Cô không biết phải mất bao lâu mới có thể vơi đi nỗi nhớ nhung này. Có lẽ rất nhiều năm sau, khi nhớ về anh, cô có thể mỉm cười như mây bay gió nhẹ, mặc dù nụ cười không tránh khỏi có chút muộn phiền nhưng đó là một nỗi muộn phiền thỏa mãn. Bởi cô sẽ không hối hận vì đã yêu anh, tình yêu của anh là một vì sao lấp lánh trong cuộc đời cô, vĩnh viễn tỏa sáng trên bầu trời ký ức.
Dù sao thì cũng không ngủ được, Bạch Lộ bò dậy, không ngủ nữa. Xé một tờ lịch treo tường, cô phát hiện hôm nay là tiết Kinh trập trong số hai mươi tư tiết khí. Vẫn nhớ khi còn nhỏ, cô đã hiếu kỳ hỏi cha Kinh trập là gì? Cha nói, mùa đông đã đi qua, khi thời tiết ấm dần lên, sấm mùa xuân lại bắt đầu đì đùng, đánh thức những chú côn trùng đang trốn trong bùn đất ngủ đông. Chúng vui vẻ trồi lên mặt đất hò reo, gọi những bông hoa xinh tươi đua nở, gọi mùa xuân đẹp đẽ trở về - đó chính là Kinh trập.
Nhìn hai chữ “Kinh trập” trên tờ lịch, Bạch Lộ càng cảm thấy muộn phiền. Đến tiết Kinh trập, mùa xuân từ khắp nơi sẽ tràn về, gió xuân, mưa xuân, hoa xuân, cỏ xuân… lần lượt tới dự ước hẹn mùa xuân. Nhưng thế giới của cô vẫn còn ở mùa đông, một vùng băng phong tuyết tỏa.
Không muốn ngồi một mình buồn bã, Bạch Lộ đi làm rất sớm. Từ khi đến Tam Á, cô vẫn tìm công việc làm thêm ở cửa hàng bán tranh thêu chữ thập. Hằng ngày, cô ở cửa hàng chỉ cho khách hàng cách thêu, cũng có thể thêu thuê cho khách. Cô thêu vừa nhanh vừa đẹp, vài vị khách không có thời gian đều thích tìm cô nhờ thêu hộ. Có bao nhiêu cô nhận hết bấy nhiêu, đến bà chủ cũng lấy làm lạ với năng suất và chất lượng công việc của cô. Không ai biết, cô cần sự bận rộn này để lấp đầy những ngày tháng trống rỗng bởi nhớ nhung, xóa đi nỗi đau đớn trong lòng.
Ngày hôm đó, khi từ biệt Minh Viễn ở sân bay, trái tim cô như trúng ngàn vạn mũi tên, vỡ nát và rỉ máu. Khi cô thêu, từng mũi kim đưa đi đưa lại, cẩn thận và tinh tế như đang tự chữa vết thương cho mình, vá lại con tim tan nát, từng chút, từng chút một.
Hôm nay, Bạch Lộ đến cửa hàng sớm hơn một tiếng, sau khi mở cửa, quét dọn vệ sinh, cô ngồi xuống thêu một bức hoa khai phú quý hình hoa mẫu đơn dài hai mét. Hoa và nụ của mẫu đơn mỗi bông một vẻ, rực rỡ sắc màu. Khi cô đang cắm cúi làm, trên khung thêu đột nhiên xuất hiện một cái bóng mờ mờ.
Bất ngờ và chấn động, Bạch Lộ nhìn chằm chằm vào bóng người in trên bức tranh, rất lâu mà không dám ngẩng đầu, chỉ sợ khi ngẩng lên, trước mặt chẳng có người nào cả, tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng chiếc bóng dường như muốn chứng minh mình có thật, lại tiến thêm bước nữa.
Không thể tin được, cô từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt bắt đầu từ đôi giày da đầy bụi bặm, rõ ràng bị chủ nhân bỏ quên từ lâu, tiếp lên là quần bò màu xanh và áo sơ mi trắng, lên nữa… là khuôn mặt của Chương Minh Viễn với những đường nét rõ ràng, thần thái nghiêm túc đang đối diện cô, đôi môi đầy đặn với độ cong hoàn mỹ đang mỉm cười, nụ cười mang một thứ tình cảm sâu sắc không thay đổi.
Anh đứng ngay trước mặt, cười với cô mà cô vẫn ngỡ đó là ảo giác. Run rẩy đưa một cánh tay ra, muốn chạm vào má anh để chứng thực nhưng rồi lại do dự dừng lại. Nếu đây quả thực là ảo giác, vậy thì cô chỉ cần chạm nhẹ, không biết chừng anh sẽ biến mất như bong bóng xà phòng bảy sắc.
Cánh tay đang do dự lại bị anh nắm lấy, áp lên khuôn mặt mà cô muốn vuốt ve. Làn da mịn màng của anh đã thức tỉnh cô, sự tồn tại của anh không phải ảo giác.
Vẫn lo sợ sự gặp gỡ này chỉ có trong mơ, cô thì thầm: “Minh Viễn, thực sự là anh sao? Sao anh lại tìm được đến đây?”
Giọng nói của anh đầy tình yêu và hạnh phúc: “Dù em đã trốn đến nơi chân trời góc bể nhưng anh đã quyết tâm phải tìm được em thì cuối cùng anh sẽ tìm được.”
Công sức không phụ người có trí, tình yêu cũng vậy, không phụ kẻ có tâm.
Nước bắt đầu lấp lánh trong đôi mắt, cô vừa cảm động lại vừa xót xa. “Anh còn tìm em làm gì? Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ phải kết hôn với Tinh Tử. Đúng rồi, vết thương của cô ấy thế nào rồi? Đã khá hơn chưa?”
Ánh mắt anh lấp lánh. “Anh và Tinh tử đã hủy bỏ hôn ước. Những vết thương của cô ấy hồi phục rất nhanh.”
Cô vô cùng ngạc nhiên. “Cái gì? Anh vẫn kiên quyết hủy hôn ước với cô ấy? Sao anh có thể làm như vậy?”
“Không phải anh muốn hủy bỏ hôn ước với cô ấy mà là cô ấy chủ động hủy bỏ hôn ước với anh.”
“Vì sao?”
“Bởi khi Tinh Tử gặp tai nạn, trong xe không chỉ có một mình cô ấy, còn có một chàng trai học cùng trường. Tối hôm đó, họ cùng lái xe đến London đón Noel.”
Cô lập tức hiểu ra, vô cùng bất ngờ. “Ý anh là… Tinh Tử và anh chàng kia… yêu nhau?”
Anh gật đầu. “Đúng vậy! Trong lúc anh đang không biết phải nói với Tinh Tử thế nào thì cô ấy cũng đang đau đầu, khổ não vì không biết có nên hủy hôn ước với anh hay không. Em xem, nếu biết trước là như vậy, chúng ta đã không phải chịu nỗi đau chia cắt này.”
Chương Minh Viễn đến Anh gần nửa tháng mới biết không chỉ có mình Tinh Tử bị tai nạn. Tối đó, trong xe còn có một chàng trai. Chàng trai ngồi trên ghế lái bị thương rất nặng. Điều này cho thấy người lái xe trong quá trình tự bảo vệ bỗng nhiên dùng sức điều chỉnh vô lăng để vị trí của mình chịu lực va chạm mạnh hơn, hòng bảo vệ người ngồi bên ghế lái phụ.
Dù sao thì cũng không ngủ được, Bạch Lộ bò dậy, không ngủ nữa. Xé một tờ lịch treo tường, cô phát hiện hôm nay là tiết Kinh trập trong số hai mươi tư tiết khí. Vẫn nhớ khi còn nhỏ, cô đã hiếu kỳ hỏi cha Kinh trập là gì? Cha nói, mùa đông đã đi qua, khi thời tiết ấm dần lên, sấm mùa xuân lại bắt đầu đì đùng, đánh thức những chú côn trùng đang trốn trong bùn đất ngủ đông. Chúng vui vẻ trồi lên mặt đất hò reo, gọi những bông hoa xinh tươi đua nở, gọi mùa xuân đẹp đẽ trở về - đó chính là Kinh trập.
Nhìn hai chữ “Kinh trập” trên tờ lịch, Bạch Lộ càng cảm thấy muộn phiền. Đến tiết Kinh trập, mùa xuân từ khắp nơi sẽ tràn về, gió xuân, mưa xuân, hoa xuân, cỏ xuân… lần lượt tới dự ước hẹn mùa xuân. Nhưng thế giới của cô vẫn còn ở mùa đông, một vùng băng phong tuyết tỏa.
Không muốn ngồi một mình buồn bã, Bạch Lộ đi làm rất sớm. Từ khi đến Tam Á, cô vẫn tìm công việc làm thêm ở cửa hàng bán tranh thêu chữ thập. Hằng ngày, cô ở cửa hàng chỉ cho khách hàng cách thêu, cũng có thể thêu thuê cho khách. Cô thêu vừa nhanh vừa đẹp, vài vị khách không có thời gian đều thích tìm cô nhờ thêu hộ. Có bao nhiêu cô nhận hết bấy nhiêu, đến bà chủ cũng lấy làm lạ với năng suất và chất lượng công việc của cô. Không ai biết, cô cần sự bận rộn này để lấp đầy những ngày tháng trống rỗng bởi nhớ nhung, xóa đi nỗi đau đớn trong lòng.
Ngày hôm đó, khi từ biệt Minh Viễn ở sân bay, trái tim cô như trúng ngàn vạn mũi tên, vỡ nát và rỉ máu. Khi cô thêu, từng mũi kim đưa đi đưa lại, cẩn thận và tinh tế như đang tự chữa vết thương cho mình, vá lại con tim tan nát, từng chút, từng chút một.
Hôm nay, Bạch Lộ đến cửa hàng sớm hơn một tiếng, sau khi mở cửa, quét dọn vệ sinh, cô ngồi xuống thêu một bức hoa khai phú quý hình hoa mẫu đơn dài hai mét. Hoa và nụ của mẫu đơn mỗi bông một vẻ, rực rỡ sắc màu. Khi cô đang cắm cúi làm, trên khung thêu đột nhiên xuất hiện một cái bóng mờ mờ.
Bất ngờ và chấn động, Bạch Lộ nhìn chằm chằm vào bóng người in trên bức tranh, rất lâu mà không dám ngẩng đầu, chỉ sợ khi ngẩng lên, trước mặt chẳng có người nào cả, tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng chiếc bóng dường như muốn chứng minh mình có thật, lại tiến thêm bước nữa.
Không thể tin được, cô từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt bắt đầu từ đôi giày da đầy bụi bặm, rõ ràng bị chủ nhân bỏ quên từ lâu, tiếp lên là quần bò màu xanh và áo sơ mi trắng, lên nữa… là khuôn mặt của Chương Minh Viễn với những đường nét rõ ràng, thần thái nghiêm túc đang đối diện cô, đôi môi đầy đặn với độ cong hoàn mỹ đang mỉm cười, nụ cười mang một thứ tình cảm sâu sắc không thay đổi.
Anh đứng ngay trước mặt, cười với cô mà cô vẫn ngỡ đó là ảo giác. Run rẩy đưa một cánh tay ra, muốn chạm vào má anh để chứng thực nhưng rồi lại do dự dừng lại. Nếu đây quả thực là ảo giác, vậy thì cô chỉ cần chạm nhẹ, không biết chừng anh sẽ biến mất như bong bóng xà phòng bảy sắc.
Cánh tay đang do dự lại bị anh nắm lấy, áp lên khuôn mặt mà cô muốn vuốt ve. Làn da mịn màng của anh đã thức tỉnh cô, sự tồn tại của anh không phải ảo giác.
Vẫn lo sợ sự gặp gỡ này chỉ có trong mơ, cô thì thầm: “Minh Viễn, thực sự là anh sao? Sao anh lại tìm được đến đây?”
Giọng nói của anh đầy tình yêu và hạnh phúc: “Dù em đã trốn đến nơi chân trời góc bể nhưng anh đã quyết tâm phải tìm được em thì cuối cùng anh sẽ tìm được.”
Công sức không phụ người có trí, tình yêu cũng vậy, không phụ kẻ có tâm.
Nước bắt đầu lấp lánh trong đôi mắt, cô vừa cảm động lại vừa xót xa. “Anh còn tìm em làm gì? Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ phải kết hôn với Tinh Tử. Đúng rồi, vết thương của cô ấy thế nào rồi? Đã khá hơn chưa?”
Ánh mắt anh lấp lánh. “Anh và Tinh tử đã hủy bỏ hôn ước. Những vết thương của cô ấy hồi phục rất nhanh.”
Cô vô cùng ngạc nhiên. “Cái gì? Anh vẫn kiên quyết hủy hôn ước với cô ấy? Sao anh có thể làm như vậy?”
“Không phải anh muốn hủy bỏ hôn ước với cô ấy mà là cô ấy chủ động hủy bỏ hôn ước với anh.”
“Vì sao?”
“Bởi khi Tinh Tử gặp tai nạn, trong xe không chỉ có một mình cô ấy, còn có một chàng trai học cùng trường. Tối hôm đó, họ cùng lái xe đến London đón Noel.”
Cô lập tức hiểu ra, vô cùng bất ngờ. “Ý anh là… Tinh Tử và anh chàng kia… yêu nhau?”
Anh gật đầu. “Đúng vậy! Trong lúc anh đang không biết phải nói với Tinh Tử thế nào thì cô ấy cũng đang đau đầu, khổ não vì không biết có nên hủy hôn ước với anh hay không. Em xem, nếu biết trước là như vậy, chúng ta đã không phải chịu nỗi đau chia cắt này.”
Chương Minh Viễn đến Anh gần nửa tháng mới biết không chỉ có mình Tinh Tử bị tai nạn. Tối đó, trong xe còn có một chàng trai. Chàng trai ngồi trên ghế lái bị thương rất nặng. Điều này cho thấy người lái xe trong quá trình tự bảo vệ bỗng nhiên dùng sức điều chỉnh vô lăng để vị trí của mình chịu lực va chạm mạnh hơn, hòng bảo vệ người ngồi bên ghế lái phụ.

