80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2705
- Tình trạng: Hoàn thành
Khang Kiếm cuống đến nỗi lòng bàn tay mướt mồ hôi, anh nghi ngờ tín hiệu điện thoại không được tốt, lại đổi sang dùng điện thoại bàn trong phòng, vẫn không ai nghe máy.

Anh nhắn tin: "Bạch Nhạn, nhận được tin thì gọi lại ngay, có chuyện gấp". Nhắn một lèo năm tin.

Anh sợ để nhỡ tin nhắn của Bạch Nhạn, không vào phòng vệ sinh rửa ráy, chỉ đi đi lại lại trong phòng, tay nắm chặt điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn xem có cuộc gọi đến không, có nhỡ tay đổi thành chế độ cuộc họp không.

Chiếc điện thoại trong tay anh im lìm.

Khang Kiếm cảm thấy mình như sắp ngừng thở, tim đập thình thịch không ngừng.

- Cậu Giản – Anh nhấc máy bàn lên gọi cho Giản Đơn ở phòng bên cạnh – Cậu tới tổng đài đặt cho tôi một vé máy bay về Tân Giang chuyến gần nhất.

Giản Đơn đang ngủ, mơ mơ màng màng:

- Vậy... bữa cơm với phóng viên đài Trung ương đổi lịch ạ?

Nhờ vả khó khăn lắm, phóng viên lớn người ta mới đồng ý ra mặt, cũng chính vì đợi vị phóng viên này mà hai người phải dời ngày về lại.

Bàn tay nắm ống nghe của Khang Kiếm run lên, anh nhắm mắt lại, trong lòng đấu tranh dữ dội.

Di động bỗng reo lên.

Nhất thời, Khang Kiếm không dám tin vào tai mình, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang réo rắt, nhìn dãy số thân quen trên màn hình, cơ mặt không ngừng co giật. Nếu như... nếu như bây giờ Bạch Nhạn đứng trước mặt anh, anh sẽ xông tới ôm chặt lấy cô, sẽ mạnh mẽ mà dịu dàng hôn cô, sẽ trừng phạt mà cắn đôi má lúm và vành tai xinh của cô.

- Sếp Khang? – Giản Đơn gọi.

- Đợi lát nữa tính. – Khang Kiếm cúp điện thoại bàn, run rẩy bấm nút nghe.

- Bạch Nhạn... – Giọng nói bất giác nhỏ lại, rồi lạc đi, anh hắng giọng mấy cái mới trở lại bình thường.

- Lại được nghe thấy giọng sếp rồi, vẫn quyến rũ và gợi cảm như trong trí nhớ của em. – Giọng Bạch Nhạn thánh thót như chim oanh, không nghe ra một chút dấu vết không vui vẻ nào – Sếp có chỉ thị gì ạ?

Lúc này Bạch Nhạn đang đứng trước cửa tiệm ăn sáng ở ngoại thành, Lãnh Phong và Mã Gia đang ăn sáng ở trong, cô nuốt không trôi nên không vào.

Cô biết Khang Kiếm sẽ gọi điện cho cô, nhưng không nghĩ là sẽ nhanh như thế.

Cô cố ý để điện thoại reo mà không nghe, cũng đã đọc được tin nhắn, sau đó, đoán chừng sếp Khang sẽ giống như chú khỉ bị bỏng đít đứng ngồi không yên, xoay mòng mòng, cô mới nhàn nhã gọi lại.

Phụ nữ dù là nũng nịu, làm bộ làm tịch, bao gồm hờn dỗi, ghen tuông, khóc lóc, đều cần phải có một vật dẫn, nói cách khác là phải có người chịu đựng thì mới có ý nghĩa. Nếu bạn cư xử như thế trước mặt người lạ, hẳn người ta sẽ coi bạn là đồ tâm thần mà trợn mắt lên với bạn.

Bây giờ Khang Kiếm vẫn còn coi trọng cô, là vì với anh, cô vẫn còn có giá trị lợi dụng. Nhưng cô lại không muốn chịu đựng anh ta thêm ngày nào nữa. Sự không chịu đựng này, không phải là không đếm xỉa đến anh ta, coi như người dưng nước lã. Nhầm rồi, bây giờ họ vẫn là vợ chồng trên danh nghĩa, những điều cần đối mặt thì không nên trốn tránh, có chuyện gì thì nói rõ, nhưng sẽ không quan tâm đến cảm nhận của anh ta nữa.

- Vừa rồi sao không nghe điện thoại của anh? – Khang Kiếm khó tránh khỏi bực bội.

- À, đang ăn sáng trong nhà hàng, không nghe thấy.

Bạch Nhạn cười vô tư, nhẹ nhàng chặn họng anh.

Lông mày Khang Kiếm nhíu lại:

- Một mình em?

- Đương nhiên... là không phải. – Bạch Nhạn dài giọng, giọng nói vút lên – Ăn một mình không ngon miệng, đông người mới có ý nghĩa.

Câu này là bác sĩ Lãnh nói.

- Còn ai nữa?

- Bạch Nhạn cười hi hi:

- Không thể tiết lộ. Mới sáng ra sếp đã điều tra rồi!

- Hôm nay là thứ bảy, sáng sớm em đã ra khỏi nhà làm gì? – Khang Kiếm hỏi.

Mắt Bạch Nhạn đảo mấy vòng, nếu sếp Khang đã không đi thẳng vào vấn đề thì cô sẽ tế nhị, uyển chuyển mà mào đầu trước:

- Nhiều việc lắm, hôm nay phải mời người đến định giá nhà, xe...

- Tại sao lại phải định giá nhà, giá xe? – Khang Kiếm ngắt lời cô.

- Đương nhiên là đã chuẩn bị cho việc chúng ta chia tay sau này. Sếp ạ, dù gì em cũng là vợ anh, theo luật là phải được chia một nửa tài sản. Tiền mặt và sổ tiết kiệm thì dễ chia chứ nhà, xe thì khó, cứ đi định giá cái đã! Anh bận, em chẳng trông mong gì ở anh, mấy chuyện này em làm luôn vậy. Sau này em còn phải đến trung tâm mai mối đăng ký để chuẩn bị tham gia mấy hoạt động giao lưu gặp mặt! Đàn ông tốt giống như sao băng vậy, nếu không kịp thời tóm lấy thì chỉ trong tích tắc sẽ biến mất ngay. Tuy em là gái một đời chồng, không được bằng mấy cô chưa chồng, nhưng tốt xấu gì em cũng đã từng lấy người đàn ông thượng hạng như sếp, cũng coi như có chút danh phận, tìm chồng cũng phải lựa cho kỹ... Sếp làm sao thế?

Trong điện thoại nghe rõ tiếng thở gấp dồn dập của Khang Kiếm.

Anh làm sao thế, còn dám hỏi, anh sắp bị cô chọc tức đến hộc máu ra mà chết đây.

- Bạch Nhạn, anh còn chưa chết đâu! – Anh nghiến răng trèo trẹo, hét lên.

- Ờ, nghe thấy rồi, giọng anh khỏe, khí lực tràn đầy, sức sống hừng hực.

- Vậy sao em lại vội vã muốn tái giá?

- Sếp dùng từ sai rồi, tái giá và ly hôn là hai chuyện khác nhau.

- Anh có nói rằng chúng ta sẽ ly hôn không? – Anh giận tới bầm gan tím ruột.

Prev 1 ... 98 99 100 101 102 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000444