80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2704
- Tình trạng: Hoàn thành
- Sao phải cần anh nói? Kết hôn là do anh nói, vậy ly hôn để em đề xuất đi! Sếp à, chúng ta ly hôn đi!

Cô nói hờ hững, như thể nói câu "Sếp ơi mình dạo phố đi" vậy.

Nhưng anh tuyệt đối không dám coi là thật.

Chân Khang Kiếm nhũn ra, ngồi phịch lên sofa, nửa ngày trời không nói được câu nào.

- Anh... không đồng ý ly hôn. – Anh nói chậm rãi, nhưng lại cực kỳ đanh thép.

- Sếp đừng lo lắng, nghe em nói hết đã. Anh không cần lo việc chúng ta ly hôn sẽ ảnh hưởng đến tiến đồ của anh, chúng ta lẳng lặng làm, không nói ra bên ngoài. Lúc em tìm người tới định giá nhà cũng sẽ nói là làm giúp bạn...

Anh không nghe, anh không muốn nghe, anh lo lắng việc tiền đồ sẽ bị ảnh hưởng như thế nào, những điều đó không quan trọng, quan trọng là lòng cô đã quyết ra đi. Cô đã bắt đầu suy nghĩ, cũng đã lên kế hoạch cho sau này. Nhưng bây giờ anh vẫn là chồng của cô, cô vứt anh vào xó xỉnh nào rồi?

Nhưng anh lại không có quyền chất vấn, trách mắng, bởi vì tất cả đều do anh gây ra.

Anh tưởng anh tài mạo xuất chúng, gia cảnh dư dả, bản thân anh lại tiền đồ thênh thang, chỉ cần anh chịu lấy cô gái nào, người đó sẽ sùng bái anh như thần thánh. Trừ khi anh bỏ rơi cô ấy, cho dù cô ấy bị anh đối xử như thế nào cô chắc chắn cũng không nỡ từ bỏ mọi thứ.

Tại sao Bạch Nhạn lại có thể quyết đoán như vậy?

Khi còn chưa kết hôn, anh đưa Bạch Nhạn tới đảo Giang Tâm chơi, đó là vinh dự chỉ có các phu nhân quan chức cấp sở trở lên mới có được. Lấy nhau rồi, anh đưa cô đi tham dự đủ cuộc xã giao, để cô cảm nhận được niềm vinh dự khi lấy được anh. Trong nhà những thứ cần có đều có đủ cả, cô được thoải mái ở căn hộ rộng rãi, đồ gia dụng và đồ điện tử đều là hàng tốt nhất.

Tại sao Bạch Nhạn lại không thấy thỏa mãn?

Khang Kiếm nhắm mắt lại, che giấu sự bất lực trong đôi mắt, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn, không giống với bất kỳ ai, vì thế anh mới bị cô đánh cắp trái tim.

Đánh cắp trái tim? Khang Kiếm sững sờ mở mắt, trong tích tắc trái tim anh vọt lên cổ họng, sau đó, miệng nở một nụ cười chua chát.

Thật không thể tưởng tượng được, thợ săn bài bố thiên la địa võng, đợi hết năm này qua năm khác, cuối cùng cũng tiếp cận được với con mồi, nhưng chính trong khoảnh khắc đó lại động lòng với con mồi. Còn con mồi, trong giây phút gã thợ săn động lòng đó, đã cắn rách lưới chạy mất.

Sau này gã thợ săn phải làm sao đây?

Khang Kiếm vuốt ngược tóc ra đằng sau, để lộ trán ra, hy vọng có thể tỉnh táo hơn một chút.

- Bạch Nhạn, hôm ăn cơm... Xin lỗi, anh... đã nói những lời không nên nói.

Gân xanh nổi gồ trên trán, khóe miệng nhệch ra thật rộng, anh ấp úng mãi mới nói được một câu hoàn chỉnh.

- Chuyện đó không có gì, thực ra, coi như anh đã chứng mình sự trong sạch của em. Như vậy, người chồng sau này của em nhất định sẽ càng trân trọng em hơn, anh ấy sẽ cảm ơn anh đã... – Bạch Nhạn chớp mắt, không nghĩ ra được từ nào thích hợp – Ha ha, anh hiểu là được rồi.

Cô xấu hổ lè lưỡi.

Để anh đâm đầu vào tường chết đi cho rồi, lòng Khang Kiếm tắc nghẹn, không thể nổi nóng, không thể tức giận, phải trấn tĩnh, phải điềm tĩnh, anh tự nhắc nhở mình, Bạch Nhạn đang giận cô ấy đang hờn dỗi, những lời cô ấy nói đừng coi là thật.

- Bạch Nhạn, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, em về nhà nghỉ ngơi đi, trời nóng đừng ra ngoài phơi nắng nhiều sẽ cảm nắng đấy. Mọi chuyện đợi anh về rồi nói.

- Em cũng sốt ruột muốn gặp sếp rồi nè, anh mau về đi, em mỏi mắt ngóng trông. Á, không nói nữa, bọn họ ra rồi.

Bạch Nhạn vội tắt máy.

Bên tai Khang Kiếm truyền đến tiếng "tút, tút", anh bần thần, từ từ gập máy lại.

Bọn họ? Họ? Không phải anh ấy? Cô ấy? Có rất nhiều người? Trái tim Khang Kiếm lại thấp thỏm.

Có người gõ cửa.

Khang Kiếm nặng nhọc lê chân ra mở cửa, Giản Đơn tinh thần phấn chấn đứng ở ngoài cửa. "Sếp ơi, vé máy bay...". Vẻ mặt sếp Khang sao lại sầu thảm, méo mó thế kia?

- Vẫn để ngày kia đi về cùng nhóm phóng viên. – Khang Kiếm thẫn thờ một lúc. – Cậu Giản, lát nữa cậu ra phố mua đồ cùng với tôi.

Người ta nói phụ nữ thích quà tặng, nhìn thấy quà rồi mọi giận dỗi đều tan biến hết, hy vọng đó không chỉ là truyền thuyết.

Trời rất đẹp, đẹp đến mức cách một cánh cửa xe cũng có thể cảm nhận được hơi ấm của mặt trời.

Vẫn là Mã Gia lái xe, nhưng lần này Bạch Nhạn ngồi ở ghế sau, Lãnh Phong ngồi ở ghế phụ lái. Lúc lên xe, Lãnh Phong đưa cho Bạch Nhạn một ly sữa đậu nành, và một quả trứng gà, một cái bánh bao.

Có mặt Mã Gia, Bạch Nhạn chỉ cười nói cảm ơn.

Lãnh Phong không hỏi tại sao cô nói một đằng làm một nẻo, thấy cô từ trong tiểu khu đi ra, điềm nhiên gật đầu một cái như thể thường ngày vẫn gặp nhau trong bệnh viện.

Viện Điều dưỡng không xa, thời gian sắp xếp cũng không gấp gáp, Mã Gia cũng lái xe chậm lại.

Mã Gia là người thông minh, phu nhân trợ lý thị trưởng cao quý như Bạch Nhạn tại sao lại ra ngoài làm thêm, anh ta có thắc mắc nhưng chưa từng hỏi. Nhưng hợp tác mấy lần liền, anh nói chuyện cũng nhiều hơn, thỉnh thoảng còn nói đùa dăm ba câu với Bạch Nhạn.

Lãnh Phong mỉm cười nhìn hai người trêu nhau, gương mặt lạnh lùng bỗng sinh động thêm mấy phần.

Prev 1 ... 99 100 101 102 103 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000444