Bạch Lộ ngạc nhiên, lấy di động ra xem, quả thực máy đã tự tắt từ lúc nào, khả năng là do bị thứ gì đó chèn vào nút tắt nguồn khi để trong túi xách. Không biết Vương Hải Đằng tìm cô gấp vậy có việc gì, cô vội vàng chạy đến văn phòng tổng giám đốc, sau khi gõ nhẹ hai tiếng liền đẩy cửa bước vào. “Tổng giám đốc Vương, ông tìm tôi có việc?”
Chiếc ghế bọc da sang trọng xoay lại, đập vào mắt cô lại là một gương mặt với đường nét sắc sảo, nụ cười nhẹ như có như không - không phải Vương Hải Đằng, là Chương Minh Viễn. Tay trái anh ta đang bỏ chiếc di động đặt bên tai xuống, rõ ràng là vừa nghe điện thoại xong.
Bạch Lộ sững người, hoàn toàn không nghĩ anh ta sẽ xuất hiện ở nơi này, cô ngây ra trong giây lát rồi mới nói: “Chào cố vấn Chương, là anh sao? Tổng giám đốc Vương có đây không?”
“Ông ta có việc gấp nên đi rồi, chìa khóa văn phòng tôi ở chỗ cô, cô không ở đây, tôi không vào được, ông ta bảo tôi ở đây chờ cô về.”
“À, xin lỗi, tôi mở cửa cho anh ngay đây.”
“Thôi khỏi, không cần nữa, vừa mới có điện thoại, tôi cũng chuẩn bị phải đi đây!”
Anh ta vừa nói vừa đứng dậy, vòng qua chiếc bàn làm việc lớn, đi về phía cửa phòng. Bước chân phóng khoáng, mạnh mẽ, có vẻ như vết thương ở chân đã lành hẳn. Cô lập tức tránh sang một bên nhường đường cho anh ta. Bỗng nhớ ra một việc: “Phải rồi, nghe Tổng giám đốc Vương nói ông nội anh bị bệnh, giờ đã khá hơn chưa?”
“Không có gì nghiêm trọng, giờ đã ổn rồi, cảm ơn cô quan tâm!”
“Không có gì! Cố vấn Chương, anh đi thong thả nhé!” Khi anh ta đi qua trước mặt, bỗng dừng lại nhìn cô một hồi. “Ấy, hình như cô vừa khóc.”
Cô giật mình, không ngờ anh ta lại tinh tường đến vậy, hoang mang cúi thấp đầu. “Không phải.”
“Không phải ư, mắt còn đỏ kia kìa! Cãi nhau với bạn trai à?”
Cô kiên quyết không thừa nhận: “Thực sự không phải, anh nhìn nhầm rồi. Cố vấn Chương, không phải anh có việc phải đi sao, anh mau đi đi, đừng để bị muộn.”
Anh ta không nói thêm gì nữa nhưng cứ đứng đó như đang suy tính điều gì, lại như đang chờ cô nói điều gì đó. Nhưng cô chỉ cúi đầu im lặng, mắt chăm chăm nhìn đôi giày da bóng loáng dưới chân anh ta. Cuối cùng, đôi giày đó cũng bắt đầu di chuyển, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt cô.
Sau khi Chương Minh Viễn rời đi, Bạch Lộ mới đột nhiên nhớ ra chưa nói với anh ta chuyện chiếc nhẫn. Nhưng cô biết phải nói sao đây? Nói lẽ ra tôi định trả lại chiếc nhẫn cho anh nhưng nó đã bị kẻ trộm lấy mất nên giờ tôi không còn nhẫn để trả lại nữa. Chuyện này kể ra có ai tin không chứ? Chỉ sợ mười người thì có đến chín người thầm coi thường, nghĩ rằng cô tham chiếc nhẫn quý nhưng vẫn muốn giữ cái danh là không ham tiền tài nên mới bịa ra câu chuyện ấy, coi như một mũi tên trúng hai đích. Đặc biệt là với Chương Minh Viễn, trước đây cô đã từng… Rốt cuộc anh ta có nhận ra cô hay không, cô cũng không dám chắc, nhưng dù thế nào đi nữa, cô vẫn thấy lo lắng, mà càng lo thì càng không cách nào giải thích với anh ta.
Tay ôm đầu, chán nản ngồi xuống, Bạch Lộ cảm thấy mọi việc đều bị đảo lộn, lòng rối như tơ vò.
Hết giờ làm, Bạch Lộ ghé qua cửa hàng vàng bạc đá quý hôm trước đã chuyển nhẫn đến cho cô. Việc đến nước này, cô nghĩ chỉ còn cách mua một chiếc nhẫn khác trả cho Chương Minh Viễn.
Trước khi vào cửa hàng, cô thầm cầu nguyện giá của chiếc nhẫn ấy không quá đắt, nhưng mọi việc không như ý muốn, lời phỏng đoán của An Kỳ hoàn toàn chính xác, một chiếc nhẫn kiểu dáng như vậy lấp lánh nằm trong tủ kính, đơn giá thiếu chút nữa là tròn hai vạn tệ. Cô chẳng cần kiểm tra lại sổ tiết kiệm của mình cũng biết trong đó chỉ có hơn một vạn. Một cô gái mới tốt nghiệp đại học chưa lâu, lại một mình bươn chải giữa Bắc Kinh, tiền lương tháng chỉ như miếng bọt biển chả thấm vào đâu, mà chi phí cho áo quần, ăn, ở, đi lại như những bàn tay vô hình liên tiếp đè nén xuống, cô có nhịn ăn bớt tiêu đến cỡ nào cũng chẳng tích góp được bao nhiêu.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể mặt dày đi tìm Thiệu Dung. Kỳ thực cô đã làm phiền Thiệu Dung rất nhiều, nên giờ cũng cảm thấy khó mở lời. Nếu không phải vì không muốn mắc nợ Chương Minh Viễn, cô sẽ không làm phiền chị ấy.
Đầu máy bên kia vẫn là tiếng sáo tiêu réo rắt, xen vào đó là tiếng cười nhẹ, hát khẽ, ngọt ngào và uyển chuyển như giọng Tô Châu. Thiệu Dung nghe cô nói xong liền đồng ý ngay lập tức. “Được, em chờ chị ở tiệm kim hoàn, lát nữa chị sẽ tới.”
Cô nói với giọng cảm kích: “Chị Dung, chị đang bận phải không? Hay để em đến tìm chị?”
“Khỏi cần, em ít đến chỗ của chị thì hơn, không có lợi cho em. Chờ chị ở tiệm kim hoàn đó, khoảng mười lăm phút nữa chị có mặt.”
Chiếc ghế bọc da sang trọng xoay lại, đập vào mắt cô lại là một gương mặt với đường nét sắc sảo, nụ cười nhẹ như có như không - không phải Vương Hải Đằng, là Chương Minh Viễn. Tay trái anh ta đang bỏ chiếc di động đặt bên tai xuống, rõ ràng là vừa nghe điện thoại xong.
Bạch Lộ sững người, hoàn toàn không nghĩ anh ta sẽ xuất hiện ở nơi này, cô ngây ra trong giây lát rồi mới nói: “Chào cố vấn Chương, là anh sao? Tổng giám đốc Vương có đây không?”
“Ông ta có việc gấp nên đi rồi, chìa khóa văn phòng tôi ở chỗ cô, cô không ở đây, tôi không vào được, ông ta bảo tôi ở đây chờ cô về.”
“À, xin lỗi, tôi mở cửa cho anh ngay đây.”
“Thôi khỏi, không cần nữa, vừa mới có điện thoại, tôi cũng chuẩn bị phải đi đây!”
Anh ta vừa nói vừa đứng dậy, vòng qua chiếc bàn làm việc lớn, đi về phía cửa phòng. Bước chân phóng khoáng, mạnh mẽ, có vẻ như vết thương ở chân đã lành hẳn. Cô lập tức tránh sang một bên nhường đường cho anh ta. Bỗng nhớ ra một việc: “Phải rồi, nghe Tổng giám đốc Vương nói ông nội anh bị bệnh, giờ đã khá hơn chưa?”
“Không có gì nghiêm trọng, giờ đã ổn rồi, cảm ơn cô quan tâm!”
“Không có gì! Cố vấn Chương, anh đi thong thả nhé!” Khi anh ta đi qua trước mặt, bỗng dừng lại nhìn cô một hồi. “Ấy, hình như cô vừa khóc.”
Cô giật mình, không ngờ anh ta lại tinh tường đến vậy, hoang mang cúi thấp đầu. “Không phải.”
“Không phải ư, mắt còn đỏ kia kìa! Cãi nhau với bạn trai à?”
Cô kiên quyết không thừa nhận: “Thực sự không phải, anh nhìn nhầm rồi. Cố vấn Chương, không phải anh có việc phải đi sao, anh mau đi đi, đừng để bị muộn.”
Anh ta không nói thêm gì nữa nhưng cứ đứng đó như đang suy tính điều gì, lại như đang chờ cô nói điều gì đó. Nhưng cô chỉ cúi đầu im lặng, mắt chăm chăm nhìn đôi giày da bóng loáng dưới chân anh ta. Cuối cùng, đôi giày đó cũng bắt đầu di chuyển, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt cô.
Sau khi Chương Minh Viễn rời đi, Bạch Lộ mới đột nhiên nhớ ra chưa nói với anh ta chuyện chiếc nhẫn. Nhưng cô biết phải nói sao đây? Nói lẽ ra tôi định trả lại chiếc nhẫn cho anh nhưng nó đã bị kẻ trộm lấy mất nên giờ tôi không còn nhẫn để trả lại nữa. Chuyện này kể ra có ai tin không chứ? Chỉ sợ mười người thì có đến chín người thầm coi thường, nghĩ rằng cô tham chiếc nhẫn quý nhưng vẫn muốn giữ cái danh là không ham tiền tài nên mới bịa ra câu chuyện ấy, coi như một mũi tên trúng hai đích. Đặc biệt là với Chương Minh Viễn, trước đây cô đã từng… Rốt cuộc anh ta có nhận ra cô hay không, cô cũng không dám chắc, nhưng dù thế nào đi nữa, cô vẫn thấy lo lắng, mà càng lo thì càng không cách nào giải thích với anh ta.
Tay ôm đầu, chán nản ngồi xuống, Bạch Lộ cảm thấy mọi việc đều bị đảo lộn, lòng rối như tơ vò.
Hết giờ làm, Bạch Lộ ghé qua cửa hàng vàng bạc đá quý hôm trước đã chuyển nhẫn đến cho cô. Việc đến nước này, cô nghĩ chỉ còn cách mua một chiếc nhẫn khác trả cho Chương Minh Viễn.
Trước khi vào cửa hàng, cô thầm cầu nguyện giá của chiếc nhẫn ấy không quá đắt, nhưng mọi việc không như ý muốn, lời phỏng đoán của An Kỳ hoàn toàn chính xác, một chiếc nhẫn kiểu dáng như vậy lấp lánh nằm trong tủ kính, đơn giá thiếu chút nữa là tròn hai vạn tệ. Cô chẳng cần kiểm tra lại sổ tiết kiệm của mình cũng biết trong đó chỉ có hơn một vạn. Một cô gái mới tốt nghiệp đại học chưa lâu, lại một mình bươn chải giữa Bắc Kinh, tiền lương tháng chỉ như miếng bọt biển chả thấm vào đâu, mà chi phí cho áo quần, ăn, ở, đi lại như những bàn tay vô hình liên tiếp đè nén xuống, cô có nhịn ăn bớt tiêu đến cỡ nào cũng chẳng tích góp được bao nhiêu.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể mặt dày đi tìm Thiệu Dung. Kỳ thực cô đã làm phiền Thiệu Dung rất nhiều, nên giờ cũng cảm thấy khó mở lời. Nếu không phải vì không muốn mắc nợ Chương Minh Viễn, cô sẽ không làm phiền chị ấy.
Đầu máy bên kia vẫn là tiếng sáo tiêu réo rắt, xen vào đó là tiếng cười nhẹ, hát khẽ, ngọt ngào và uyển chuyển như giọng Tô Châu. Thiệu Dung nghe cô nói xong liền đồng ý ngay lập tức. “Được, em chờ chị ở tiệm kim hoàn, lát nữa chị sẽ tới.”
Cô nói với giọng cảm kích: “Chị Dung, chị đang bận phải không? Hay để em đến tìm chị?”
“Khỏi cần, em ít đến chỗ của chị thì hơn, không có lợi cho em. Chờ chị ở tiệm kim hoàn đó, khoảng mười lăm phút nữa chị có mặt.”


