XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1498
- Tình trạng: Hoàn thành
Dù vậy, tôi vẫn nhìn thấy rõ Diệp Chính Thần đứng trong gió, trông anh cứng cơ, hai tay anh nắm chặt lại. Tôi nhắm mắt, không dám nhìn nữa, dù vậy trước mắt vẫn hiện lên bóng hình của Diệp Chính Thần, đung đưa, chồng chéo lên nhau. Mỗi động tác, mỗi ánh mắt của anh đều xâm chiếm tâm trí tôi.

Chỉ mấy giây như vậy mà dường như đã làm hao mòn toàn bộ sức nhẫn nại của tôi. Cuối cùng, tôi không thể nén được nữa, bèn đưa tay đẩy Ấn Chung Thiên ra. Ấn Chung Thiên có lẽ cũng vì giữ lễ nên chỉ đặt lên môi tôi một nụ hôn ngắn rồi buông tôi ra.

Tôi thầm thở phào, mở mắt, thấy Diệp Chính Thần đi từ phía bên kia đường sang, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chăm chăm vào môi tôi, như thể thứ gì đó thuộc về anh đã bị người khác xâm phạm.

Tôi liếm đôi môi lạnh giá không cảm giác, nói với anh: “Cảm ơn anh!”

Đôi bàn tay nắm chặt của Diệp Chính Thần từ từ buông lỏng: “Sắp trưa rồi, chúng ta ăn cơm xong rồi quay về Nam Châu đi.”

Để giấu kín thông tin, tổ chuyên án đã tiến hành xét xử ở nơi khác nên Ấn Chung Thiên bị giam giữ ở Lăng Châu.

Thành phố Lăng Châu ở khá xa thành phố Nam Châu, phải đi xe ba tiếng đồng hồ mới tới, bây giờ là hơn mười giờ, đã đến lúc ăn trưa. Mặc dù tôi không muốn để cho Ấn Chung Thiên và Diệp Chính Thần tiếp xúc nhiều với nhau, nhưng cũng không thể buộc anh phải nhịn đói lái xe đưa chúng tôi về Nam Châu.

Đúng lúc tôi đang do dự thì Ấn Chung Thiên đã quyết định thay tôi: “Cũng được.”

Chuyện đã đến nước này, tôi đành phải dối lòng mình nói mấy lời mời anh ăn cơm để cảm ơn. Diệp Chính Thần không thích nghe những lời như vậy, vì thế liếc nhìn tôi rồi đi thẳng tới phía chiếc xe: “Lên xe đi.”

Ấn Chung Thiên nhìn chiếc xe màu trắng và biển số xe, dường như nhớ tới điều gì đó, đưa mắt nhìn tôi rồi lại nhìn Diệp Chính Thần.

Tôi mở cửa xe phía sau: “Chúng ta ngồi ở ghế sau.” Diệp Chính Thần từng dạy tôi một số lễ tiết khi ngồi xe, ví dụ, nếu người lái xe không phải là lái xe thực sự thì phải có một người ngồi ở ghế phụ lái để nói chuyện với người ấy. Nếu những người ngồi xe đều ngồi ở hàng ghế sau, để trống ghế phụ lái, có nghĩa đã coi người lái xe là tài xế thực sự.

Tôi đang định lên xe thì Diệp Chính Thần quay lại nhìn tôi lạnh lùng, ý muốn nói: “Em cứ ngồi cùng anh ta ở hàng ghế sau thử xem!”

Trước cái nhìn không dung thứ ấy, tôi đành đẩy Ấn Chung Thiên và nói: “Anh ngồi lên trước đi.”

Diệp Chính Thần lái xe đưa chúng tôi tới khách sạn cao cấp nhất của Lăng Châu, vừa bước vào cửa, giám đốc khách sạn đã tươi cười chạy ra đón, rồi cung kính chào hỏi và chọn món ăn cho chúng tôi cùng với một lô một lốc những lời lấy lòng. Từ những lời chuyện trò của họ, tôi rút ra được thông tin: trong hai ngày vừa qua, Diệp Chính Thần đã tiếp đãi khách khứa ở đây, chi phí không hề nhỏ và khách đều là những người có máu mặt.

Ấn Chung Thiên nghe vậy, cúi đầu cài lại khuy áo ở cổ, kéo thẳng hai vạt áo của chiếc sơ mi đã bẩn. Anh sợ người khác coi thường mình, cũng giống như anh tự coi thường mình. Là một người đàn ông từng trải, cũng từng có mặt trong không ít buổi tiệc tùng, đón tiếp nên hầu như chẳng có lần nào anh không tự làm chủ được. Thế mà hôm nay, anh dường như đánh mất sự tự tin vốn có, không hiểu là do mấy ngày bị tra hỏi liên miên hay do phong thái của Diệp Chính Thần đã khiến anh như vậy.

Tôi giúp Ấn Chung Thiên sửa lại chiếc cà vạt: “Anh gầy đi nhiều, chắc là trong đó không ổn.”

Ấn Chung Thiên cười chua chát, nhìn về phía Diệp Chính Thần: “May có Tham mưu trưởng Diệp giúp đỡ nên tôi mới nhanh chóng được thả.”

“Anh không cần cảm ơn tôi.” Diệp Chính Thần dựa vào ghế, nói một câu ý tứ sâu xa: “Bạc Băng đã cảm ơn tôi rồi.”

Tôi giật thót tim. Tôi sợ Diệp Chính Thần tiếp tục nói ra những lời làm người khác phải sửng sốt nên vội nói: “Đúng thế, em đã nói cảm ơn anh ấy nhiều lần rồi.”

Không chờ Ấn Chung Thiên nói, Diệp Chính Thần tiếp lời: “Bạc Băng rất khách sáo, cứ coi tôi như người ngoài.

Thực ra, chỉ cần cô ấy cất lời nhờ tôi giúp thì tôi sẽ không bao giờ từ chối và cũng không có yêu cầu gì.”

Thế nào là khách sáo, thế nào là không có yêu cầu gì, không lẽ chuyện mà tôi đã làm trong phòng tổng thống chỉ đơn thuần là chuyện tình cảm tự nguyện? Tôi cố nén ý định muốn tranh luận với Diệp Chính Thần, mỉm cười nói: “Đúng vậy, Tham mưu trưởng Diệp từ xưa tới nay luôn giúp người mà không đòi hỏi trả ơn.”

Ấn Chung Thiên tất nhiên không hiểu những lời bóng gió, khách sáo của chúng tôi, vì thế kéo tay tôi hỏi: “Tiểu Băng, em và Tham mưu trưởng Diệp quen nhau lâu rồi à? Sao trước đây không nghe thấy em nhắc tới?”

“…” Tôi thay đổi tư thế ngồi.

Tôi không hiểu vì sao Ấn Chung Thiên lại hỏi như vậy, càng không biết nên trả lời như thế nào. Nói thật lòng, câu hỏi ấy của Ấn Chung Thiên có phần không nể mặt, nếu đổi lại là trước đây, thường thì anh sẽ nói: “Tôi thường nghe Tiểu Băng nhắc đến anh”, sau đó sẽ khẽ hỏi tôi: “Hai người quen nhau từ khi nào vậy? Quen nhau như thế nào?”

Diệp Chính Thần có lẽ thấy được vẻ khó xử của tôi, bèn chủ động trả lời thay: “Chúng tôi quen nhau bên Nhật Bản, đã nhiều năm nay không liên lạc. Nếu không phải vì nhờ tôi giúp đỡ cứu anh ra thì e rằng cô ấy cũng đã quên có một sư huynh như tôi rồi.”

Diệp Chính Thần cố tình nhấn mạnh hai tiếng “sư huynh”, vì thế nghe rất chướng tai.

Prev 1 ... 88 89 90 91 92 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000424