Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2711
- Tình trạng: Hoàn thành
- Được rồi, được rồi! – Lãnh Phong khẽ ôm và vỗ vào lưng cô, không nhịn được cười – Mọi việc qua rồi.

- Nếu vừa rồi xảy ra tai nạn thì làm thế nào? Lần cuối cùng tôi sờ vào xe là cách đây những hai năm – Bạch Nhạn thút thít lườm Lãnh Phong.

- Chúng ta đâu có gặp tai nạn? Bạch Nhạn, có những chuyện em cho rằng không làm nổi, thực ra là em không chỉ làm được, mà còn có thể làm rất tốt. – Lãnh Phong lau nước mắt đọng ở khóe mắt cô, dịu dàng nói.

- Đó... chỉ là ăn may thôi. – Bạch Nhạn đốp lại.

- Cho dù là ăn may, tôi cũng muốn thử một lần. – Lãnh Phong nở một nụ cười kiên quyết.

Bạch Nhạn chẳng thấy chuyện này buồn cười chút nào, dù cho Lãnh Phong xin lỗi chân thành đến mấy, an ủi dịu dàng đến mấy, có chết cô cũng không ngồi vào xe của anh ta nữa.

Ở ngoại ô, cô kiên quyết đòi xuống xe, đứng bên vệ đường đợi xe buýt vào thành phố.

Hồi đó học lái xe là vì không chịu nổi sự kích động của Liễu Tinh và một đám bạn đồng nghiệp, nói cái gì mà đông người đăng ký học thì được giảm giá. Không có trâu bắt chó đi cày, cô bị lôi cổ đi, rồi cũng lấy được bằng lái. Nhưng một cô y tá nhỏ nhoi thì lấy đâu ra cơ hội chạm vào xe hơi, đến rẽ trái rẽ phải cô còn chẳng rành.

Sếp Khang có một chiếc xe, phần lớn thời gian là khóa trong nhà xe, đi làm hay tan làm đều có Giản Đơn dùng xe riêng đưa đón. Viên chức bình thường mấy nhà đủ tiền nuôi xe, tư duy của Bạch Nhạn vẫn đang dừng ở khuôn mẫu này, cô chưa từng nghĩ tới việc lôi chiếc xe đó ra đi.

Cô rất ghét cách cưỡng ép ngang ngược của Lãnh Phong. Người khác có thể không hiểu tiềm năng của mình, nhưng Bạch Nhạn hiểu mình rất rõ.

Lãnh Phong bất đắc dĩ đứng chờ xe cùng cô, gương mặt tuấn tú thoáng chút hụt hẫng, vốn đã định buổi tối sẽ cùng nhau ăn cơm, bây giờ lại chẳng dám nói nữa.

- Có phải em cảm thấy tôi rất không tôn trọng em? – Anh hỏi.

Bạch Nhạn mím chặt môi, nhìn đăm đăm về phía trước. Xe buýt đến, cô không nói tạm biệt mà lên xe luôn.

Qua cửa xe, cô nhìn thấy Lãnh Phong vẫn đứng yên tại chỗ, bóng anh đổ dài dưới đường giữa nắng trưa, trong lòng bất chợt cảm thấy có cái gì đó rất kỳ lạ.

Người ta nói phụ nữ ngờ nghệch, sao đàn ông cũng có thể ngô nghê như vậy? Lãnh Phong muốn chọn cô gái nào làm vợ chẳng được, tại sao lại đi ngắm trúng gái đã có chồng như cô? Cho dù sau này cô ly hôn thì vẫn là đã qua một đời chồng.

Đây rõ ràng là một con đường khúc khuỷu.

Đúng là bị quỷ ám! Bạch Nhạn không nghĩ ra được cách giải thích nào khác, đồng thời cũng không thừa nhận một sự thật: giữa đàn ông và phụ nữ chắc chắn không thể có một tình bạn đơn thuần.

Xe buýt dừng ở trung tâm thành phố, Bạch Nhạn xuống đổi xe, rút điện thoại ra nhìn giờ thì phát hiện thấy có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn.

Tin nhắn của Lãnh Phong gửi. "Xin lỗi, tôi hơi vội vàng, đó là vì tôi sợ lại bỏ lỡ em một lần nữa. Thôi được, trước khi em được tự do trở lại, tôi sẽ không nhắc tới chuyện này nữa".

Cô đọc xong bèn xóa luôn.

Cuộc gọi nhỡ là của một số máy lạ. Bây giờ lừa đảo qua điện thoại nhiều, chuông vừa reo đối phương đã cúp máy, bạn gọi lại thì phát hiện ra số máy đó ở bên Hồng Kông hoặc là quảng cáo gì đó.

Bạch Nhạn chẳng bận tâm, đang định gập máy thì điện thoại bỗng reo, vẫn là số máy lạ đó.

Đợi đến hồi chuông thứ ba Bạch Nhạn mới ấn nút nhận cuộc gọi.

- Bạch Nhạn, tôi Minh Tinh đây, cô có đến chỗ tôi được không? – Giọng Minh Tinh dẻo quẹo, rất mềm mỏng, hơi lạ.

- Tiệm Ba ngàn sợi hả?

Trên phố ồn ào quá, Bạch Nhạn nghe không rõ, bịt tai kia lại rồi quay lưng vào trong.

- Không phải – Minh Tinh ngập ngừng, nuốt nước bọt – Là trại giam khu Thành Tây.

- Sao... sao chị lại ở đó?

- Đừng hỏi nữa, đến mau.

Đang định hỏi cho rõ ràng thì Minh Tinh đã cúp điện thoại. Bạch Nhạn đành rút lại lời định nói, đầu óc mờ mịt đứng dưới bóng cây.

Cô không hiểu tại sao Thương Minh Tinh lại phải vào trại tạm giam, chị ta đâu phải là dân thất nghiệp lang thang, Minh Tinh đã làm gì?

Bạch Nhạn chưa từng trải qua chuyện này, nhất thời không nghĩ được ra manh mối. Nhưng bất luận thế nào thì Thương Minh Tinh đã gọi điện cho cô, cô phải nhanh chóng tới đó xem sao.

Bạch Nhạn không dám đợi xe buýt, gọi taxi đi luôn, dọc đường luôn miệng giục tài xế chạy nhanh hơn.

Xuống xe trước cửa trại tạm giam, nhìn anh cảnh vệ đeo băng đỏ đứng ở cổng, Bạch Nhạn đi thẳng về phía đó.

Anh cảnh vệ yêu cầu cô xuất trình chứng minh thư, kiểm tra rất lâu. Cô ngước mắt nhìn mái hiên trên đầu anh ta. Cô cảm thấy cái băng đỏ trên cánh tay anh ta cứ mãi dao động dưới mí mắt cô, trái tim cô cũng giật thột theo.

- Cô có quan hệ gì với Thương Minh Tinh?

- Tôi chỉ đến thăm chị ấy thôi. Anh hỏi để làm gì? – Bạch Nhạn cảnh giác nhướn mắt.

- Đương nhiên chúng tôi phải hỏi rõ. Quan hệ gì?

Bạch Nhạn ngần ngừ một lát rồi nói:

- Họ hàng.

- Họ hàng thế nào?

- Tôi... là em họ chị ấy.

Anh cảnh vệ bật cười, mồm ngoác rộng nhe hai hàm răng vàng vàng.

- Cô ta lắm em họ thật, bên trong đã có mấy cô em họ ngồi cùng rồi đấy!

- Thế thì đã sao?

- Chả sao cả, vào đi!

Prev 1 ... 103 104 105 106 107 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000098s. Total load: 0.002103
XtGem Forum catalog