XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2126
- Tình trạng: Hoàn thành
Ký nhận xong, tranh thủ buổi trưa mọi người không có trong phòng, Bạch Lộ mới ngập ngừng mở gói bưu kiện. Bên trong là một hộp quà đẹp mắt, vừa mở đã ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt, thuần khiết của hoa nhài. Mùi hương quen thuộc ấy, cô lập tức đoán ra thứ đựng trong chiếc hộp kia là gì.

Quả nhiên, sau khi mở ra, Bạch Lộ nhìn thấy ngay loại dầu gội đầu chiết xuất từ thực vật của Anh mà cô quen dùng. Ngoài ra còn có sữa tắm và dầu thơm của nhãn hiệu đó. Một tấm postcard nho nhỏ với nét chữ cứng cáp quen thuộc: “Một chút quà mọn, không phải thứ gì có giá trị. Cô thích thì giữ lại, không thích thì đem tặng người khác.”

Nhìn hộp quà trong tay, Bạch Lộ thẫn thờ hồi lâu. Chương Minh Viễn đi Anh chuyến này mang về một bộ sản phẩm dầu gội, sữa tắm cô quen thuộc.

Hương hoa nhài nhẹ nhàng vấn vít khiến người ta phải đắm say. Cô hít một hơi thật sâu, trong lồng ngực căng tràn một mùi hương thanh nhã. Hương hoa nhài vốn giúp cho tinh thần tỉnh táo nhưng cô lại cảm thấy có chút hoảng loạn…

Cả buổi chiều, Bạch Lộ mất tập trung, không hiểu bản thân làm sao nữa. Cô mơ hồ đoán ra nhưng lại không muốn làm rõ.

Điện thoại nội bộ trên bàn đổ chuông, là một đồng nghiệp nam ở bộ phận Bán hàng gọi đến, muốn hẹn cô cùng đi ăn tối. Cô đã từ chối khéo anh ta hai lần, đây là lần thứ ba, do dự một hồi, cô gật đầu đồng ý.

Lúc tan làm, trời lại đổ mưa. Bạch Lộ không mang ô, anh chàng đồng nghiệp kia cũng không có. Trước cổng của tòa nhà lại không bắt được taxi, nửa tiếng trôi qua mà hai người vẫn đứng đó. Anh ta có chút ái ngại: “Thật ngại quá, em có đói không? Hay hôm nay chúng ta đến quán nào gần đây ăn tạm vậy? Lần sau anh sẽ mời em ăn một bữa thịnh soạn.”

Cô gật đầu. “Được!”

Quán ăn gần nhất cũng cách đến vài chục mét. Những sợi mưa nhỏ và lạnh bay đầy trời, chàng đồng nghiệp kia rất ga lăng, cởi áo khoác che đầu cho Bạch Lộ. Hành động này có vẻ hơi thân mật, cô từ chối, vẻ khó xử: “Không cần đâu, có vài bước thôi mà, mà mưa cũng không lớn.” Cô vừa nói vừa lao vào cơn mưa, trốn khỏi đôi tay nhiệt tình kia.

Ăn uống xong đã là tám giờ tối. Chàng đồng nghiệp rất dẻo miệng, kể lại những chuyện anh ta từng trải qua một cách vô cùng sinh động nhưng Bạch Lộ nghe cũng như không, chỉ giả vờ như đang chăm chú lắng nghe. Sau bữa cơm, anh ta lại mời cô đi xem phim, cuối cùng cô quyết định không miễn cưỡng ép buộc bản thân nữa. “Xin lỗi, em muốn về nhà rồi!”

Anh ta cũng tỏ vẻ quan tâm. “Em mệt rồi à, vậy anh đưa em về!”

“Không, không cần đâu! Em muốn đi một mình, không làm phiền anh nữa!”

Hẳn là đã nghe ra hàm ý trong lời từ chối khéo của cô, vẻ mặt anh ta hơi cứng lại. Tình huống trở nên khó xử, cô mỉm cười tỏ ý xin lỗi rồi quay người rời đi.

Thiệu Dung nhìn thấy bộ sản phẩm hương hoa nhài mà Bạch Lộ mang về, liền thắc mắc: “Sao lần nay lại mua cả bộ thế, trước đây chẳng phải em chỉ mua mỗi dầu gội đầu sao?”

Cô do dự một hồi rồi khai thật: “Không phải em mua, là Chương Minh Viễn tặng.”

Thiệu Dung tròn mắt, vẻ cô cùng kinh ngạc. “Chẳng phải em và anh ta đã không còn liên lạc rồi sao?”

“Từ sau khi chuyển đi, em và anh ấy thực sự không còn liên lạc nữa. Cả tháng nay anh ấy chỉ ở nước ngoài, mới về nước được mấy hôm, mang rất nhiều quà về tặng mọi người nên cũng tặng em một phần. Chỉ là món quà nhỏ, chẳng đáng giá gì.”

Cô cố gắng nói giảm nói tránh đi, Thiệu Dung lại nhằm đúng chỗ hiểm: “Mặc dù đó chỉ là một chút quà nhỏ nhưng lại là thứ em thường dùng. Anh ta làm vậy là có ý gì? Đừng nói với chị là em không hiểu gì nhé!”

Bạch Lộ cứng họng, vấn đề cô cố gắng tránh né không ngờ bị Thiệu Dung vạch trần, mặt bỗng ửng đỏ. “Em…”

Thiệu Dung đã hồ đồ trong chuyện của mình nhưng đó là vì người trong cuộc luôn không biết rõ chân tướng sự việc. Trong chuyện của Bạch Lộ, với tư cách là người ngoài cuộc, cô lại vô cùng tỉnh táo. “Lộ Lộ, tốt nhất em đừng có dây dưa với Chương Minh Viễn. Khó khăn lắm em mới thoát thân, đừng để mình lại rơi vào bẫy.”

Cô không thể không nói đỡ vài câu cho Chương Minh Viễn: “Cái gì mà bẫy với không bẫy chứ! Chị Dung, em đã từng nói với chị, thực ra anh ấy không phải người xấu.”

“Chị biết anh ta không phải người xấu, nhưng nói thực, chị thà để anh ta làm người xấu còn hơn. Làm người xấu cũng tốt, em sẽ chẳng ngó ngàng tới anh ta. Nhưng bây giờ, em hãy nói thật cho chị biết, có phải em đã… có chút cảm giác đặc biệt với anh ta?”

“Em… không có.”

Bạch Lộ phủ nhận nhưng nghe sao mà yếu ớt. Cô sợ chính bản thân mình, có thật là cô đã có chút cảm giác đặc biệt với Chương Minh Viễn? Cô hoàn toàn không biết, càng không muốn thừa nhận. Sao cô có thể có cảm giác với anh? Người cô yêu là Dương Quang chứ? Cho dù không muốn thừa nhận nhưng cảm giác đó như lũ tháng Ba, âm thầm chảy trong cơ thể cô, không thể coi thường cũng chẳng thể làm ngơ.

Prev 1 ... 77 78 79 80 81 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000436