Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1938
- Tình trạng: Hoàn thành
Cọ cọ vào mấy sợi tóc của Vi Vi, tên “thú cưng” ngốc nghếch buồn rầu, hờn dỗi đáp: “Hừ, Khuyên Khuyên cũng nói như thế!”

Lục Vi im lặng, trực giác đã mách bảo cô rằng cái con chuột Khuyên Khuyên được việc thì ít mà làm hỏng việc thì nhiều ấy chắc chắn còn nói thêm điều gì nữa. Quả nhiên một lát sau, Nam Huyền ngẩng lên, ánh mắt long lanh nhìn cô lưu luyến, nói: “Nhưng Khuyên Khuyên còn nói, tôi đã trưởng thành rồi, trưởng thành thì... thì...” Nghĩ đến hàm nghĩa chính xác của từ “trưởng thành”, Nam Huyền vùi mặt vào cổ Lục Vi, thì thầm: “Trưởng thành thì có thể ngủ cùng Lục Vi, hầu hạ chủ nhân.”

Vừa nghe thấy câu nói này, đầu óc Lục Vi bỗng nổ tung, tất thảy dây thần kinh trong cơ thể đều tê liệt. Con vi rút trước mặt chỉ biết lặp đi lặp lại một câu nói:

Hầu hạ chủ nhân... Hầu hạ chủ nhân... Hầu hạ chủ nhân...

Khuyên Khuyên hỗn láo!! Trong cái đầu bé tẹo của con chuột nhà cô rốt cuộc còn chứa đựng những điều bậy bạ gì nữa đây? Cô rốt cuộc muốn giở trò gì với tôi đây? Cô định biến tôi thành một nữ chủ nhân háo sắc ư? Lẽ nào con chuột hỗn xược đó cho rằng Lục Vi đến cửa hàng sách Tân Hoa kia tìm mua những quyển sách giới tính là để dạy cho Nam Huyền học công phu trên giường rồi hầu hạ cô sao?

Chẳng trách lúc nó nhìn thấy mấy cuốn sách đó, nó đã cố tình trêu đùa mình.

Chẳng trách nó còn hỏi mình “vẫn còn là xử - nữ sao”... Chẳng trách nó tự tin như vậy, dám cam đoan sẽ “giáo dục” thật tốt cho tên “thú cưng” ngốc nghếch này.

Chẳng trách...

Khuyên Khuyên chết tiệt! Tôi mà bắt được cô lúc này, nhất định sẽ tống cổ cô gian riêng tư giáo dục Nam Huyền. Ngồi lướt web nhưng trong lòng Vi Vi vẫn cảm thấy không yên tâm, trong đầu đầy nghi hoặc: Rốt cuộc Khuyên Khuyên giảng bài cho Nam Huyền như thế nào. Cô thấp thỏm không yên nhưng không biết nên làm gì nên đành đi ngủ.

Lúc Lục Vi mơ màng tỉnh dậy, ngoài trời vẫn còn tối om. Cảm thấy bên cạnh mình có luồng hơi ấm truyền sang, dường như có cái gì đó đang đè lên người cô. Duỗi cánh tay định vươn vai một cái, Lục Vi cảm thấy có chút khó khăn, không thể nào duỗi chân tay ra được, dường như bị một sức mạnh đè chặt xuống.

Cảm thấy có chút kỳ quái, Lục Vi từ từ ngẩng lên, ngay lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây dại.

Tên “thú cưng” ngốc nghếch Nam Huyền đang trần như nhộng nằm ngay bên cạnh cô, giữa màn đêm mờ tối, hai mắt anh ta sáng lấp lánh, những tia sáng dường như cũng đang quấn quýt, hòa quyện, ngưng tụ trên cơ thể cô, cơ hồ vô cùng hưng phấn.

Vi Vi hít một hơi thật sâu, từ từ định thần lại, sau đó mới lên tiếng: “Tại sao anh lại ở đây?”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch chớp mắt, hồn nhiên nói: “Vi Vi ngủ tiếp đi, tôi ôm cô ngủ trên giường.”

Lục Vi cảm thấy choáng váng, chỉ ôm tôi ngủ thì anh có cần cởi sạch quần áo như thế không? Quả nhiên không thể tin tưởng được lũ yêu ma, rốt cuộc Khuyên Khuyên đã nói với Nam Huyền những gì? Nghĩ đến đây, Vi Vi vô thức tránh ra xa, không để tên “thú cưng” ngốc nghếch này tiếp xúc thân mật với mình hơn nữa. Nhưng cô lùi ra ngoài một chút, Nam Huyền cũng tiến thêm một chút.

Cuối cùng, chưa đầy một phút sau, nửa người Lục Vi đã rơi khỏi giường. Trong phòng lặng lẽ như tờ, tên chủ mưu Khuyên Khuyên chẳng biết từ lúc nào đã biến mất không còn dấu vết, Vi Vi cuối cùng không chịu nổi nữa, hét toáng lên: “Nam Huyền, trở về giường của anh ngay!”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch không đáp, ngược lại còn ôm chầm lấy Lục Vi, đẩy cô cùng mình ngã xuống giường. Bị thân hình ấm áp, rắn chắc của Nam Huyền ôm lấy, trước tấm lòng “hảo tâm” của tên “thú cưng” ngốc nghếch, Vi Vi chỉ biết khóc dở mếu dở, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng khuyên bảo: “Nam Huyền, anh còn nhớ tôi từng nói với anh những gì không, một nam và một nữ không có quan hệ huyết thống thì không thể tùy tiện ngủ cùng nhau được.”

Cọ cọ vào mấy sợi tóc của Vi Vi, tên “thú cưng” ngốc nghếch buồn rầu, hờn dỗi đáp: “Hừ, Khuyên Khuyên cũng nói như thế!”

Lục Vi im lặng, trực giác đã mách bảo cô rằng cái con chuột Khuyên Khuyên được việc thì ít mà làm hỏng việc thì nhiều ấy chắc chắn còn nói thêm điều gì nữa. Quả nhiên một lát sau, Nam Huyền ngẩng lên, ánh mắt long lanh nhìn cô lưu luyến, nói: “Nhưng Khuyên Khuyên còn nói, tôi đã trưởng thành rồi, trưởng thành thì... thì...” Nghĩ đến hàm nghĩa chính xác của từ “trưởng thành”, Nam Huyền vùi mặt vào cổ Lục Vi, thì thầm: “Trưởng thành thì có thể ngủ cùng Lục Vi, hầu hạ chủ nhân.”

Vừa nghe thấy câu nói này, đầu óc Lục Vi bỗng nổ tung, tất thảy dây thần kinh trong cơ thể đều tê liệt. Con vi rút trước mặt chỉ biết lặp đi lặp lại một câu nói:

Hầu hạ chủ nhân... Hầu hạ chủ nhân... Hầu hạ chủ nhân...

Khuyên Khuyên hỗn láo!! Trong cái đầu bé tẹo của con chuột nhà cô rốt cuộc còn chứa đựng những điều bậy bạ gì nữa đây? Cô rốt cuộc muốn giở trò gì với tôi đây? Cô định biến tôi thành một nữ chủ nhân háo sắc ư? Lẽ nào con chuột hỗn xược đó cho rằng Lục Vi đến cửa hàng sách Tân Hoa kia tìm mua những quyển sách giới tính là để dạy cho Nam Huyền học công phu trên giường rồi hầu hạ cô sao?

Prev 1 ... 74 75 76 77 78 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000716