Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2129
- Tình trạng: Hoàn thành
Đồng nghiệp mỗi người một câu, Bạch Lộ im lặng, lắng nghe về một Chương Minh Viễn mà cô chưa từng biết. Lúc này, giám đốc đang từ ngoài bước vào, vừa thấy cô liền bảo lập tức lên phòng Âu Vũ Trì. “Tổng giám đốc Âu có việc tìm cô.”

Bạch Lộ còn muốn nghe tiếp nhưng giám đốc đến rồi, mọi người cũng thôi không nói nữa. Cô rời khỏi văn phòng mà lòng đầy nuối tiếc, tới gõ cửa phòng tổng giám đốc. “Tổng giám đốc Âu, anh có việc tìm tôi?”

Âu Vũ Trì bảo cô ngồi xuống, hỏi: “Tôi nghe nói cô xin nghỉ phép hai ngày vừa rồi, lý do là gì vậy?”

Bạch Lộ có chút ngạc nhiên, mấy hôm trước cô đã gửi đơn xin nghỉ tới giám đốc bộ phận, sao lão tổng còn hỏi lý do? Nhưng lão tổng vẫn là lão tổng, đã hỏi rồi thì cô phải đáp, không thể ỷ là quen biết được. Hơn nữa, cũng không thể nói cô và Âu Vũ Trì thân thiết, nếu không phải có Chương Minh Viễn, liệu anh ta có biết cô là ai? Vậy nên cô biết thân biết phận mà giải thích tường tận: “Tổng giám đốc Âu, tôi đã xin phép giám đốc bộ phận rồi. Một người bạn của tôi bị thương phải nằm viện nên tôi xin nghỉ hai ngày để chăm sóc chị ấy.”

“Sao thế? Sao bạn cô lại bị thương phải nằm viện? Bị tai nạn giao thông à?”

Cô do dự một hồi, không muốn bịa chuyện. “Không phải. Là bị người ta đánh.”

Âu Vũ Trì vô cùng kinh ngạc. “Hả? Bạn của cô là con gái kia mà, ai lại quá đáng đến mức đánh một người phụ nữ phải nhập viện?”

Rất nhiều chuyện cô không thể nói rõ, bèn đổ tội cho bọn lưu manh đến gây sự khiến quán bar của bạn cô không làm ăn được. Trong một lần xảy ra xung đột, bạn cô bị chai bia đập vào rách cả đầu.

Âu Vũ Trì nghe xong thì căm phẫn. “Bọn này quá không biết điều! Thật chẳng còn phép tắc gì cả! Cô cũng vậy, bị bọn lưu manh đến quấy rối sao không nói với tôi? Tôi mà biết được thì đã gọi người đến dẹp yên từ lâu rồi, bạn cô cũng tránh được tai họa này. Nhưng giờ biết cũng chưa muộn. Có phải hai người đang lo lắng vì chuyện này không? Đừng lo nữa, nói với bạn cô, quán bar muốn mở thế nào thì cứ mở, tôi đảm bảo không đứa nào dám đến quấy rối nữa!”

Bạch Lộ cũng đang đau đầu thay cho Thiệu Dung. Quán bar phải đóng cửa hai ngày rồi mà vẫn có người đến phá phách, vẽ bậy… lên cửa. Cứ tiếp tục thế này, có lẽ quán bar không thể mở cửa nữa, muốn chuyển nhượng lại e cũng khó. Nếu vậy thì Thiệu Dung sẽ mất trắng Giờ có Âu Vũ Trì đứng ra giúp đỡ, đôi mắt Bạch Lộ chợt sáng lên. “Tổng giám đốc Âu, vậy tôi thay mặt bạn tôi cảm ơn anh!”

Âu Vũ Trì khoát tay khiêm tốn. “Đây chỉ là chuyện nhỏ, cô đừng khách khí! Sau này có chuyện gì không giải quyết được thì cứ tìm tôi, nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”

Sự nghĩa hiệp và nhiệt tình của Âu Vũ Trì khiến lòng Bạch Lộ bỗng xao động. Vừa rồi Chương Minh Viễn ghé qua, hành động “rút đao tương trợ” của Âu Vũ Trì có phải vì anh?

Sau khi Âu Vũ Trì nói sẽ dẹp gọn vụ này, vấn đề quả nhiên được giải quyết nhanh chóng. Không chỉ không còn kẻ nào đến giở trò phá hoại ngoài cửa mà những vết bẩn trước đây cũng có người dọn sạch.

Sau vài ngày Thiệu Dung nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, quán bar lại kinh doanh trở lại. Tối đó, rất nhiều giỏ hoa được gửi tới, còn không thiếu các sếp từ các ban, ngành quản lý. Đội mang đồng phục mũ kê pi1 trước đây ngày nào cũng đến bới móc giờ cũng trở nên dễ dàng. Có người còn nói: “Thì ra cô Thiệu quen Âu thiếu gia, sao không nói sớm chứ!”

Thiệu Dung chỉ mỉm cười, không đáp, đêm về nhìn thấy Bạch Lộ mới thở dài. “Làm thế nào đây! Lần này lại để em thay chị nợ ân tình người ta mất rồi!”

“Chị Dung, chị nhất định không được nói như vậy. Nếu nói nợ ân tình, chẳng phải em còn nợ chị nhiều gấp vạn, vả lại cũng không phải em đến cầu xin anh ta giúp đỡ, là anh ta chủ động hỏi thăm. Những chuyện phiền phức thế này với chị em mình là bài toán khó nhưng đối với họ thì chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến. Anh ta còn bảo em sau này có vấn đề gì không giải quyết được thì cứ nói.”

Bạch Lộ cố gắng kể lại mọi chuyện thật nhẹ nhàng, không muốn để Thiệu Dung áy náy nhưng Thiệu Dung nghe xong càng nhíu chặt mày. “Lộ Lộ, trên đời này làm gì có ai vô duyên vô cớ tốt với người khác. Sao Âu Vũ Trì lại nhiệt tình với em như vậy, đã bao giờ em nghĩ đến chưa?”

“Chị Dung, ý chị là gì vậy? Không phải chị muốn nói anh ta có ý đồ gì với em đấy chứ? Chuyện này là không thể!”

“Anh ta đương nhiên không thể có ý đồ gì với em, em đến đó làm là do sự sắp đặt của Chương Minh Viễn. Anh ta quan tâm em như thế, rõ ràng là nể mặt Chương Minh Viễn. Nhưng Lộ Lộ, không phải em nói đã không còn liên lạc với Chương Minh Viễn rồi sao?”

Em quả thực không còn liên lạc với Chương Minh Viễn. Từ khi em rời khỏi căn hộ của anh ta, bọn em đã không còn quan hệ gì nữa.”

“Em cũng không gặp lại anh ta sao?”

Bạch Lộ do dự một hồi, cuối cùng vẫn lắc đầu. “Không.” Cái liếc nhìn thoáng qua cửa thang máy, không nói với nhau một câu nào, có lẽ lần này không được tính là gặp mặt.

Thiệu Dung chau mày không hiểu. “Chương Minh Viễn không tìm em nữa, xem ra đã vứt em ra khỏi đầu rồi. Nhưng Âu Vũ Trì lại giúp đỡ em nhiều như vậy, không lẽ… anh ta đã nảy sinh ý gì với em?”

Prev 1 ... 75 76 77 78 79 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000412