếc còng.
Diệp Chính Thần nắm tay tôi, chiếc đồng hồ nam trên tay anh cùng một kiểu với chiếc đồng hồ trên tay tôi, ánh sáng từ những viên kim cương trên đó tỏa ra đến nhức mắt.
Tôi khẽ chau mày.
“Không thích à?” Thấy tôi chau mày, Diệp Chính Thần vội nói: “Tạm thời đeo nó, chờ khi anh về, anh sẽ chọn cho em cái mà em thích.”
“Em thích loại của Hải Âu, mặt màu trắng, kim màu trắng...” Tôi nói.
Diệp Chính Thần ngây người một lát rồi bật cười, nắm chặt bàn tay tôi: “Được rồi, khi về nước anh sẽ mua một đôi.”
Tôi gật đầu. Tôi nhớ hồi bé, cha tôi tặng mẹ tôi một chiếc đồng hồ như vậy và mẹ tôi đã giữ gìn nó như báu vật, không cho tôi sờ lên đó, nhưng tôi đã nhân lúc mẹ không chú ý, lấy ra đeo và cứ ngắm nghía mãi.
Diệp Chính Thần vòng tay ra phía sau, ôm lấy vai tôi.
Tôi không tránh mà nhẹ nhàng áp mặt lên vai anh. Không có một lời bày tỏ chính thức, cũng không có việc xác định quan hệ một cách trịnh trọng, chúng tôi đã tựa vào nhau một cách tự nhiên như thế. Tôi thích cảm giác ấy, một sự giao ước ngầm không lời nào diễn tả được…
“Sư huynh...”
“Sao?” Giọng của tôi rất nhỏ, có thể Diệp Chính Thần không nghe thấy, nên anh phải ghé sát tai vào môi tôi.
Tôi nói: “Em không cần anh phải hứa hẹn gì, bởi vì em biết anh không thể làm được điều đó, nhưng khi anh ở cùng với em thì nhất định không được có quan hệ mờ ám với những cô gái khác. Nếu anh không thích em, hoặc anh đã thích người khác thì anh cứ nói thẳng với em, chúng ta dễ dàng đến với nhau và cũng dễ dàng chia tay... Em ghét nhất là việc bị người khác lừa dối.”
Diệp Chính Thần nắm chặt bàn tay tôi, ánh mắt kiên định một cách khác thường: “Anh đối với em là thật lòng.”
“Em cũng rất thật lòng.” Tôi mỉm cười cúi đầu. “Em là người vốn rất nghiêm túc, làm việc gì cũng rất nghiêm túc.”
“Anh thì ngược lại, anh chỉ thật lòng với em thôi.” Biết rõ là Diệp Chính Thần đang nịnh, thế mà tôi vẫn thấy rất ngọt ngào.
“...”
Đôi môi Diệp Chính Thần áp lại gần rồi dịu dàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi nhắm mắt, dựa vào lòng anh. Trong góc của chiếc xe buýt, nơi những người khác không chú ý, chúng tôi đã hôn nhau, nói chuyện, rồi lại hôn nhau và nói chuyện…
Tiếng cười, tiếng than, tiếng thở dồn dập... chốc chốc lại vang lên.
Chuyến xe hai tiếng đồng hồ sao mà ngắn ngủi đến thế.
Chúng tôi kể chuyện hồi bé, tôi kể cho Diệp Chính Thần nghe về tình yêu tuy cổ hủ nhưng rất ấm áp của cha mẹ tôi, hồi đó, chuyện tình cảm rất đơn giản nhưng cũng rất xúc động. Diệp Chính Thần chăm chú lắng nghe.

