Ấn Chung Thiên vừa bước vào cửa nghe nhắc đến tên mình, không hiểu chuyện gì, hỏi: “Cái gì? Kinh nghiệm gì vậy?”
Diệp Chính Thần nói như rít qua kẽ răng mấy từ: “Đối xử với nhân tình thế thái.”
Nhìn thấy điệu bộ Diệp Chính Thần tức giận nhưng không làm gì được, trong lòng tôi cảm thấy như có một luồng ánh mặt trời rọi chiếu vào, đánh thức trái tim ngủ yên bấy lâu nay. Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm trà, trống ngực đập thình thịch.
Thì ra trái tim tôi không chết, chỉ vì trong một thế giới không có Diệp Chính Thần thì chẳng ai có thể làm cho trái tim tôi đập rộn rã.
Cuối cùng thì cũng coi như ăn xong một bữa tiệc Hồng Môn, trên đường trở về, tôi mệt tới mức không thiết nói năng, ngồi co người trong chiếc ghế và ngủ một giấc.
Thỉnh thoảng tôi tỉnh giấc, dụi mắt, nhìn thấy ánh mắt của Diệp Chính Thần trong tấm gương chiếu hậu, xa xăm và trầm mặc.
Nhắm mắt lại, trong mơ vẫn thấy ánh mắt ấy, muốn xua đuổi nhưng không sao làm được...
Có một số người, nếu bạn muốn quên thì cần phải mất ba năm, nhưng nếu nhớ đến thì chỉ cần ba giây là đủ.
Bạn hận và tức giận người ấy, cũng cần phải duy trì trong ba năm, nhưng người ấy làm cho bạn cười thì chỉ cần ba giây là đủ.
Đưa Ấn Chung Thiên về Nam Châu, tôi và anh đến gặp cha mẹ tôi và cha mẹ anh, sau đó tôi lại đưa anh về nhà.
“Tối nay em phải trực, em đi đây, ngày mai em sẽ tới thăm anh”, tôi nói.
“Ăn cơm tối xong rồi hãy đi”, mẹ Ấn Chung Thiên nói.
“Không ạ, cháu phải tới bệnh viện thăm cha cháu.”
Ấn Chung Thiên tiễn tôi ra cầu thang máy, thang máy chưa tới, anh định đến gần tôi, tôi cố gắng nén phản ứng theo bản năng, đứng yên tại chỗ.
Ấn Chung Thiên đặt tay lên vai tôi: “Quan hệ giữa em với Tham mưu trưởng Diệp xem ra rất thân thiết.”
“Cũng được ạ!” Ngẫm nghĩ một lát, tôi bổ sung một câu: “Đã lâu rồi bọn em không gặp nhau.”
“Vì sao anh ta lại giúp em?”
Có lẽ vì có tật giật mình, tôi không thích câu hỏi ấy, nó chứa đựng đôi chút hoài nghi.
“Có lẽ vì nể tình cảm anh em xưa.”
Thang máy đã tới, không có ai trong đó, tôi vội bước vào: “Anh nghỉ ngơi cho khỏe, đừng suy nghĩ nhiều. Người không sao là điều quan trọng nhất rồi.”
Ấn Chung Thiên giữ tôi lại: “Hôm nào có thời gian, hãy mời Tham mưu trưởng Diệp ăn cơm nhé!”
“Sao cơ?” Tôi không hiểu.
“Chúng ta cần phải cảm ơn anh ấy cho tử tế. Hơn nữa, cần phải có sự qua lại thường xuyên thì quan hệ mới được củng cố.”
Cánh cửa thang máy đóng lại, trong không gian chật hẹp, tôi mỉm cười đau khổ. Cần phải có sự qua lại thường xuyên? Nếu Ấn Chung Thiên biết chuyện quá khứ của tôi và Diệp Chính Thần, không hiểu anh sẽ nghĩ gì.
Tôi nằm trên chiếc giường trong phòng trực, trăn trở đến nửa đêm, hình ảnh của hai người cứ hiện lên trong óc khiến tôi không sao xua đi được. Ấn Chung Thiên sa sút, không nơi giúp đỡ khiến tôi thấy xót thương, Diệp Chính Thần với kiểu dồn ép người khác khiến trái tim tôi loạn nhịp, dường như hai người cứ đấu tranh, giành giật nhau trong đầu tôi, người này một câu, người kia một câu, làm tôi thấy vô cùng rối ren. Tôi đành từ bỏ ý định nằm ngủ, khoác chiếc áo blouse, đi tới phòng trực. Tôi ngồi xuống trước máy tính, tìm kiếm thông tin trên những trang mạng về y học của các nước lớn, xem có thành tựu gì mới và có loại thuốc chống ung thư mới không.
Thế rồi, tình cờ tôi đọc được một tài liệu nói về u bạch huyết của một chuyên gia người Mỹ, tôi vội mở hòm thư, định gửi thư cho người ấy để xin tư vấn.
Sau khi vào địa chỉ hòm thư, thấy trong đó có một bức thư chưa đọc, tiêu đề là: “Hồ sơ bệnh án trị liệu mới nhất về bệnh ung thư bạch huyết”. Tôi vội kích vào, đang tiếc là không có lời nhắn, không có tên và cũng không có thông tin cá nhân. Tôi lờ mờ đoán được đó là ai nhưng lại không dám tin. Vì vậy, tôi lập tức mở xem tệp đính kèm.
Trong tệp đính kèm tổng kết rất nhiều phương án điều trị thành công đối với bệnh ung thư bạch huyết, sau mỗi hồ sơ bệnh án đều có chú giải màu đỏ hoặc ý kiến của các chuyên gia. Tôi đọc kỹ, thấy tài liệu từ đầu chí cuối rất rõ ràng, rành mạch, không có chỗ nào không cho thấy sự nghiêm túc và lành nghề của người viết.
Tôi biết đó là anh, chỉ có anh mới có thể viết được một cách sâu sắc như vậy, chỉ có anh mới hiểu tôi đang cần gì nhất, chỉ có anh mới gửi một lá thư mà không có nội dung, không ký tên, vì anh tin rằng tôi sẽ đọc và hiểu được.
Đọc đến phần kết, có một dòng chữ đỏ chót: “Để tổng kết được những phương án điều trị nói trên, anh đã phải mất hai mươi tư tiếng đồng hồ.”
Đọc đến đây, dường như tôi lại nhìn thấy nụ cười ranh mãnh vừa đáng yêu vừa đáng ghét ấy, cả dáng người ngồi làm việc cặm cụi bên máy tính thâu đêm, tôi vừa cười không thành tiếng vừa trào nước mắt.
Hai mươi bốn tiếng đồng hồ... Anh ấy đã dành hai mươi bốn tiếng đồng hồ trong ba ngày qua như thế nào nhỉ? Tôi chợt nhớ tới vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh ngày hôm qua.
Điện thoại bỗng đổ chuông, trên màn hình hiện lên số điện thoại của Diệp Chính Thần, tôi nhìn trang tài liệu trên máy tính, trong lòng thấy mềm lại, vì thế bèn mở máy.
“Vẫn chưa ngủ à?” Anh hỏi.
“Vâng! Em vừa nhận được thư của anh.”
Diệp Chính Thần nói như rít qua kẽ răng mấy từ: “Đối xử với nhân tình thế thái.”
Nhìn thấy điệu bộ Diệp Chính Thần tức giận nhưng không làm gì được, trong lòng tôi cảm thấy như có một luồng ánh mặt trời rọi chiếu vào, đánh thức trái tim ngủ yên bấy lâu nay. Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm trà, trống ngực đập thình thịch.
Thì ra trái tim tôi không chết, chỉ vì trong một thế giới không có Diệp Chính Thần thì chẳng ai có thể làm cho trái tim tôi đập rộn rã.
Cuối cùng thì cũng coi như ăn xong một bữa tiệc Hồng Môn, trên đường trở về, tôi mệt tới mức không thiết nói năng, ngồi co người trong chiếc ghế và ngủ một giấc.
Thỉnh thoảng tôi tỉnh giấc, dụi mắt, nhìn thấy ánh mắt của Diệp Chính Thần trong tấm gương chiếu hậu, xa xăm và trầm mặc.
Nhắm mắt lại, trong mơ vẫn thấy ánh mắt ấy, muốn xua đuổi nhưng không sao làm được...
Có một số người, nếu bạn muốn quên thì cần phải mất ba năm, nhưng nếu nhớ đến thì chỉ cần ba giây là đủ.
Bạn hận và tức giận người ấy, cũng cần phải duy trì trong ba năm, nhưng người ấy làm cho bạn cười thì chỉ cần ba giây là đủ.
Đưa Ấn Chung Thiên về Nam Châu, tôi và anh đến gặp cha mẹ tôi và cha mẹ anh, sau đó tôi lại đưa anh về nhà.
“Tối nay em phải trực, em đi đây, ngày mai em sẽ tới thăm anh”, tôi nói.
“Ăn cơm tối xong rồi hãy đi”, mẹ Ấn Chung Thiên nói.
“Không ạ, cháu phải tới bệnh viện thăm cha cháu.”
Ấn Chung Thiên tiễn tôi ra cầu thang máy, thang máy chưa tới, anh định đến gần tôi, tôi cố gắng nén phản ứng theo bản năng, đứng yên tại chỗ.
Ấn Chung Thiên đặt tay lên vai tôi: “Quan hệ giữa em với Tham mưu trưởng Diệp xem ra rất thân thiết.”
“Cũng được ạ!” Ngẫm nghĩ một lát, tôi bổ sung một câu: “Đã lâu rồi bọn em không gặp nhau.”
“Vì sao anh ta lại giúp em?”
Có lẽ vì có tật giật mình, tôi không thích câu hỏi ấy, nó chứa đựng đôi chút hoài nghi.
“Có lẽ vì nể tình cảm anh em xưa.”
Thang máy đã tới, không có ai trong đó, tôi vội bước vào: “Anh nghỉ ngơi cho khỏe, đừng suy nghĩ nhiều. Người không sao là điều quan trọng nhất rồi.”
Ấn Chung Thiên giữ tôi lại: “Hôm nào có thời gian, hãy mời Tham mưu trưởng Diệp ăn cơm nhé!”
“Sao cơ?” Tôi không hiểu.
“Chúng ta cần phải cảm ơn anh ấy cho tử tế. Hơn nữa, cần phải có sự qua lại thường xuyên thì quan hệ mới được củng cố.”
Cánh cửa thang máy đóng lại, trong không gian chật hẹp, tôi mỉm cười đau khổ. Cần phải có sự qua lại thường xuyên? Nếu Ấn Chung Thiên biết chuyện quá khứ của tôi và Diệp Chính Thần, không hiểu anh sẽ nghĩ gì.
Tôi nằm trên chiếc giường trong phòng trực, trăn trở đến nửa đêm, hình ảnh của hai người cứ hiện lên trong óc khiến tôi không sao xua đi được. Ấn Chung Thiên sa sút, không nơi giúp đỡ khiến tôi thấy xót thương, Diệp Chính Thần với kiểu dồn ép người khác khiến trái tim tôi loạn nhịp, dường như hai người cứ đấu tranh, giành giật nhau trong đầu tôi, người này một câu, người kia một câu, làm tôi thấy vô cùng rối ren. Tôi đành từ bỏ ý định nằm ngủ, khoác chiếc áo blouse, đi tới phòng trực. Tôi ngồi xuống trước máy tính, tìm kiếm thông tin trên những trang mạng về y học của các nước lớn, xem có thành tựu gì mới và có loại thuốc chống ung thư mới không.
Thế rồi, tình cờ tôi đọc được một tài liệu nói về u bạch huyết của một chuyên gia người Mỹ, tôi vội mở hòm thư, định gửi thư cho người ấy để xin tư vấn.
Sau khi vào địa chỉ hòm thư, thấy trong đó có một bức thư chưa đọc, tiêu đề là: “Hồ sơ bệnh án trị liệu mới nhất về bệnh ung thư bạch huyết”. Tôi vội kích vào, đang tiếc là không có lời nhắn, không có tên và cũng không có thông tin cá nhân. Tôi lờ mờ đoán được đó là ai nhưng lại không dám tin. Vì vậy, tôi lập tức mở xem tệp đính kèm.
Trong tệp đính kèm tổng kết rất nhiều phương án điều trị thành công đối với bệnh ung thư bạch huyết, sau mỗi hồ sơ bệnh án đều có chú giải màu đỏ hoặc ý kiến của các chuyên gia. Tôi đọc kỹ, thấy tài liệu từ đầu chí cuối rất rõ ràng, rành mạch, không có chỗ nào không cho thấy sự nghiêm túc và lành nghề của người viết.
Tôi biết đó là anh, chỉ có anh mới có thể viết được một cách sâu sắc như vậy, chỉ có anh mới hiểu tôi đang cần gì nhất, chỉ có anh mới gửi một lá thư mà không có nội dung, không ký tên, vì anh tin rằng tôi sẽ đọc và hiểu được.
Đọc đến phần kết, có một dòng chữ đỏ chót: “Để tổng kết được những phương án điều trị nói trên, anh đã phải mất hai mươi tư tiếng đồng hồ.”
Đọc đến đây, dường như tôi lại nhìn thấy nụ cười ranh mãnh vừa đáng yêu vừa đáng ghét ấy, cả dáng người ngồi làm việc cặm cụi bên máy tính thâu đêm, tôi vừa cười không thành tiếng vừa trào nước mắt.
Hai mươi bốn tiếng đồng hồ... Anh ấy đã dành hai mươi bốn tiếng đồng hồ trong ba ngày qua như thế nào nhỉ? Tôi chợt nhớ tới vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh ngày hôm qua.
Điện thoại bỗng đổ chuông, trên màn hình hiện lên số điện thoại của Diệp Chính Thần, tôi nhìn trang tài liệu trên máy tính, trong lòng thấy mềm lại, vì thế bèn mở máy.
“Vẫn chưa ngủ à?” Anh hỏi.
“Vâng! Em vừa nhận được thư của anh.”

