XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2119
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Lộ yên tâm ngồi đợi. Ánh đèn trong tiệm kim hoàn lấp lánh, xung quanh là những quầy hàng bày vàng bạc, đá quý. Kim cương từng hạt, từng hạt lấp lánh như sao, bạch kim trắng tuyết phát ra thứ ánh sáng nhẹ màu xanh lam, vàng nguyên chất lung linh màu vàng sậm, thạch anh sáng lóng lánh, trân châu như những giọt sương đọng lại sau cơn mưa, tỏa ánh sáng trong lành và dịu nhẹ… Đây là kho báu Alibaba của thành phố này, thu hút vô số phụ nữ yêu thích đá quý đến săn tìm bảo vật. Bên cạnh, một cô gái xinh đẹp đang thử chiếc vòng bạch kim nạm đầy đá quý, lấp lánh như những vì sao quấn quanh cổ tay mảnh dẻ. Cô ta vừa đưa tay ngắm nghía vẻ hài lòng vừa cầm di dộng gọi cho ai đó. Hẳn là đang nói chuyện với người yêu, giọng nói vô cùng ngọt ngào: “… Anh ở gần đây, đến ngắm giúp người ta chút đi mà! Người ta chẳng biết chọn cái nào cả…

Mau đến nhé!”

Nói là mười lăm phút nhưng cũng phải hơn nửa tiếng sau Thiệu Dung mới tới. Bạch Lộ vẫy tay ra hiệu, Thiệu Dung bước trên đôi giày cao gót, đong đưa đi tới, mang theo một nụ cười áy náy. “Thật ngại quá, chị bị tắc đường nên đến muộn.”

“Không sao, chị Dung, là em phải ngại mới đúng, lại tìm chị mượn tiền rồi. Khi nào có tiền em sẽ trả chị ngay.”

Mười ngón tay thon dài sơn móng màu đỏ tươi của Thiệu Dung khoát khoát tỏ vẻ không hề gì. “Không sao, chị cũng chưa cần đến. Dạo này có một lão ngày nào cũng săn đón, hôm qua vừa mới đưa cho chị một cái thẻ, vừa hay hôm nay đem đến trả tiền cho em. Phải rồi, là chiếc nhẫn nào?”

Bạch Lộ đang chỉ chiếc nhẫn trong tủ kính cho Thiệu Dung xem, bỗng nghe thấy cô nàng xinh đẹp bên cạnh hào hứng gọi: “Vũ Trì, bên này.”

Tiệm kim hoàn không phải nơi nhốn nháo, ồn ào như cái chợ, khách ra vào rất ít và yên lặng, tiếng gọi thanh thoát, lanh lảnh như chuông gió vang đến tai từng người. Lẽ tất nhiên, mọi người đều nhìn về phía cửa ra vào, Bạch Lộ cũng không ngoại lệ. Mới đầu, cô không có phản ứng với cái tên này, cho đến khi quay đầu mới phát hiện người đang chậm rãi bước vào là Âu Vũ Trì, còn người đi cạnh Âu Vũ Trì là Chương Minh Viễn, cô bất ngờ sững lại.

Khi cô nhìn thấy Chương Minh Viễn, anh ta cũng nhìn thấy cô, ánh mắt họ chạm nhau. Ngón tay anh ta đang kẹp một điếu thuốc, chuẩn bị hút, ngọn lửa màu xanh lam từ chiếc bật lửa đung đưa, khiêu khích. Ngọn lửa nhảy múa qua phần đầu trắng của điếu thuốc làm nó lóe lên ánh đỏ, rồi một làn khói bay lên từ đó. Gương mặt anh ta ẩn hiện sau làn khói mỏng, nhìn không rõ lắm nhưng đôi mắt như hai vì sao len giữa làn sương sớm, tỏa sáng lấp lánh.

Bạch Lộ ngàn lần không nghĩ đến, người cô nàng kia gọi tới chính là Âu Vũ Trì, và Chương Minh Viễn cũng đi theo cùng. Nghĩ kĩ thì chuyện này chẳng có gì lạ, họ hẳn là khách quen của cửa tiệm, nếu không thì sao chiếc nhẫn của cô lại được mua ở đây? Dường như để kiểm chứng phỏng đoán của cô, một người trông có vẻ giống giám đốc tươi cười ra tiếp đón: “Xin chào, Âu tiên sinh, Chương tiên sinh!”

Trước sự đón tiếp nhiệt tình của vị giám đốc, Chương Minh Viễn gật đầu thay lời chào. Anh ta đi thẳng về phía Bạch Lộ, khóe môi mang theo một nụ cười như có như không. “Bạch Lộ, thật tình cờ, cô cũng ở đây à? Mua gì vậy?”

Âu Vũ Trì đi theo anh ta, cười bí hiểm: “Minh Viễn, lần trước không phải cậu nói làm mất một chiếc nhẫn của Bạch Lộ, vì chân bị thương nên gọi điện nhờ tôi chọn hộ một chiếc đền cho cô ấy sao, tôi đã chọn một chiếc ở đây rồi nhờ người gửi đến cho cô ấy. Bạch Lộ, có phải chiếc nhẫn đó không vừa nên cô đem đến để chỉnh không? Hay là cô không thích nhẫn tôi chọn nên muốn đến đổi chiếc khác?”

Thì ra lai lịch của chiếc nhẫn phức tạp như thế, là Âu Vũ Trì chọn hộ. Hai câu hỏi liên tiếp của anh ta đều khiến Bạch Lộ không biết phải nói sao, vội vàng thu ngón tay thon dài đang chỉ chiếc nhẫn trong tủ kính, nói: “Không… không phải, tôi… tôi đi cùng bạn. Thuận đường ghé qua đây thôi!”

Thiệu Dung đứng bên quan sát, phát hiện Bạch Lộ khi gặp hai người đàn ông này thì rất không tự nhiên. Thoạt đầu cô cũng chẳng hiểu thế nào, nhưng sau một hồi quan sát, đặc biệt là khi nhìn từ Âu Vũ Trì sang Chương Minh Viễn, đôi mày cô nhíu lại, lập tức đoán được nguyên do. Dù sao cô cũng là người biết rõ chuyện của Bạch Lộ.

Chương Minh Viễn cũng đã chú ý đến Thiệu Dung ở bên cạnh Bạch Lộ, chỉ là một cái liếc nhìn nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén. Thiệu Dung bỗng cảm thấy chột dạ, quay sang hướng khác để tránh ánh nhìn của anh ta.

Chương Minh Viễn vẫn nhìn cô chằm chằm, rít một hơi thuốc, vẻ suy tư. “Bạch Lộ, vị này là bạn của cô à?”

Câu hỏi rất đơn giản nhưng Bạch Lộ lại cảm thấy lạnh toát sống lưng, chỉ vì vẻ mặt suy tư của anh ta, cô nhất thời không biết phải trả lời thế nào. May mà cô nàng xinh đẹp ở bên cạnh đi tới, giúp cô thoát khỏi vòng vây: “Vũ Trì, em chờ anh cả buổi rồi!”

Giọng điệu của cô ta vừa hờn dỗi lại pha chút nũng nịu, hai tay ôm lấy tay Âu Vũ Trì như dây leo, thái độ vô cùng thân mật, ánh mắt liếc xéo về phía Bạch Lộ có ẩn chút địch ý. Bạch Lộ nhanh chóng nhân cơ hội cáo từ: “Cố vấn Chương, Âu thiếu gia, các anh làm việc của mình đi, tôi có việc, xin phép đi trước.”

Chẳng kịp mua nhẫn, Bạch Lộ đã kéo Thiệu Dung vội vã rời tiệm kim hoàn.

Bước ra ngoài, Thiệu Dung liền hỏi: “Anh chàng Chương tiên sinh kia chính là người đó hả? Trông anh ta không giống năm năm trước lắm, chẳng trách em không nhận ra.”

Bạch Lộ lo lắng gật đầu. “Phải, chính là anh ta. Chị Dung, vừa rồi anh ta cứ nhìn chị mãi, có phải anh ta cũng nhận ra chị rồi không?”

Thiệu Dung lưỡng lự một lát: “Có lẽ… không đến nỗi đâu. Đêm đó chị đứng khá xa, cũng không nán lại lâu. Đã năm năm rồi, chắc gì anh ta nhớ nổi.”

Prev 1 ... 23 24 25 26 27 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000408