Khung cửa sổ bằng giấy đó sắp bục ra rồi, có những lời nói không thể nào che giấu được nữa. Sự quan tâm của Lãnh Phong đối với cô, thật sự là rất cảm động, nhất là trong những lúc như thế này, luôn không tự chủ được mà muốn dựa vào, dù chỉ là mượn một bờ vai, nếu không tại sao thứ Bảy nào cũng lẳng lặng đi theo anh. Nhưng nghe xong những lời vừa rồi của anh, cô biết anh khao khát điều gì, anh cũng giống cô, đang tìm kiếm một mái nhà toàn vẹn ngập tràn ánh nắng ấm áp cho mình trú ngụ. Điểm khác nhau giữa anh và cô là, ngoài mặt cô ấm áp, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo, còn Lãnh Phong tỏ ra lạnh lùng, nhưng nội tâm lại vô cùng ấm áp.
Lãnh Phong nhìn thấu hoàn cảnh hiện giờ của cô, nhưng lại không phát hiện ra nội tâm thật sự của cô. Một khi đã nhìn rõ rồi, anh sẽ rời xa cô.
Đấy cũng là nguyên nhân khiến khi còn đi học, cô hết lần này đến lần khác cự tuyệt những chàng trai theo đuổi mình. Đã biết trước kết quả là bi kịch, hà tất phải bắt đầu?
- Sao em tin chắc như vậy? – Lòng Lãnh Phong thoáng chùng xuống – Có phải vì tôi không có bố mẹ không?
Bạch Nhạn cười nhạt:
- Anh Lãnh, anh không biết bây giờ người ta bợ đỡ tới mức nào, mẹ chồng nàng dâu rất khó hòa hợp, anh không có bố mẹ, đây không phải là điểm yếu, mà ngược lại chính là điểm mạnh của anh.
- Em không nỡ từ bỏ mọi thứ hiện tại? Bạch Nhạn, tuy tôi không làm quan, nhưng với năng lực của tôi nhất định sẽ không để em sống tệ hơn bây giờ. – Lãnh Phong cuống quýt.
- Anh Lãnh, ngừng lại đi! Chúng ta làm đồng nghiệp, nếu có cô y tá nào kha khá tôi sẽ giới thiệu cho anh. – Bạch Nhạn gạt tay anh ra rồi mở cửa xe.
Lãnh Phong nhảy xuống từ phía bên kia, đuổi theo, chặn trước mặt cô:
- Tôi không ép em phải thích tôi ngay bây giờ, tôi sẽ đợi tới khi em ly hôn, sau đó chúng ta từ từ đến với nhau, rồi em hẵng đưa ra kết luận.
- Xin lỗi, tôi không thể đồng ý. – Bạch Nhạn khổ sở quay đầu đi, không thể để cho anh nhìn thấy nước mắt trong mắt cô.
Cô vội bước qua anh.
Hai vai Lãnh Phong chùng xuống, vẻ rất không cam lòng, nhìn theo bóng dáng cô:
- Bạch Nhạn, chuyện này không phải em nói là được, tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ như thế đâu.
Bạch Nhạn không quay lại, không lên tiếng, đi thẳng một mạch về phía trước.
Hôm sau tỉnh dậy, hai người gặp nhau trong nhà ăn, vẻ mặt Bạch Nhạn vẫn như thường ngày, gương mặt anh tuấn của Lãnh Phong trông rất tiều tụy.
Mã Gia rất tò mò:
- Anh Lãnh, tối qua anh chẳng uống mấy mà sao sắc mặt còn không bằng tôi thế kia?
Lãnh Phong mặt lạnh như tiền, lẳng lặng ăn cháo, không trả lời.
Buổi sáng không có ca mổ, Lãnh Phong không màng đến lời mời ở lại của viện trưởng Viện Điều dưỡng, kiên quyết đòi về Tân Giang.
Mã Gia đứng bên cạnh xe, nhét một cái phong bì vào túi xách của Bạch Nhạn như lần trước. Bạch Nhạn muốn từ chối, anh ta liền cười, xua tay bỏ đi.
- Mã Gia, anh... không đi sao? – Bạch Nhạn nhìn anh ta vung vẩy hai tay trông rất ung dung tự tại.
- Tôi ở lại câu cá, mai mới về.
Bạch Nhạn miệng méo xệch, lòng hơi nơm nớp.
Lãnh Phong bắt tay với viện trưởng và các bác sĩ, ném túi xách vào trong xe, nhảy vào ghế lái. Bạch Nhạn vẫn ngồi ở ghế sau, xe quay đầu phóng lên đường huyện, để lại sau lưng một đám bụi mờ mịt.
Lãnh Phong lái xe, Bạch Nhạn nhìn ra ngoài cửa, hai người đều không nói gì.
Xe đi vào đường cao tốc, Lãnh Phong bỗng dừng xe lại bên đường rồi xuống xe:
- Tối qua tôi ngủ không được tốt, em lái xe đi, tôi ra phía sau chợp mắt một lát.
Mắt Bạch Nhạn muốn lòi ra khỏi tròng:
- Tôi... đâu có biết lái xe.
- Chẳng phải em nói em có bằng lái sao?
- Có bằng lái, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi rất ít ỏi.
Lãnh Phong mở cửa xe kéo cô ra ngoài:
- Ít thì ít, cứ biết nổ máy là được rồi.
- Chết người đấy. – Bạch Nhạn méo mặt lẩm bẩm.
- Không chết được, tôi tin em. – Lãnh Phong thoải mái nằm xuống.
Bạch Nhạn co tay lại thành nắm đấm, nghiến răng trèo vào ghế lái, cả người căng cứng lên. Cô thở dài một hơi rồi nổ máy, chiếc xe rung lên một hồi rồi tắt máy.
- Anh Lãnh, xe... không nổ... – Cô ngoái lại, sắp khóc đến nơi.
- Thử lại lần nữa. – Giọng Lãnh Phong rất nhỏ, như đã ngủ lịm đi.
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, cô thu hết dũng khí rồi lại nổ máy, chiếc xe bỗng lao vọt về phía trước. "Á...", cô hoảng hốt kêu toáng lên.
Một nét cười hiện ra bên khóe miệng Lãnh Phong.
Đầu tiên xe chạy với tốc độ ốc sên, rồi đến tốc độ của lừa, dần dần Bạch Nhạn tìm được một chút cảm giác, nhưng chỉ cần có một chiếc xe hiện lên trong kính chiếu hậu là cô lại căng thẳng tới mức cả người cứng đờ, chân run lẩy bẩy.
Cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng cô cũng thấy được trạm thu phí Tân Giang. Đầu xe ngoặt vào gần cửa thu phí rồi dừng lại, Bạch Nhạn mặt trắng bệch như tờ giấy, ngồi chết lặng trên ghế. Nhân viên thu phí nói chuyện với cô, cô cũng không trả lời, đôi môi run rẩy.
Những chiếc xe đợi nộp phí ở phía sau sốt ruột nhấn còi, Lãnh Phong tỉnh lại, xuống xe đi tới phía ghế lái rồi mở cửa xe ra:
- Để tôi lái.
- Tên khốn kiếp này, anh chết quách đi! – Bạch Nhạn bỗng ôm lấy vô lăng khóc òa lên.
- Rồi rồi, anh là tên khốn khiếp, anh không ra gì. – Lãnh Phong cười, áy náy cười với nhân viên thu phí, nhấc Bạch Nhạn sang ghế phụ lái rồi lên xe, nộp tiền, sau đó lái xe sang chỗ đỗ xe ở bên ngoài.
Bạch Nhạn vẫn đang khóc.
Lãnh Phong nhìn thấu hoàn cảnh hiện giờ của cô, nhưng lại không phát hiện ra nội tâm thật sự của cô. Một khi đã nhìn rõ rồi, anh sẽ rời xa cô.
Đấy cũng là nguyên nhân khiến khi còn đi học, cô hết lần này đến lần khác cự tuyệt những chàng trai theo đuổi mình. Đã biết trước kết quả là bi kịch, hà tất phải bắt đầu?
- Sao em tin chắc như vậy? – Lòng Lãnh Phong thoáng chùng xuống – Có phải vì tôi không có bố mẹ không?
Bạch Nhạn cười nhạt:
- Anh Lãnh, anh không biết bây giờ người ta bợ đỡ tới mức nào, mẹ chồng nàng dâu rất khó hòa hợp, anh không có bố mẹ, đây không phải là điểm yếu, mà ngược lại chính là điểm mạnh của anh.
- Em không nỡ từ bỏ mọi thứ hiện tại? Bạch Nhạn, tuy tôi không làm quan, nhưng với năng lực của tôi nhất định sẽ không để em sống tệ hơn bây giờ. – Lãnh Phong cuống quýt.
- Anh Lãnh, ngừng lại đi! Chúng ta làm đồng nghiệp, nếu có cô y tá nào kha khá tôi sẽ giới thiệu cho anh. – Bạch Nhạn gạt tay anh ra rồi mở cửa xe.
Lãnh Phong nhảy xuống từ phía bên kia, đuổi theo, chặn trước mặt cô:
- Tôi không ép em phải thích tôi ngay bây giờ, tôi sẽ đợi tới khi em ly hôn, sau đó chúng ta từ từ đến với nhau, rồi em hẵng đưa ra kết luận.
- Xin lỗi, tôi không thể đồng ý. – Bạch Nhạn khổ sở quay đầu đi, không thể để cho anh nhìn thấy nước mắt trong mắt cô.
Cô vội bước qua anh.
Hai vai Lãnh Phong chùng xuống, vẻ rất không cam lòng, nhìn theo bóng dáng cô:
- Bạch Nhạn, chuyện này không phải em nói là được, tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ như thế đâu.
Bạch Nhạn không quay lại, không lên tiếng, đi thẳng một mạch về phía trước.
Hôm sau tỉnh dậy, hai người gặp nhau trong nhà ăn, vẻ mặt Bạch Nhạn vẫn như thường ngày, gương mặt anh tuấn của Lãnh Phong trông rất tiều tụy.
Mã Gia rất tò mò:
- Anh Lãnh, tối qua anh chẳng uống mấy mà sao sắc mặt còn không bằng tôi thế kia?
Lãnh Phong mặt lạnh như tiền, lẳng lặng ăn cháo, không trả lời.
Buổi sáng không có ca mổ, Lãnh Phong không màng đến lời mời ở lại của viện trưởng Viện Điều dưỡng, kiên quyết đòi về Tân Giang.
Mã Gia đứng bên cạnh xe, nhét một cái phong bì vào túi xách của Bạch Nhạn như lần trước. Bạch Nhạn muốn từ chối, anh ta liền cười, xua tay bỏ đi.
- Mã Gia, anh... không đi sao? – Bạch Nhạn nhìn anh ta vung vẩy hai tay trông rất ung dung tự tại.
- Tôi ở lại câu cá, mai mới về.
Bạch Nhạn miệng méo xệch, lòng hơi nơm nớp.
Lãnh Phong bắt tay với viện trưởng và các bác sĩ, ném túi xách vào trong xe, nhảy vào ghế lái. Bạch Nhạn vẫn ngồi ở ghế sau, xe quay đầu phóng lên đường huyện, để lại sau lưng một đám bụi mờ mịt.
Lãnh Phong lái xe, Bạch Nhạn nhìn ra ngoài cửa, hai người đều không nói gì.
Xe đi vào đường cao tốc, Lãnh Phong bỗng dừng xe lại bên đường rồi xuống xe:
- Tối qua tôi ngủ không được tốt, em lái xe đi, tôi ra phía sau chợp mắt một lát.
Mắt Bạch Nhạn muốn lòi ra khỏi tròng:
- Tôi... đâu có biết lái xe.
- Chẳng phải em nói em có bằng lái sao?
- Có bằng lái, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi rất ít ỏi.
Lãnh Phong mở cửa xe kéo cô ra ngoài:
- Ít thì ít, cứ biết nổ máy là được rồi.
- Chết người đấy. – Bạch Nhạn méo mặt lẩm bẩm.
- Không chết được, tôi tin em. – Lãnh Phong thoải mái nằm xuống.
Bạch Nhạn co tay lại thành nắm đấm, nghiến răng trèo vào ghế lái, cả người căng cứng lên. Cô thở dài một hơi rồi nổ máy, chiếc xe rung lên một hồi rồi tắt máy.
- Anh Lãnh, xe... không nổ... – Cô ngoái lại, sắp khóc đến nơi.
- Thử lại lần nữa. – Giọng Lãnh Phong rất nhỏ, như đã ngủ lịm đi.
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, cô thu hết dũng khí rồi lại nổ máy, chiếc xe bỗng lao vọt về phía trước. "Á...", cô hoảng hốt kêu toáng lên.
Một nét cười hiện ra bên khóe miệng Lãnh Phong.
Đầu tiên xe chạy với tốc độ ốc sên, rồi đến tốc độ của lừa, dần dần Bạch Nhạn tìm được một chút cảm giác, nhưng chỉ cần có một chiếc xe hiện lên trong kính chiếu hậu là cô lại căng thẳng tới mức cả người cứng đờ, chân run lẩy bẩy.
Cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng cô cũng thấy được trạm thu phí Tân Giang. Đầu xe ngoặt vào gần cửa thu phí rồi dừng lại, Bạch Nhạn mặt trắng bệch như tờ giấy, ngồi chết lặng trên ghế. Nhân viên thu phí nói chuyện với cô, cô cũng không trả lời, đôi môi run rẩy.
Những chiếc xe đợi nộp phí ở phía sau sốt ruột nhấn còi, Lãnh Phong tỉnh lại, xuống xe đi tới phía ghế lái rồi mở cửa xe ra:
- Để tôi lái.
- Tên khốn kiếp này, anh chết quách đi! – Bạch Nhạn bỗng ôm lấy vô lăng khóc òa lên.
- Rồi rồi, anh là tên khốn khiếp, anh không ra gì. – Lãnh Phong cười, áy náy cười với nhân viên thu phí, nhấc Bạch Nhạn sang ghế phụ lái rồi lên xe, nộp tiền, sau đó lái xe sang chỗ đỗ xe ở bên ngoài.
Bạch Nhạn vẫn đang khóc.

