XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1507
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi lại hỏi Diệp Chính Thần hồi còn nhỏ đã sống như thế nào. Diệp Chính Thần nghĩ một lúc lâu, sau đó mới nói với tôi, kể từ khi anh biết nhớ thì đã thấy cha mình rất bận, mỗi tuần chỉ về nhà hai, ba ngày, và tuyệt nhiên không để ý gì đến chuyện trong nhà. Mẹ anh sức khỏe không được tốt, vừa đi làm vừa phải lo việc nhà, hết chăm sóc con cái lại chăm sóc cho hai người già, rất vất vả.

Mẹ của Diệp Chính Thần là một người kiên cường, dù không khỏe cũng không bao giờ nói với bất cứ ai mà cứ cắn răng chịu đựng. Năm Diệp Chính Thần lên bảy tuổi, mẹ anh bị viêm ruột thừa. Nhìn thấy mẹ đầm đìa mồ hôi, môi tái nhợt không chút máu, Diệp Chính Thần sợ hãi vội gọi cho cha, cầm tay mẹ và nói mãi một câu: “Mẹ ơi, mẹ đừng chết, mẹ đừng chết...”

Rất nhanh sau đó, xe cứu thương chạy tới, hai người mặc áo blouse trắng khiêng cáng đưa mẹ anh tới bệnh viện. Kể từ hôm đó Diệp Chính Thần thấy yêu màu áo trắng đó và quyết tâm trở thành bác sĩ.

Tôi lặng lẽ nhìn người ngồi trước mặt, hình như anh không muốn nhắc lại quá khứ của mình, mỗi chuyện có liên quan đến bản thân, anh đều phải suy nghĩ một hồi rồi mới kể. Tôi không hiểu vì sao Diệp Chính Thần lại giấu kín mình như vậy, nhưng tôi tin chuyện gì cũng có lý do của nó.

Trước khi lên máy bay, Diệp Chính Thần ôm tôi như thể xung quanh không có ai, còn tôi thì không quen với cảnh thân mật trước đám đông, vội đẩy anh ra. Diệp Chính Thần không ép tôi nữa, khẽ nói: “Chờ anh quay trở lại, chúng mình sẽ tiếp tục chuyện hôm qua đang làm dở nhé...”

Người đàn ông này đúng là không thay đổi bản tính háo sắc.

Diệp Chính Thần đi rồi, căn phòng bỗng trở nên vô cùng trống vắng. Ngày ngày tôi bận bù đầu với việc lên lớp, làm bài tập, thảo luận với giáo sư và làm thêm nữa, vì thế chẳng còn thời gian để nhớ đến một người. Chỉ khi trở về nhà, nhìn lên hàng tên của căn phòng sát vách thì lòng mới dấy lên một nỗi buồn dịu ngọt, man mác như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

Mười ngày sau, tôi vui mừng tính, còn năm ngày nữa, bốn ngày, ba ngày, hai ngày rồi một ngày...

Hai mươi ngày đã trôi qua, Diệp Chính Thần vẫn không quay trở lại, điện thoại của anh luôn trong trạng thái tắt máy, tôi bắt đầu thấy lo lắng. Thỉnh thoảng trong giấc mơ, tôi lại thấy Diệp Chính Thần gặp sự cố hay nhà anh xảy ra chuyện, anh không thể quay trở lại Nhật Bản. Nỗi lo lắng mỗi ngày một tăng, giống như đám cỏ mùa xuân nhanh chóng lan khắp mọi nơi. Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, ngồi trên giảng đường mà đầu óc tôi để tận đâu đâu, khi làm thêm thì uể oải, cơm cũng chẳng thiết ăn, khi nào đói lắm thì mua tạm một vài thứ ăn vặt cho xong bữa.

Biết rõ điện thoại của Diệp Chính Thần không mở nhưng tôi cũng gọi thử mấy lần với hy vọng điều kỳ diệu sẽ xảy ra, nhưng điều đó không đến, và tôi đã gửi tin nhắn cho anh.

“Hôm nay em đã nấu món mỳ Ramen, rất ngon. Em đã nấu cả phần của anh... mặc dù vắng anh.”

“Cây anh đào trước cửa sổ nở hoa rồi đấy, em đã bảo nó nhất định phải chờ, chờ đến khi anh quay trở lại để cùng ngắm với em.”

“Tế bào mà em cấy không chết mà sống rất khỏe, có lẽ nó cũng đang đợi anh.”

“Em đang nghe bài Yêu.”

“Anh có nhớ em không? Nói đi, đừng xấu hổ.”

“Hôm nay có một anh chàng đẹp trai rủ em đi Tokyo, nếu anh không quay lại, em sẽ đi với anh ta đấy.”

Tôi cứ hy vọng Diệp Chính Thần sẽ trả lời một mẩu tin nhắn của tôi, tôi không cần anh phải nói gì, chỉ cần biết anh vẫn khỏe và yên ổn mà thôi.

Nhưng anh vẫn không trả lời.

Đêm khuya, một mình tôi bước trên con đường trở về khu nhà, ngẩng lên nhìn thì thấy đã có mấy đóa anh đào. Ôi, đẹp quá! Tôi lại lấy điện thoại ra, nhắn cho Diệp Chính Thần: “Hoa anh đào nở rồi, đẹp lắm!”

Chờ một hồi lâu vẫn chẳng có hồi âm.

Tôi thở dài, bước qua hành lang trống vắng, đứng trước cửa, lấy chìa khóa định mở cửa, nhưng tay run, chìa khóa rơi xuống đất bởi vì đèn trong phòng bên cạnh đã bật sáng.

Tôi vui mừng nhặt chìa khóa lên rồi chạy sang, mở cánh cửa phòng Diệp Chính Thần. Cánh cửa ấy đang khóa chặt, tôi không chờ được nhấn chuông cửa, tiếng chuông cũng mang theo cả niềm vui.

Dường như tôi đã phải chờ cả thế kỷ để cánh cửa ấy mở ra, tôi nhìn thấy người mà bấy lâu tôi mong chờ xuất hiện ở khung cửa, tôi quên tất cả những rụt rè, e thẹn, chạy ào tới, vui mừng kêu lên: “Cuối cùng thì anh cũng đã quay trở lại rồi. Em cứ tưởng rằng anh sẽ không sang nữa cơ!”

Diệp Chính Thần đặt tay lên vai tôi, do dự một lát rồi buông ra, lặng lẽ quay trở vào phòng, ngồi xuống trước chiếc bàn.

“Anh về khi nào vậy?” Tôi vẫn đang đắm chìm trong niềm vui, hoàn toàn không chú ý tới vẻ lạnh nhạt của Diệp Chính Thần.

“Tối hôm qua.”

“Tối hôm qua?” Tôi cười, lắc đầu. “Anh đừng nói dối em. Anh về sao không sang tìm em?”

Tôi nhìn chiếc điện thoại đang đặt trên bàn của Diệp Chính Thần, máy đang để ở chế độ mở. Mấy phút trước tôi còn gửi tin nhắn cho anh, vì sao anh không trả lời?

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh phòng Diệp Chính Thần, mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, va li hành lý cũng được cất vào một chỗ không nhìn thấy.

“Anh không lừa em đâu.” Diệp Chính Thần trả lời, giọng nói không có chút ấm áp nào khiến tôi thấy hoang mang.

Prev 1 ... 34 35 36 37 38 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000454