Chẳng trách lúc nó nhìn thấy mấy cuốn sách đó, nó đã cố tình trêu đùa mình.
Chẳng trách nó còn hỏi mình “vẫn còn là xử - nữ sao”... Chẳng trách nó tự tin như vậy, dám cam đoan sẽ “giáo dục” thật tốt cho tên “thú cưng” ngốc nghếch này.
Chẳng trách...
Khuyên Khuyên chết tiệt! Tôi mà bắt được cô lúc này, nhất định sẽ tống cổ cô đến chỗ tên Dạ đốn mạt kia ngay!! Trong lúc Lục Vi đang thầm mắng chửi thì Khuyên Khuyên đang ôm miếng khoai sấy, nằm chỏng vó ngủ ngon lành, để mặc cô rơi vào tình thế nước sôi lửa bỏng...
Lục Vi cố sống cố chết đẩy Nam Huyền đang nằm đè trên người mình ra nhưng đối phương vẫn không có ý thỏa hiệp, không hề động đậy. Thậm chí tên “thú cưng” ngốc nghếch đó còn thản nhiên gục đầu lên ngực cô, tiếp tục thổ lộ: “Thời gian trước đây, tôi vẫn thường nằm mơ thấy Vi Vi, sau này... sau này là...” Anh ta mở to mắt, chăm chú nhìn mái tóc rối tung trước mặt, thấp thoáng ẩn hiện bờ vai thon đẹp của Lục Vi, cảm thấy cơ thể mình nóng bừng, cảnh tượng này và bức tranh trong mộng ấy quả thực là rất giống nhau.
Anh ta cắn răng nói: “Khuyên Khuyên nói nếu tôi làm giống trong giấc mơ đó thì có nghĩa là tôi đã trưởng thành, có thể hầu hạ Vi Vi... Còn nữa, người trong giấc mộng đó là Vi Vi, rõ ràng là tôi thích Vi Vi mà.” Ngừng một chút, tên “thú cưng” ngốc nghếch nhớ đến câu nói mà Khuyên Khuyên đã dặn đi dặn lại, trịnh trọng bổ sung thêm: “Thích là tình cảm giữa nam và nữ đó.”
Anh ta vừa dứt lời, trong lòng Lục Vi đã vang lên một tiếng nổ lớn. Câu nói của tên “thú cưng” ngốc nghếch giống như một viên đá nhỏ, rơi xuống mặt hồ phẳng lặng làm gợn lên biết bao đợt sóng lăn tăn. Cho đến tận lúc này, cô cũng chỉ coi Nam Huyền là em trai, là bạn bè, thậm chí anh ta còn rất trẻ con, nhưng cô không thể nghĩ được là, có một ngày tên Tiểu Long ngốc nghếch này đã trưởng thành, và... khiến cô phải đối mặt với những vấn đề như lúc này.
Thích là tình cảm giữa nam và nữ ư? Giữa cô và Nam Huyền sao? Là thế nào đây? Còn cả Quý Vân, hình tượng mà cô đã theo đuổi suốt bao năm nay, tình cảm giữa cô và anh rốt cuộc là gì?
“Nam Huyền...” Lục Vi nhất thời cũng quên mất phải vùng vẫy để thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ, trong lòng trào dâng bao điều muốn nói nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tên “thú cưng” ngốc nghếch không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng dang tay, ôm chặt lấy Lục Vi, nói từng từ rành rọt: “Vi Vi, tôi còn nhớ trong giấc mộng tôi đã hôn cô, bây giờ tôi có thể làm như vậy không?”
Chương 31: Bạn gái
Vi Vi, tôi muốn hôn cô, có được không?” Nam Huyền vừa dứt lời, Lục Vi chỉ biết sững sờ, ngây ra như phỗng.
Trong phòng ngủ là một mảng tối đen bao trùm, ánh trăng chênh chếch xuyên qua lớp cửa kính, hắt vào từng gợn lai láng, hai người vẫn giữ nguyên tư thế nam trên nữ dưới truyền thống, không ngừng giằng co nhau. Trước tình thế này, tên “thú cưng” ngốc nghếch đột nhiên đưa ra một yêu cầu vô sỉ, thậm chí hồi lâu sau, Lục Vi cũng không biết phải phản ứng thế nào, câu nói này quả thực có rất nhiều ẩn ý...
Mặc dù một lần nữa tự cảnh cáo bản thân rằng người và thú không thể yêu nhau; mặc dù lý trí đã nhắc nhở rằng một người phụ nữ đàng hoàng thì không thể mê đắm sắc đẹp, nhưng khi đối mặt với Nam Huyền, đối diện với thân thể cường tráng, khỏe mạnh này, cơ thể Lục Vi vẫn trung thành với nhu cầu, không thể nhúc nhích. Vi Vi muốn khóc mà không sao khóc nổi, vừa âm thầm cầu cứu trời cao đất rộng vừa tuyệt vọng nhìn khuôn mặt tuấn tú của tên “thú cưng” ngốc nghếch ngày càng gần ngay trước mắt.
Vi Vi cắn chặt môi, trái tim như muốn nổ tung nơi lồng ngực. Lúc này, cô không có cách nào chống lại được cái gọi là quan hệ nam nữ ấy, phản ứng sinh lý đó không liên quan gì tới cô, có phải vậy không? Huống chi, đó là do Khuyên Khuyên đã đẩy cô đến bước đường này, khiến cô rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cho nên, không thể nào trách cô được, đúng không?
Thầm nghĩ vậy nên Vi Vi khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng lý trí cũng hoàn toàn bị mê hoặc, cô nhắm mắt lại. Nhưng vừa mới nhắm mắt, điện thoại trên đầu giường lại bất chợt đổ chuông. Lục Vi bị tiếng chuông làm cho giật mình, trong đầu bỗng tỉnh táo trở lại. Lúc mở mắt ra, cô liền trông thấy vẻ mặt thuần lương của tên “thú cưng” ngốc nghếch đang chăm chú nhìn mình. Trong nháy mắt, cô hận không thể tự giáng cho mình một cái bạt tai, trong lòng thầm nguyền rủa: “Lục Vi, mày điên rồi sao? Mày đang làm cái trò gì thế hả? Cậu ta là em mày! Em trai của mày đấy!!”
Đẩy Nam Huyền sang một bên, Lục Vi với tay lấy chiếc điện thoại vẫn đang đổ chuông không ngừng, vừa ấn nút nghe, đầu máy bên kia đã truyền đến một giọng nói gấp gáp: “Mau đến bệnh viện!!!”
Trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố đã chật kín người, ngay cả hành lang của bệnh viện cũng dành chỗ để kê thêm một số giường phụ cho bệnh nhân nằm tạm. Trong không khí tràn ngập mùi hăng nồng của thuốc sát trùng, Lục Vi nhìn cảnh tượng người qua người lại nhốn nháo trước mặt, chợt tới câu nói: “Trên thế giới này, nơi đáng sợ nhất, nơi không tồn tại sức sống nhất chính là bệnh viện.”
Chẳng trách nó còn hỏi mình “vẫn còn là xử - nữ sao”... Chẳng trách nó tự tin như vậy, dám cam đoan sẽ “giáo dục” thật tốt cho tên “thú cưng” ngốc nghếch này.
Chẳng trách...
Khuyên Khuyên chết tiệt! Tôi mà bắt được cô lúc này, nhất định sẽ tống cổ cô đến chỗ tên Dạ đốn mạt kia ngay!! Trong lúc Lục Vi đang thầm mắng chửi thì Khuyên Khuyên đang ôm miếng khoai sấy, nằm chỏng vó ngủ ngon lành, để mặc cô rơi vào tình thế nước sôi lửa bỏng...
Lục Vi cố sống cố chết đẩy Nam Huyền đang nằm đè trên người mình ra nhưng đối phương vẫn không có ý thỏa hiệp, không hề động đậy. Thậm chí tên “thú cưng” ngốc nghếch đó còn thản nhiên gục đầu lên ngực cô, tiếp tục thổ lộ: “Thời gian trước đây, tôi vẫn thường nằm mơ thấy Vi Vi, sau này... sau này là...” Anh ta mở to mắt, chăm chú nhìn mái tóc rối tung trước mặt, thấp thoáng ẩn hiện bờ vai thon đẹp của Lục Vi, cảm thấy cơ thể mình nóng bừng, cảnh tượng này và bức tranh trong mộng ấy quả thực là rất giống nhau.
Anh ta cắn răng nói: “Khuyên Khuyên nói nếu tôi làm giống trong giấc mơ đó thì có nghĩa là tôi đã trưởng thành, có thể hầu hạ Vi Vi... Còn nữa, người trong giấc mộng đó là Vi Vi, rõ ràng là tôi thích Vi Vi mà.” Ngừng một chút, tên “thú cưng” ngốc nghếch nhớ đến câu nói mà Khuyên Khuyên đã dặn đi dặn lại, trịnh trọng bổ sung thêm: “Thích là tình cảm giữa nam và nữ đó.”
Anh ta vừa dứt lời, trong lòng Lục Vi đã vang lên một tiếng nổ lớn. Câu nói của tên “thú cưng” ngốc nghếch giống như một viên đá nhỏ, rơi xuống mặt hồ phẳng lặng làm gợn lên biết bao đợt sóng lăn tăn. Cho đến tận lúc này, cô cũng chỉ coi Nam Huyền là em trai, là bạn bè, thậm chí anh ta còn rất trẻ con, nhưng cô không thể nghĩ được là, có một ngày tên Tiểu Long ngốc nghếch này đã trưởng thành, và... khiến cô phải đối mặt với những vấn đề như lúc này.
Thích là tình cảm giữa nam và nữ ư? Giữa cô và Nam Huyền sao? Là thế nào đây? Còn cả Quý Vân, hình tượng mà cô đã theo đuổi suốt bao năm nay, tình cảm giữa cô và anh rốt cuộc là gì?
“Nam Huyền...” Lục Vi nhất thời cũng quên mất phải vùng vẫy để thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ, trong lòng trào dâng bao điều muốn nói nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tên “thú cưng” ngốc nghếch không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng dang tay, ôm chặt lấy Lục Vi, nói từng từ rành rọt: “Vi Vi, tôi còn nhớ trong giấc mộng tôi đã hôn cô, bây giờ tôi có thể làm như vậy không?”
Chương 31: Bạn gái
Vi Vi, tôi muốn hôn cô, có được không?” Nam Huyền vừa dứt lời, Lục Vi chỉ biết sững sờ, ngây ra như phỗng.
Trong phòng ngủ là một mảng tối đen bao trùm, ánh trăng chênh chếch xuyên qua lớp cửa kính, hắt vào từng gợn lai láng, hai người vẫn giữ nguyên tư thế nam trên nữ dưới truyền thống, không ngừng giằng co nhau. Trước tình thế này, tên “thú cưng” ngốc nghếch đột nhiên đưa ra một yêu cầu vô sỉ, thậm chí hồi lâu sau, Lục Vi cũng không biết phải phản ứng thế nào, câu nói này quả thực có rất nhiều ẩn ý...
Mặc dù một lần nữa tự cảnh cáo bản thân rằng người và thú không thể yêu nhau; mặc dù lý trí đã nhắc nhở rằng một người phụ nữ đàng hoàng thì không thể mê đắm sắc đẹp, nhưng khi đối mặt với Nam Huyền, đối diện với thân thể cường tráng, khỏe mạnh này, cơ thể Lục Vi vẫn trung thành với nhu cầu, không thể nhúc nhích. Vi Vi muốn khóc mà không sao khóc nổi, vừa âm thầm cầu cứu trời cao đất rộng vừa tuyệt vọng nhìn khuôn mặt tuấn tú của tên “thú cưng” ngốc nghếch ngày càng gần ngay trước mắt.
Vi Vi cắn chặt môi, trái tim như muốn nổ tung nơi lồng ngực. Lúc này, cô không có cách nào chống lại được cái gọi là quan hệ nam nữ ấy, phản ứng sinh lý đó không liên quan gì tới cô, có phải vậy không? Huống chi, đó là do Khuyên Khuyên đã đẩy cô đến bước đường này, khiến cô rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cho nên, không thể nào trách cô được, đúng không?
Thầm nghĩ vậy nên Vi Vi khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng lý trí cũng hoàn toàn bị mê hoặc, cô nhắm mắt lại. Nhưng vừa mới nhắm mắt, điện thoại trên đầu giường lại bất chợt đổ chuông. Lục Vi bị tiếng chuông làm cho giật mình, trong đầu bỗng tỉnh táo trở lại. Lúc mở mắt ra, cô liền trông thấy vẻ mặt thuần lương của tên “thú cưng” ngốc nghếch đang chăm chú nhìn mình. Trong nháy mắt, cô hận không thể tự giáng cho mình một cái bạt tai, trong lòng thầm nguyền rủa: “Lục Vi, mày điên rồi sao? Mày đang làm cái trò gì thế hả? Cậu ta là em mày! Em trai của mày đấy!!”
Đẩy Nam Huyền sang một bên, Lục Vi với tay lấy chiếc điện thoại vẫn đang đổ chuông không ngừng, vừa ấn nút nghe, đầu máy bên kia đã truyền đến một giọng nói gấp gáp: “Mau đến bệnh viện!!!”
Trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố đã chật kín người, ngay cả hành lang của bệnh viện cũng dành chỗ để kê thêm một số giường phụ cho bệnh nhân nằm tạm. Trong không khí tràn ngập mùi hăng nồng của thuốc sát trùng, Lục Vi nhìn cảnh tượng người qua người lại nhốn nháo trước mặt, chợt tới câu nói: “Trên thế giới này, nơi đáng sợ nhất, nơi không tồn tại sức sống nhất chính là bệnh viện.”


