“Vậy sao anh không gọi điện cho em, cũng không đi tìm em?” Tôi hỏi vẻ thăm dò, chăm chăm chờ xem phản ứng của anh, linh cảm về điều chẳng lành bỗng xuất hiện.
Diệp Chính Thần bước tới bên cửa sổ quay ra ban công, đưa tay kéo rèm cửa.
“Chúng ta chia tay thôi.”
Tôi cảm thấy như bị ai đó tát một cái rất mạnh, đầu óc tối sầm, bất giác lùi về sau một bước. Hồi lâu sau, tôi mới định thần lại được.
Vẻ rực rỡ của những đóa anh đào chúm chím và dáng đứng thẳng như quân nhân của Diệp Chính Thần đâm vào trái tim tôi.
Tôi lờ mờ hiểu được rằng đã có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi vẫn không muốn tin. Tôi cười, mặc dù khó khăn lắm mới giữ được nụ cười trên môi: “Trò đùa ấy chẳng buồn cười chút nào.”
“Anh nói thật đấy. Chúng ta kết thúc ở đây thôi.”
Chỉ với một câu nói bình thản như vậy là chấm dứt tất cả. Đó chính là Diệp Chính Thần, không bao giờ cho bất cứ cô gái nào cơ hội tự dối mình và dối người.
Tôi muốn xông tới tát anh, mắng nhiếc anh, hoặc khóc lóc và hỏi anh vì sao, vì sao lại đối xử với tôi như vậy?!
Nhưng việc gì phải như vậy? Việc gì phải hỏi một câu mà đáp án đã quá rõ ràng.
“Cảm giác mới lạ qua rồi phải không?” Tôi bình tĩnh hỏi.
Diệp Chính Thần không nói gì.
“Có người yêu mới rồi chứ gì?”
Diệp Chính Thần im lặng một lúc lâu: “Anh không muốn làm tổn thương em.”
Lời nói ấy đầy ẩn ý, đừng hỏi nữa, đáp án chỉ khiến cho mình bị tổn thương thêm mà thôi. Tôi cố gắng kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra, cởi chiếc đồng hồ nặng trịch trên tay, đặt lên bàn của Diệp Chính Thần, nói bằng giọng nói có vẻ nhẹ nhõm nhưng run rẩy: “Không sao. Dù sao thì em cũng không phải là đã rất thích anh, chúng ta có thể làm bạn của nhau.”
Diệp Chính Thần quay người lại, nhìn chiếc đồng hồ sáng loáng trên bàn, tôi nhìn thấy những vằn đỏ và vẻ áy náy trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Tôi cố nở nụ cười đáng yêu nhất trước mặt Diệp Chính Thần: “Anh ăn cơm chưa? Để em nấu mỳ cho anh nhé!”
“Cô bé...” Giọng của Diệp Chính Thần khàn đặc.
“Xin lỗi!”
Tôi chạy ra khỏi phòng. Trở về phòng mình, tôi đóng cửa lại, nước mắt tuôn rơi, từng hàng, từng hàng...
Tôi ngồi xổm trước cửa, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, cắn chặt môi, không để tiếng khóc bật ra.
Tôi sợ người ở cách vách kia sẽ nghe thấy...
Tôi đã đoán ra kết cục này, chỉ có điều không đoán ra được rằng... nó lại xảy ra nhanh như vậy.
Món mỳ Ramen không đạt tiêu chuẩn, vừa mặn vừa cay. Diệp Chính Thần uống nước liên tục, hết cốc này đến cốc khác.
“Có phải là mỳ hơi mặn không?” Tôi thực sự đã cố gắng nấu thật ngon, lúc nấu tôi thử rất nhiều lần. Nhưng tôi đã không cảm nhận được vị của nó, vì lưỡi tôi chỉ cảm thấy vị đắng chát mà thôi.
Diệp Chính Thần lắc đầu, cúi xuống tiếp tục ăn, hết miếng này đến miếng khác.
“Không ngon thì đừng ăn nữa.” Tôi giằng lấy bát, Diệp Chính Thần ngăn lại, bàn tay tôi chạm vào miệng bát, mỳ đổ hết ra bàn, màu đỏ của nước mỳ lênh láng, mấy giọt bắn cả lên người Diệp Chính Thần.
“Xin lỗi!” Tôi hốt hoảng, định đứng lên lấy giấy ăn lau cho anh nhưng vì luống cuống mà vướng vào chiếc bàn, suýt ngã.
Rốt cuộc là tôi đang làm gì vậy, đầu óc vô cùng bấn loạn. Rõ ràng là tôi cố tỏ ra thật bình tĩnh, không muốn để Diệp Chính Thần thấy được vẻ yếu đuối của mình, thế mà tôi càng lo lắng thì lại càng tệ hại, chân tay luống cuống.
Diệp Chính Thần túm lấy tay tôi: “Đừng như thế!”
Tôi hít một hơi thở sâu, mỉm cười: “Em không sao, em rất ổn mà...”
Bàn tay của Diệp Chính Thần càng nắm chặt hơn, tay tôi như sắp gẫy, đôi mắt vô dụng của tôi rưng rưng.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố chịu...”
“Ai bảo là em cố chịu?!” Tôi vùng tay ra, người hơi mất thăng bằng, tôi vội bám lấy chiếc ghế mới đứng vững. “Em không sao thật mà.”
Diệp Chính Thần nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tất cả. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi không sao kìm nén được nữa, vội cúi xuống, nước mắt rơi xuống bàn như những giọt nước mưa...
“Đã muộn rồi, em không làm phiền anh nữa, anh nghỉ đi.” Tôi muốn chạy trốn, không để cho Diệp Chính Thần nhìn thấy tôi đau khổ, nhưng Diệp Chính Thần đã túm lấy vai tôi.
“Cô bé, tất cả rồi sẽ qua thôi.”
“Em biết.” Tôi gật đầu. “Em biết...”
Nhưng bây giờ thì trái tim tôi đang rất đau, đau tới mức không chịu đựng nổi nữa.
Tôi phải làm gì bây giờ?!
“Hay là em cứ đánh anh đi, hoặc là chửi mắng anh cũng được.”
Tôi cười, lắc đầu: “Sư huynh, em phải cảm ơn anh, ít nhất thì anh cũng đã không chiếm đoạt em rồi mới vứt bỏ.”
Tôi vung tay rất mạnh, định thoát ra khỏi bàn tay đang giữ lấy tôi của Diệp Chính Thần, nhưng anh đã kéo mạnh một cái, ôm lấy tôi. Vòng tay của anh vẫn ấm áp như hôm nào.
“Cô bé, anh biết làm gì với em bây giờ...” Diệp Chính Thần ôm tôi, chặt tới mức làm tôi thấy đau.
Tôi cứ tưởng rằng Diệp Chính Thần sẽ nói gì đó, níu kéo hoặc xin lỗi, nhưng không, anh chẳng nói gì mà cứ ôm tôi như thế hồi lâu.
Diệp Chính Thần bước tới bên cửa sổ quay ra ban công, đưa tay kéo rèm cửa.
“Chúng ta chia tay thôi.”
Tôi cảm thấy như bị ai đó tát một cái rất mạnh, đầu óc tối sầm, bất giác lùi về sau một bước. Hồi lâu sau, tôi mới định thần lại được.
Vẻ rực rỡ của những đóa anh đào chúm chím và dáng đứng thẳng như quân nhân của Diệp Chính Thần đâm vào trái tim tôi.
Tôi lờ mờ hiểu được rằng đã có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi vẫn không muốn tin. Tôi cười, mặc dù khó khăn lắm mới giữ được nụ cười trên môi: “Trò đùa ấy chẳng buồn cười chút nào.”
“Anh nói thật đấy. Chúng ta kết thúc ở đây thôi.”
Chỉ với một câu nói bình thản như vậy là chấm dứt tất cả. Đó chính là Diệp Chính Thần, không bao giờ cho bất cứ cô gái nào cơ hội tự dối mình và dối người.
Tôi muốn xông tới tát anh, mắng nhiếc anh, hoặc khóc lóc và hỏi anh vì sao, vì sao lại đối xử với tôi như vậy?!
Nhưng việc gì phải như vậy? Việc gì phải hỏi một câu mà đáp án đã quá rõ ràng.
“Cảm giác mới lạ qua rồi phải không?” Tôi bình tĩnh hỏi.
Diệp Chính Thần không nói gì.
“Có người yêu mới rồi chứ gì?”
Diệp Chính Thần im lặng một lúc lâu: “Anh không muốn làm tổn thương em.”
Lời nói ấy đầy ẩn ý, đừng hỏi nữa, đáp án chỉ khiến cho mình bị tổn thương thêm mà thôi. Tôi cố gắng kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra, cởi chiếc đồng hồ nặng trịch trên tay, đặt lên bàn của Diệp Chính Thần, nói bằng giọng nói có vẻ nhẹ nhõm nhưng run rẩy: “Không sao. Dù sao thì em cũng không phải là đã rất thích anh, chúng ta có thể làm bạn của nhau.”
Diệp Chính Thần quay người lại, nhìn chiếc đồng hồ sáng loáng trên bàn, tôi nhìn thấy những vằn đỏ và vẻ áy náy trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Tôi cố nở nụ cười đáng yêu nhất trước mặt Diệp Chính Thần: “Anh ăn cơm chưa? Để em nấu mỳ cho anh nhé!”
“Cô bé...” Giọng của Diệp Chính Thần khàn đặc.
“Xin lỗi!”
Tôi chạy ra khỏi phòng. Trở về phòng mình, tôi đóng cửa lại, nước mắt tuôn rơi, từng hàng, từng hàng...
Tôi ngồi xổm trước cửa, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, cắn chặt môi, không để tiếng khóc bật ra.
Tôi sợ người ở cách vách kia sẽ nghe thấy...
Tôi đã đoán ra kết cục này, chỉ có điều không đoán ra được rằng... nó lại xảy ra nhanh như vậy.
Món mỳ Ramen không đạt tiêu chuẩn, vừa mặn vừa cay. Diệp Chính Thần uống nước liên tục, hết cốc này đến cốc khác.
“Có phải là mỳ hơi mặn không?” Tôi thực sự đã cố gắng nấu thật ngon, lúc nấu tôi thử rất nhiều lần. Nhưng tôi đã không cảm nhận được vị của nó, vì lưỡi tôi chỉ cảm thấy vị đắng chát mà thôi.
Diệp Chính Thần lắc đầu, cúi xuống tiếp tục ăn, hết miếng này đến miếng khác.
“Không ngon thì đừng ăn nữa.” Tôi giằng lấy bát, Diệp Chính Thần ngăn lại, bàn tay tôi chạm vào miệng bát, mỳ đổ hết ra bàn, màu đỏ của nước mỳ lênh láng, mấy giọt bắn cả lên người Diệp Chính Thần.
“Xin lỗi!” Tôi hốt hoảng, định đứng lên lấy giấy ăn lau cho anh nhưng vì luống cuống mà vướng vào chiếc bàn, suýt ngã.
Rốt cuộc là tôi đang làm gì vậy, đầu óc vô cùng bấn loạn. Rõ ràng là tôi cố tỏ ra thật bình tĩnh, không muốn để Diệp Chính Thần thấy được vẻ yếu đuối của mình, thế mà tôi càng lo lắng thì lại càng tệ hại, chân tay luống cuống.
Diệp Chính Thần túm lấy tay tôi: “Đừng như thế!”
Tôi hít một hơi thở sâu, mỉm cười: “Em không sao, em rất ổn mà...”
Bàn tay của Diệp Chính Thần càng nắm chặt hơn, tay tôi như sắp gẫy, đôi mắt vô dụng của tôi rưng rưng.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố chịu...”
“Ai bảo là em cố chịu?!” Tôi vùng tay ra, người hơi mất thăng bằng, tôi vội bám lấy chiếc ghế mới đứng vững. “Em không sao thật mà.”
Diệp Chính Thần nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tất cả. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi không sao kìm nén được nữa, vội cúi xuống, nước mắt rơi xuống bàn như những giọt nước mưa...
“Đã muộn rồi, em không làm phiền anh nữa, anh nghỉ đi.” Tôi muốn chạy trốn, không để cho Diệp Chính Thần nhìn thấy tôi đau khổ, nhưng Diệp Chính Thần đã túm lấy vai tôi.
“Cô bé, tất cả rồi sẽ qua thôi.”
“Em biết.” Tôi gật đầu. “Em biết...”
Nhưng bây giờ thì trái tim tôi đang rất đau, đau tới mức không chịu đựng nổi nữa.
Tôi phải làm gì bây giờ?!
“Hay là em cứ đánh anh đi, hoặc là chửi mắng anh cũng được.”
Tôi cười, lắc đầu: “Sư huynh, em phải cảm ơn anh, ít nhất thì anh cũng đã không chiếm đoạt em rồi mới vứt bỏ.”
Tôi vung tay rất mạnh, định thoát ra khỏi bàn tay đang giữ lấy tôi của Diệp Chính Thần, nhưng anh đã kéo mạnh một cái, ôm lấy tôi. Vòng tay của anh vẫn ấm áp như hôm nào.
“Cô bé, anh biết làm gì với em bây giờ...” Diệp Chính Thần ôm tôi, chặt tới mức làm tôi thấy đau.
Tôi cứ tưởng rằng Diệp Chính Thần sẽ nói gì đó, níu kéo hoặc xin lỗi, nhưng không, anh chẳng nói gì mà cứ ôm tôi như thế hồi lâu.

